Tác giả:

Đại Thiếu Gia Tôi Ghét Anh Chap 1 Thiên Hàn Quay Về. Tại sân bay Thượng Hải... Một người đàn ông cao khoảng 1m85 đang giẫm từng bước ra ngoài, anh ta vừa đáp máy bay về Trung Quốc sau 2 tháng công tác ở California. Anh ta 32 tuổi là người thừa kế của tập đoàn đá quý lớn nhất châu Á và giữ một vị thế quan trọng trong thị trường châu Âu.Anh ta còn thu mua bất động sản và đầu tư nước ngoài. Dáng người vô cùng hoàn hảo với bộ vest đen lịch lãm, một tay bỏ vào trong túi quần còn tay kia chỉnh lại chiếc caravat,ngón tay thon dài lượn lên chiếc râm hiệu Chopard De Rigo Vision(*) ***chiếc kính đắt giá trên thế giới. Đứng đầu là chiếc kính trị giá khoảng 408.000 USD (hơn 9 tỷ đồng) thuộc về nhà sản xuất mắt kính cao cấp của Thụy Sỹ - Chopard De Rigo. Mẫu kính này được gắn 51 viên kim cương, mỗi viên có trọng lượng 4 carat, cùng biểu tượng của hãng được chế tác từ kim cương. Bên cạnh đó, gọng kính không chỉ được đúc từ vàng 24k mà còn cẩn thêm nhiều viên vàng nhỏ để tạo nên vẻ lấp lánh đặc biệt…

Chương 20: Về sau

Đại Thiếu Gia Tôi Ghét AnhTác giả: Hoa Mốc NTT2k1Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcĐại Thiếu Gia Tôi Ghét Anh Chap 1 Thiên Hàn Quay Về. Tại sân bay Thượng Hải... Một người đàn ông cao khoảng 1m85 đang giẫm từng bước ra ngoài, anh ta vừa đáp máy bay về Trung Quốc sau 2 tháng công tác ở California. Anh ta 32 tuổi là người thừa kế của tập đoàn đá quý lớn nhất châu Á và giữ một vị thế quan trọng trong thị trường châu Âu.Anh ta còn thu mua bất động sản và đầu tư nước ngoài. Dáng người vô cùng hoàn hảo với bộ vest đen lịch lãm, một tay bỏ vào trong túi quần còn tay kia chỉnh lại chiếc caravat,ngón tay thon dài lượn lên chiếc râm hiệu Chopard De Rigo Vision(*) ***chiếc kính đắt giá trên thế giới. Đứng đầu là chiếc kính trị giá khoảng 408.000 USD (hơn 9 tỷ đồng) thuộc về nhà sản xuất mắt kính cao cấp của Thụy Sỹ - Chopard De Rigo. Mẫu kính này được gắn 51 viên kim cương, mỗi viên có trọng lượng 4 carat, cùng biểu tượng của hãng được chế tác từ kim cương. Bên cạnh đó, gọng kính không chỉ được đúc từ vàng 24k mà còn cẩn thêm nhiều viên vàng nhỏ để tạo nên vẻ lấp lánh đặc biệt… Thoáng chút cũng hơn một tháng hắn không về nhà, cô cũng không nghe chút tin tức gì về mẹ. Hôm nay cô quyết tâm lấy hết can đảm gọi Thiên Hàn.Thời điểm cô vắt óc ra suy nghĩ cách nào được ra khỏi nhà, điện thoại cô vang lên."Alo""..." Bên kia vẫn trầm mặc."Thiên Kỳ. Là anh sao?"Tút tút. Sao thế???▪▪▪▪▪▪▪▪Tại Mỹ.Trong căn phòng tối om, Thiên Hàn nằm trên ghế trượng những ngón tay thon dài xoa xoa thái dương nhíu chặt trông anh rất mệt mỏi. Hôm nay anh vừa kí xong họp đồng bỗng không muốn ở đây nữa mà muốn nghe giọng của cô. Muốn thông báo cô anh sẽ về cùng với mẹ cô, định lấy cớ sức khỏe của bà mà nói chuyện với cô một chút ai ngờ.... vừa nhấc máy cô đã gọi tên hắn.Chết tiệt."Kết hôn rồi xem em còn nhớ tới nó nữa không."-------------Bây giờ đã là mùa đông, bên ngoài tuyết đầu mùa cũng bắt đầu rơi. Rốt cục thì cô nên làm gì. Đứng bên cửa sổ ngắm tuyết rơi lòng cô lạnh tới thấu xương. Cô ngắm vườn hoa oải hương phía cửa sổ, cô rất thích nhưng chỉ là của hàng xóm kế bên thôi, còn ở nơi cô ở ngăn cách bởi khung cửa rào mà cô vẫn hay gọi là nhà tù. Căn biệt thự hơn 800 m2 có cô ở cùng với tá giúp việc, chục tên vệ sĩ. Cô thở mạnh một cái họ cũng liếc mắt để ý đến.___cốc cốc_ tiếng gõ cửa vang lên một nữ giúp việc bước vào: " Cô chủ bửa tối cô không ăn gì cậu chủ biết được chúng tôi sẽ bị trách phạt.""Được rồi... để đó đi" Mắt cô vẫn dừng lại ở vườn hoa oải hương."Vâng. Cậu chủ gọi về muốn nói chuyện với cô."Tim cô nhẩy lên một nhịp, mắt chớp chớp có vẻ khẩn trương lấy điện thoại từ tay nữ giúp việc. Đây là lần đầu tiên hắn gọi cho cô..."Tôi nghe.."Bên kia im lặng một hồi " Sao không ăn? " giọng hắn hơi khàn khàn mệt mỏi giống như mất ngủ.Tự dưng hỏi khiến cô hơi lúng túng:"Tôi.. tôi. Anh hỏi gì"Hắn vẫn kiên nhẫn, nhẹ nhàng trả lời:" Sao em không ăn tối? Không khỏe sao?"Quan tâm cô sao?Thẩm Tiên Hạ mở tròn cả đôi mắt vì bất ngờ. Hôm nay anh ta bị gì vậy chứ.Cô tìm một lí do để trả lời, trong lòng hơi mềm mại "Ừm. Tôi cảm thấy không thoải mái. "Tút tútTrong miệng muốn hỏi anh ta một chút về mẹ cô nhưng chưa kịp hỏi thì hắn đã tắt máy.

Thoáng chút cũng hơn một tháng hắn không về nhà, cô cũng không nghe chút tin tức gì về mẹ. Hôm nay cô quyết tâm lấy hết can đảm gọi Thiên Hàn.

Thời điểm cô vắt óc ra suy nghĩ cách nào được ra khỏi nhà, điện thoại cô vang lên.

"Alo"

"..." Bên kia vẫn trầm mặc.

"Thiên Kỳ. Là anh sao?"

Tút tút. Sao thế???

▪▪▪▪▪▪▪▪

Tại Mỹ.

Trong căn phòng tối om, Thiên Hàn nằm trên ghế trượng những ngón tay thon dài xoa xoa thái dương nhíu chặt trông anh rất mệt mỏi. Hôm nay anh vừa kí xong họp đồng bỗng không muốn ở đây nữa mà muốn nghe giọng của cô. Muốn thông báo cô anh sẽ về cùng với mẹ cô, định lấy cớ sức khỏe của bà mà nói chuyện với cô một chút ai ngờ.... vừa nhấc máy cô đã gọi tên hắn.

Chết tiệt.

"Kết hôn rồi xem em còn nhớ tới nó nữa không."

-------------

Bây giờ đã là mùa đông, bên ngoài tuyết đầu mùa cũng bắt đầu rơi. Rốt cục thì cô nên làm gì. Đứng bên cửa sổ ngắm tuyết rơi lòng cô lạnh tới thấu xương. Cô ngắm vườn hoa oải hương phía cửa sổ, cô rất thích nhưng chỉ là của hàng xóm kế bên thôi, còn ở nơi cô ở ngăn cách bởi khung cửa rào mà cô vẫn hay gọi là nhà tù. Căn biệt thự hơn 800 m2 có cô ở cùng với tá giúp việc, chục tên vệ sĩ. Cô thở mạnh một cái họ cũng liếc mắt để ý đến.

___cốc cốc_ tiếng gõ cửa vang lên một nữ giúp việc bước vào: " Cô chủ bửa tối cô không ăn gì cậu chủ biết được chúng tôi sẽ bị trách phạt."

"Được rồi... để đó đi" Mắt cô vẫn dừng lại ở vườn hoa oải hương.

"Vâng. Cậu chủ gọi về muốn nói chuyện với cô."

Tim cô nhẩy lên một nhịp, mắt chớp chớp có vẻ khẩn trương lấy điện thoại từ tay nữ giúp việc. Đây là lần đầu tiên hắn gọi cho cô...

"Tôi nghe.."

Bên kia im lặng một hồi " Sao không ăn? " giọng hắn hơi khàn khàn mệt mỏi giống như mất ngủ.

Tự dưng hỏi khiến cô hơi lúng túng:"Tôi.. tôi. Anh hỏi gì"

Hắn vẫn kiên nhẫn, nhẹ nhàng trả lời:" Sao em không ăn tối? Không khỏe sao?"

Quan tâm cô sao?

Thẩm Tiên Hạ mở tròn cả đôi mắt vì bất ngờ. Hôm nay anh ta bị gì vậy chứ.

Cô tìm một lí do để trả lời, trong lòng hơi mềm mại "Ừm. Tôi cảm thấy không thoải mái. "

Tút tút

Trong miệng muốn hỏi anh ta một chút về mẹ cô nhưng chưa kịp hỏi thì hắn đã tắt máy.

Đại Thiếu Gia Tôi Ghét AnhTác giả: Hoa Mốc NTT2k1Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcĐại Thiếu Gia Tôi Ghét Anh Chap 1 Thiên Hàn Quay Về. Tại sân bay Thượng Hải... Một người đàn ông cao khoảng 1m85 đang giẫm từng bước ra ngoài, anh ta vừa đáp máy bay về Trung Quốc sau 2 tháng công tác ở California. Anh ta 32 tuổi là người thừa kế của tập đoàn đá quý lớn nhất châu Á và giữ một vị thế quan trọng trong thị trường châu Âu.Anh ta còn thu mua bất động sản và đầu tư nước ngoài. Dáng người vô cùng hoàn hảo với bộ vest đen lịch lãm, một tay bỏ vào trong túi quần còn tay kia chỉnh lại chiếc caravat,ngón tay thon dài lượn lên chiếc râm hiệu Chopard De Rigo Vision(*) ***chiếc kính đắt giá trên thế giới. Đứng đầu là chiếc kính trị giá khoảng 408.000 USD (hơn 9 tỷ đồng) thuộc về nhà sản xuất mắt kính cao cấp của Thụy Sỹ - Chopard De Rigo. Mẫu kính này được gắn 51 viên kim cương, mỗi viên có trọng lượng 4 carat, cùng biểu tượng của hãng được chế tác từ kim cương. Bên cạnh đó, gọng kính không chỉ được đúc từ vàng 24k mà còn cẩn thêm nhiều viên vàng nhỏ để tạo nên vẻ lấp lánh đặc biệt… Thoáng chút cũng hơn một tháng hắn không về nhà, cô cũng không nghe chút tin tức gì về mẹ. Hôm nay cô quyết tâm lấy hết can đảm gọi Thiên Hàn.Thời điểm cô vắt óc ra suy nghĩ cách nào được ra khỏi nhà, điện thoại cô vang lên."Alo""..." Bên kia vẫn trầm mặc."Thiên Kỳ. Là anh sao?"Tút tút. Sao thế???▪▪▪▪▪▪▪▪Tại Mỹ.Trong căn phòng tối om, Thiên Hàn nằm trên ghế trượng những ngón tay thon dài xoa xoa thái dương nhíu chặt trông anh rất mệt mỏi. Hôm nay anh vừa kí xong họp đồng bỗng không muốn ở đây nữa mà muốn nghe giọng của cô. Muốn thông báo cô anh sẽ về cùng với mẹ cô, định lấy cớ sức khỏe của bà mà nói chuyện với cô một chút ai ngờ.... vừa nhấc máy cô đã gọi tên hắn.Chết tiệt."Kết hôn rồi xem em còn nhớ tới nó nữa không."-------------Bây giờ đã là mùa đông, bên ngoài tuyết đầu mùa cũng bắt đầu rơi. Rốt cục thì cô nên làm gì. Đứng bên cửa sổ ngắm tuyết rơi lòng cô lạnh tới thấu xương. Cô ngắm vườn hoa oải hương phía cửa sổ, cô rất thích nhưng chỉ là của hàng xóm kế bên thôi, còn ở nơi cô ở ngăn cách bởi khung cửa rào mà cô vẫn hay gọi là nhà tù. Căn biệt thự hơn 800 m2 có cô ở cùng với tá giúp việc, chục tên vệ sĩ. Cô thở mạnh một cái họ cũng liếc mắt để ý đến.___cốc cốc_ tiếng gõ cửa vang lên một nữ giúp việc bước vào: " Cô chủ bửa tối cô không ăn gì cậu chủ biết được chúng tôi sẽ bị trách phạt.""Được rồi... để đó đi" Mắt cô vẫn dừng lại ở vườn hoa oải hương."Vâng. Cậu chủ gọi về muốn nói chuyện với cô."Tim cô nhẩy lên một nhịp, mắt chớp chớp có vẻ khẩn trương lấy điện thoại từ tay nữ giúp việc. Đây là lần đầu tiên hắn gọi cho cô..."Tôi nghe.."Bên kia im lặng một hồi " Sao không ăn? " giọng hắn hơi khàn khàn mệt mỏi giống như mất ngủ.Tự dưng hỏi khiến cô hơi lúng túng:"Tôi.. tôi. Anh hỏi gì"Hắn vẫn kiên nhẫn, nhẹ nhàng trả lời:" Sao em không ăn tối? Không khỏe sao?"Quan tâm cô sao?Thẩm Tiên Hạ mở tròn cả đôi mắt vì bất ngờ. Hôm nay anh ta bị gì vậy chứ.Cô tìm một lí do để trả lời, trong lòng hơi mềm mại "Ừm. Tôi cảm thấy không thoải mái. "Tút tútTrong miệng muốn hỏi anh ta một chút về mẹ cô nhưng chưa kịp hỏi thì hắn đã tắt máy.

Chương 20: Về sau