"Hôm nay lại về muộn, cứ đà này có lẽ trưởng khoa vừa ý cậu rồi " một anh chàng cùng phòng tuy không thân nhưng anh vẫn hay rất quan tâm tôi. Tôi ảm đạm đáp mà cũng không đẻ ý thấy nét cười trên mặt anh ta " Ưhm...mình mệt rồi,ngủ ngon " " ngủ ngon " Hơi thật thoải mái Tử Vy hít một hơi thật sâu lâu lắm rồi mới có cảm giác thoải mái như thế này. Cô ngửa đầu lên trời hóng mát, không hiểu hôm nay tại sao ông trưởng khoa khó tính kia cũng đã tha cho mình một ngày quả là một ngày tốt mà. Tử Vy liền chạy ù về nhà, mẹ cô đang chuẩn bị đồ ăn mùi đồ ăn ở nhà là tốt nhắt Tử Vy chạy đến ôm mẹ làm bà thoáng giật mình. " Con về rồi à " bà quay sang đẩy cô ra phòng khách mẹ vẫn như ngày nào vẫn khỏe mạnh, nhưng giờ đây nét mặt kia đã nhợt nhạt đi vì tuổi tác. " Con nhớ mẹ lắm " Tống Tử Vy ôm choàng lấy mẹ làm mẹ không kịp phản ứng. Bà đẩy cô ra đi vào nhà bếp bà vừa đi vừa nói " Sắp xong rồi " ................................ Hơi thế mà đã bảy giờ tối, lại phải chia tay mẹ về lại nơi kia tuy thời…

Chương 4

[Ác Ma] Hàn Thiếu Gia Tha Cho TôiTác giả: Điền Chính QuốcTruyện Ngôn Tình"Hôm nay lại về muộn, cứ đà này có lẽ trưởng khoa vừa ý cậu rồi " một anh chàng cùng phòng tuy không thân nhưng anh vẫn hay rất quan tâm tôi. Tôi ảm đạm đáp mà cũng không đẻ ý thấy nét cười trên mặt anh ta " Ưhm...mình mệt rồi,ngủ ngon " " ngủ ngon " Hơi thật thoải mái Tử Vy hít một hơi thật sâu lâu lắm rồi mới có cảm giác thoải mái như thế này. Cô ngửa đầu lên trời hóng mát, không hiểu hôm nay tại sao ông trưởng khoa khó tính kia cũng đã tha cho mình một ngày quả là một ngày tốt mà. Tử Vy liền chạy ù về nhà, mẹ cô đang chuẩn bị đồ ăn mùi đồ ăn ở nhà là tốt nhắt Tử Vy chạy đến ôm mẹ làm bà thoáng giật mình. " Con về rồi à " bà quay sang đẩy cô ra phòng khách mẹ vẫn như ngày nào vẫn khỏe mạnh, nhưng giờ đây nét mặt kia đã nhợt nhạt đi vì tuổi tác. " Con nhớ mẹ lắm " Tống Tử Vy ôm choàng lấy mẹ làm mẹ không kịp phản ứng. Bà đẩy cô ra đi vào nhà bếp bà vừa đi vừa nói " Sắp xong rồi " ................................ Hơi thế mà đã bảy giờ tối, lại phải chia tay mẹ về lại nơi kia tuy thời… Thứ sáu.......Không khí hôm nay rất tuyệt nó tạo cho ta một cảm giác thoải mái thư giãn nhưng...* tin tin, tin tin... * có lẽ người trong xe rất gấp đó là một chiếc Ferrari màu đen là chiếc số lượng có hạng nhưng người láy nó lại mất kiên nhẫn như vậy thì thật là đáng tiếc."Lên xe "thấy Tử Vy không động đậy gì mà chôn chân tại chỗ Hàn Nhất Thiên mở cửa kéo cô vào trong."Anh..." Tử Vy ấp úng một lát ngồi ngay lại.Chiếc xe dừng lại trước một ngôi biệt thự màu trắng tòa nhà cao lớn uy nghiêm.Tống Tử Vy cũng nhanh bước xuống xe theo chân của Hàn Nhất Thiên vào nhà, phía trong căn nhà nội thất đều được thiết kế theo phong cách Châu Âu cổ điển."Ngồi đi "Hàn Nhất Thiên chỉ vào chiếc ghế đối diện với hắn. Tử Vy theo lời nói của hắn mà ngồi xuống.Một người đàn ông tuổi trung biên tiến gần phía Hàn Nhất Thiên cuối đầu cung kính "Thiếu gia ngài cho gọi tôi""Đưa bác sĩ Tống đi xem phòng"" Bác sĩ Tống làm phiền cô theo tôi"ông ta quay sang giơ tay ra tỏ ý mời theo phép lịch sự.Đi lên tới lầu hai ông chỉ vào một căn phòng ở cuối đường đi, khi bước vào căn phòng ấy được lấp đầy đủ các thiết bị máy móc hiện đại từ nhỏ đến lớn. Vì quá nhiều thiết bị nên diện tích rất rộng khiến cho con người ta có cảm giác lạnh lẽo."Nếu bác sĩ cần gì cứ bảo tôi, bác sĩ có thể gọi tôi là bác Lý, công việc của tôi là quản gia nên bác sĩ cần gì cứ trực tiếp nói với tôi. Nếu không có việc gì tôi xin phép lui xuống"" Đa tạ Bác Lý"." Không có gì, việc nên làm, việc nên làm cả. "Lý quản gia cuối chào rồi cũng lui xuống.Tử Vy tham quan một vòng căn phòng rồi cũng xuống nhà không ở lại lâu. Cô thấy mọi thứ trước mặt đều là hàng nhập khẩu từ nước ngoài nên nếu mua phải mất một khoảng thời gian rất lâu, nhưng tại sao? Mình chỉ mới đồng ý hôm qua? Nhưng nó không giống được mua từ lâu?... Đây chính là...Tử Vy nghĩ xong tức giận đùng đùng bước xuống nhà đứng trước mặt Hàn Nhất Thiên quát "Anh đã biết trước tôi chắc chắn sẽ đồng ý. Vã lại còn biết tôi đang làm việc ở bệnh viện này. "Tay Hàn Nhất Thiên vẫn lật lật tài liệu nhưng mĩm cười để lộ hàm răng trắng muốt "Đúng."" Tại sao anh lại làm như vậy? "cô nhìn vào hai đồng tử của hắn như cầu xin câu trả lời."Là một thằng đàn ông có những thứ không ai cho mình thì mình phải tự giành lấy "Tử Vy nín bặt nhìn Nhất Thiên như muốn thiêu sống hắn ngay lập tức.

Thứ sáu.......

Không khí hôm nay rất tuyệt nó tạo cho ta một cảm giác thoải mái thư giãn nhưng...

* tin tin, tin tin... * có lẽ người trong xe rất gấp đó là một chiếc Ferrari màu đen là chiếc số lượng có hạng nhưng người láy nó lại mất kiên nhẫn như vậy thì thật là đáng tiếc.

"

Lên xe "

thấy Tử Vy không động đậy gì mà chôn chân tại chỗ Hàn Nhất Thiên mở cửa kéo cô vào trong.

"

Anh...

" Tử Vy ấp úng một lát ngồi ngay lại.

Chiếc xe dừng lại trước một ngôi biệt thự màu trắng tòa nhà cao lớn uy nghiêm.

Tống Tử Vy cũng nhanh bước xuống xe theo chân của Hàn Nhất Thiên vào nhà, phía trong căn nhà nội thất đều được thiết kế theo phong cách Châu Âu cổ điển.

"

Ngồi đi "

Hàn Nhất Thiên chỉ vào chiếc ghế đối diện với hắn. Tử Vy theo lời nói của hắn mà ngồi xuống.

Một người đàn ông tuổi trung biên tiến gần phía Hàn Nhất Thiên cuối đầu cung kính "

Thiếu gia ngài cho gọi tôi"

"

Đưa bác sĩ Tống đi xem phòng

"

" Bác sĩ Tống làm phiền cô theo tôi"

ông ta quay sang giơ tay ra tỏ ý mời theo phép lịch sự.

Đi lên tới lầu hai ông chỉ vào một căn phòng ở cuối đường đi, khi bước vào căn phòng ấy được lấp đầy đủ các thiết bị máy móc hiện đại từ nhỏ đến lớn. Vì quá nhiều thiết bị nên diện tích rất rộng khiến cho con người ta có cảm giác lạnh lẽo.

"

Nếu bác sĩ cần gì cứ bảo tôi, bác sĩ có thể gọi tôi là bác Lý, công việc của tôi là quản gia nên bác sĩ cần gì cứ trực tiếp nói với tôi. Nếu không có việc gì tôi xin phép lui xuống"

" Đa tạ Bác Lý".

" Không có gì, việc nên làm, việc nên làm cả. "

Lý quản gia cuối chào rồi cũng lui xuống.

Tử Vy tham quan một vòng căn phòng rồi cũng xuống nhà không ở lại lâu. Cô thấy mọi thứ trước mặt đều là hàng nhập khẩu từ nước ngoài nên nếu mua phải mất một khoảng thời gian rất lâu, nhưng tại sao? Mình chỉ mới đồng ý hôm qua? Nhưng nó không giống được mua từ lâu?... Đây chính là...

Tử Vy nghĩ xong tức giận đùng đùng bước xuống nhà đứng trước mặt Hàn Nhất Thiên quát "

Anh đã biết trước tôi chắc chắn sẽ đồng ý. Vã lại còn biết tôi đang làm việc ở bệnh viện này. "

Tay Hàn Nhất Thiên vẫn lật lật tài liệu nhưng mĩm cười để lộ hàm răng trắng muốt "

Đúng."

" Tại sao anh lại làm như vậy? "

cô nhìn vào hai đồng tử của hắn như cầu xin câu trả lời.

"

Là một thằng đàn ông có những thứ không ai cho mình thì mình phải tự giành lấy "

Tử Vy nín bặt nhìn Nhất Thiên như muốn thiêu sống hắn ngay lập tức.

[Ác Ma] Hàn Thiếu Gia Tha Cho TôiTác giả: Điền Chính QuốcTruyện Ngôn Tình"Hôm nay lại về muộn, cứ đà này có lẽ trưởng khoa vừa ý cậu rồi " một anh chàng cùng phòng tuy không thân nhưng anh vẫn hay rất quan tâm tôi. Tôi ảm đạm đáp mà cũng không đẻ ý thấy nét cười trên mặt anh ta " Ưhm...mình mệt rồi,ngủ ngon " " ngủ ngon " Hơi thật thoải mái Tử Vy hít một hơi thật sâu lâu lắm rồi mới có cảm giác thoải mái như thế này. Cô ngửa đầu lên trời hóng mát, không hiểu hôm nay tại sao ông trưởng khoa khó tính kia cũng đã tha cho mình một ngày quả là một ngày tốt mà. Tử Vy liền chạy ù về nhà, mẹ cô đang chuẩn bị đồ ăn mùi đồ ăn ở nhà là tốt nhắt Tử Vy chạy đến ôm mẹ làm bà thoáng giật mình. " Con về rồi à " bà quay sang đẩy cô ra phòng khách mẹ vẫn như ngày nào vẫn khỏe mạnh, nhưng giờ đây nét mặt kia đã nhợt nhạt đi vì tuổi tác. " Con nhớ mẹ lắm " Tống Tử Vy ôm choàng lấy mẹ làm mẹ không kịp phản ứng. Bà đẩy cô ra đi vào nhà bếp bà vừa đi vừa nói " Sắp xong rồi " ................................ Hơi thế mà đã bảy giờ tối, lại phải chia tay mẹ về lại nơi kia tuy thời… Thứ sáu.......Không khí hôm nay rất tuyệt nó tạo cho ta một cảm giác thoải mái thư giãn nhưng...* tin tin, tin tin... * có lẽ người trong xe rất gấp đó là một chiếc Ferrari màu đen là chiếc số lượng có hạng nhưng người láy nó lại mất kiên nhẫn như vậy thì thật là đáng tiếc."Lên xe "thấy Tử Vy không động đậy gì mà chôn chân tại chỗ Hàn Nhất Thiên mở cửa kéo cô vào trong."Anh..." Tử Vy ấp úng một lát ngồi ngay lại.Chiếc xe dừng lại trước một ngôi biệt thự màu trắng tòa nhà cao lớn uy nghiêm.Tống Tử Vy cũng nhanh bước xuống xe theo chân của Hàn Nhất Thiên vào nhà, phía trong căn nhà nội thất đều được thiết kế theo phong cách Châu Âu cổ điển."Ngồi đi "Hàn Nhất Thiên chỉ vào chiếc ghế đối diện với hắn. Tử Vy theo lời nói của hắn mà ngồi xuống.Một người đàn ông tuổi trung biên tiến gần phía Hàn Nhất Thiên cuối đầu cung kính "Thiếu gia ngài cho gọi tôi""Đưa bác sĩ Tống đi xem phòng"" Bác sĩ Tống làm phiền cô theo tôi"ông ta quay sang giơ tay ra tỏ ý mời theo phép lịch sự.Đi lên tới lầu hai ông chỉ vào một căn phòng ở cuối đường đi, khi bước vào căn phòng ấy được lấp đầy đủ các thiết bị máy móc hiện đại từ nhỏ đến lớn. Vì quá nhiều thiết bị nên diện tích rất rộng khiến cho con người ta có cảm giác lạnh lẽo."Nếu bác sĩ cần gì cứ bảo tôi, bác sĩ có thể gọi tôi là bác Lý, công việc của tôi là quản gia nên bác sĩ cần gì cứ trực tiếp nói với tôi. Nếu không có việc gì tôi xin phép lui xuống"" Đa tạ Bác Lý"." Không có gì, việc nên làm, việc nên làm cả. "Lý quản gia cuối chào rồi cũng lui xuống.Tử Vy tham quan một vòng căn phòng rồi cũng xuống nhà không ở lại lâu. Cô thấy mọi thứ trước mặt đều là hàng nhập khẩu từ nước ngoài nên nếu mua phải mất một khoảng thời gian rất lâu, nhưng tại sao? Mình chỉ mới đồng ý hôm qua? Nhưng nó không giống được mua từ lâu?... Đây chính là...Tử Vy nghĩ xong tức giận đùng đùng bước xuống nhà đứng trước mặt Hàn Nhất Thiên quát "Anh đã biết trước tôi chắc chắn sẽ đồng ý. Vã lại còn biết tôi đang làm việc ở bệnh viện này. "Tay Hàn Nhất Thiên vẫn lật lật tài liệu nhưng mĩm cười để lộ hàm răng trắng muốt "Đúng."" Tại sao anh lại làm như vậy? "cô nhìn vào hai đồng tử của hắn như cầu xin câu trả lời."Là một thằng đàn ông có những thứ không ai cho mình thì mình phải tự giành lấy "Tử Vy nín bặt nhìn Nhất Thiên như muốn thiêu sống hắn ngay lập tức.

Chương 4