Tác giả:

- Haizzz..Mình lạc rồi!!! Phải chăng đây là lần đầu tiên trong đời Hạ Thiên Ý mình đi lạc sau sự việc 14 năm trước?! Đường đường là một nhà thám hiểm đã khám phá năm châu bốn bể,mà giờ đây lại đi lạc ở nơi hoang sơ, rừng rú này?! - giọng nói ngọt ngào nhưng chứa đầy oán trách của Thiên Ý vang lên. Cô rất tự hào về bản thân mình nha! Từ năm 15 tuổi đã rời xa gia đình để tự lập. Gia đình cô gồm một chuỗi các cửa hàng trang sức nổi tiếng thế giới-Pearly đó! Cầm - kì - thi - họa cô đều thông thạo, kể cả võ thuật và dùng súng cũng không làm khó được cô a! Cô đã liên tiếp 3 năm giành giải huy chương bạc môn bắn súng ở giải đấu thế giới! Nhắc tới bắn súng thì không ai không biết tiếng tăm của cô! Mọi người đều nói cô là cô gái đặc biệt nhất mà họ từng gặp gỡ. Đúng! Cô là động vật cấp cao đó! Muốn yểu điệu, thục nữ hay là mạnh mẽ, quyết đoán đều có hết! Bản đồ 5 châu 4 biển, cô đều thuộc nằm lòng! Giờ nói lạc, chẳng phải là tạt xô nước lạnh vào mặt cô sao?! Không được a! Nếu như sống ở đây…

Chương 5: Come back home

Đến Cuối Cùng, Chúng Ta Có Thể Ở Bên Nhau?!Tác giả: JungYoohyeeTruyện Ngôn Tình- Haizzz..Mình lạc rồi!!! Phải chăng đây là lần đầu tiên trong đời Hạ Thiên Ý mình đi lạc sau sự việc 14 năm trước?! Đường đường là một nhà thám hiểm đã khám phá năm châu bốn bể,mà giờ đây lại đi lạc ở nơi hoang sơ, rừng rú này?! - giọng nói ngọt ngào nhưng chứa đầy oán trách của Thiên Ý vang lên. Cô rất tự hào về bản thân mình nha! Từ năm 15 tuổi đã rời xa gia đình để tự lập. Gia đình cô gồm một chuỗi các cửa hàng trang sức nổi tiếng thế giới-Pearly đó! Cầm - kì - thi - họa cô đều thông thạo, kể cả võ thuật và dùng súng cũng không làm khó được cô a! Cô đã liên tiếp 3 năm giành giải huy chương bạc môn bắn súng ở giải đấu thế giới! Nhắc tới bắn súng thì không ai không biết tiếng tăm của cô! Mọi người đều nói cô là cô gái đặc biệt nhất mà họ từng gặp gỡ. Đúng! Cô là động vật cấp cao đó! Muốn yểu điệu, thục nữ hay là mạnh mẽ, quyết đoán đều có hết! Bản đồ 5 châu 4 biển, cô đều thuộc nằm lòng! Giờ nói lạc, chẳng phải là tạt xô nước lạnh vào mặt cô sao?! Không được a! Nếu như sống ở đây… Trên đường, chiếc Mercedes G650 Landaulet đang lướt trên con đường nhựa nơi thành phố xa hoa. Cô, chính là cuối cùng cũng đã được về nhà, lòng sướng lên vô cùng nhưng...mặt vẫn không chút biểu cảm do giận cái người kia có phương pháp trở về mà không nói với cô. Suốt chặng đường, chẳng ai nói với ai gì cả. À mà thật ra...anh muốn nói nhưng thấy cô như vậy nên không dám nói! (Yoo: Ù Man! Từ khi nào mà anh đã như vậy?!).- Cô...làm sao vậy?! - giọng nói của anh vang lên, phá tan bầu không khí yên ắng.- Không có gì. - giọng cô lạnh hẳn đi. Cô thật sự rất giận đó!- Ờ. Vậy thôi! - cô đã nói vậy rồi thì anh chỉ biết lặng câm thôi chứ biết sao giờ?!- Ờm! - cô đáp lại. Gọn gàng, vắn tắt, không quên cho chút lạnh lẽo vào trong câu nói của chính mình.Thế là chiếc xe vẫn vi vu theo gió trong sự im lặng của đôi bên.Lát sau, cô hướng dẫn anh đến địa chỉ nhà mình nhưng trong lời nói của cô vẫn chứa cái gì đó giận dỗi... Cô muốn về nhà ngay để được ôm những con người mà cô cứ ngỡ là sẽ không bao giờ được gặp lại họ nữa...__________ Nhà cô _________Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà cô. Cô bước xuống xe, bấm chuông. Một người phụ nữ trung niên chạy ra ngoài mở cửa.- Tiểu thư, cô về rồi! - giọng nói của người phụ nữ ấy có cái gì đó vừa thân thiện vừa ấm áp gọi Thiên Ý.- Dì Trương! Thiên Ý về rồi! - cô rưng rưng hai hàng nước mắt ôm lấy đi Trương.- Ông chủ, bà chủ, cậu chủ ơi! Tiểu thư về rồi!Lập tức từ trong nhà, 4,5 người chạy ra, trong đó có mẹ, có ba, em trai của Thiên Ý cùng với 2 cô giúp việc cũng cùng đi ra. Họ ôm nhau, những cái ôm thắm thiết. Nhưng...chẳng ai để ý gì tới cái con người ngoài kia làm mặt anh đen lại. Anh ho khan mấy tiếng, dồn sự tập trung về phía mình. Bây giờ mọi người đều nhìn anh. Bất chợt...anh chẳng biết làm gì nữa!!!Yooxinlỗimọingườivìchap nàyhơingắn.Thànhthậtxinlỗiạ! *cúiđầu*Àmà...mọingườiơi!HãycũngnhaucổvũchoU23 VNtrongtrận chung kếtvớiUzbekistan nhé!TựhàolàngườiViệtNam!!!Mọi người nhớ vote và comment cho Yoo nhé!Nhớ đón xem chap sau nữa nghen 💕💕💕Follow me 😘😘😘Saranghae❤❤❤

Trên đường, chiếc Mercedes G650 Landaulet đang lướt trên con đường nhựa nơi thành phố xa hoa. Cô, chính là cuối cùng cũng đã được về nhà, lòng sướng lên vô cùng nhưng...mặt vẫn không chút biểu cảm do giận cái người kia có phương pháp trở về mà không nói với cô. Suốt chặng đường, chẳng ai nói với ai gì cả. À mà thật ra...anh muốn nói nhưng thấy cô như vậy nên không dám nói! (Yoo: Ù Man! Từ khi nào mà anh đã như vậy?!).

- Cô...làm sao vậy?! - giọng nói của anh vang lên, phá tan bầu không khí yên ắng.

- Không có gì. - giọng cô lạnh hẳn đi. Cô thật sự rất giận đó!

- Ờ. Vậy thôi! - cô đã nói vậy rồi thì anh chỉ biết lặng câm thôi chứ biết sao giờ?!

- Ờm! - cô đáp lại. Gọn gàng, vắn tắt, không quên cho chút lạnh lẽo vào trong câu nói của chính mình.

Thế là chiếc xe vẫn vi vu theo gió trong sự im lặng của đôi bên.

Lát sau, cô hướng dẫn anh đến địa chỉ nhà mình nhưng trong lời nói của cô vẫn chứa cái gì đó giận dỗi... Cô muốn về nhà ngay để được ôm những con người mà cô cứ ngỡ là sẽ không bao giờ được gặp lại họ nữa...

__________ Nhà cô _________

Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà cô. Cô bước xuống xe, bấm chuông. Một người phụ nữ trung niên chạy ra ngoài mở cửa.

- Tiểu thư, cô về rồi! - giọng nói của người phụ nữ ấy có cái gì đó vừa thân thiện vừa ấm áp gọi Thiên Ý.

- Dì Trương! Thiên Ý về rồi! - cô rưng rưng hai hàng nước mắt ôm lấy đi Trương.

- Ông chủ, bà chủ, cậu chủ ơi! Tiểu thư về rồi!

Lập tức từ trong nhà, 4,5 người chạy ra, trong đó có mẹ, có ba, em trai của Thiên Ý cùng với 2 cô giúp việc cũng cùng đi ra. Họ ôm nhau, những cái ôm thắm thiết. Nhưng...chẳng ai để ý gì tới cái con người ngoài kia làm mặt anh đen lại. Anh ho khan mấy tiếng, dồn sự tập trung về phía mình. Bây giờ mọi người đều nhìn anh. Bất chợt...anh chẳng biết làm gì nữa!!!

Yoo

xin

lỗi

mọi

người

chap này

hơi

ngắn

.

Thành

thật

xin

lỗi

ạ! *

cúi

đầu

*

À

...

mọi

ngườiơi

!

Hãy

cũng

nhau

cổ

cho

U23 VN

trong

trận chung kết

với

Uzbekistan nhé!

Tự

hào

người

Việt

Nam!!!

Mọi người nhớ vote và comment cho Yoo nhé!

Nhớ đón xem chap sau nữa nghen 💕💕💕

Follow me 😘😘😘

Saranghae

❤❤❤

Đến Cuối Cùng, Chúng Ta Có Thể Ở Bên Nhau?!Tác giả: JungYoohyeeTruyện Ngôn Tình- Haizzz..Mình lạc rồi!!! Phải chăng đây là lần đầu tiên trong đời Hạ Thiên Ý mình đi lạc sau sự việc 14 năm trước?! Đường đường là một nhà thám hiểm đã khám phá năm châu bốn bể,mà giờ đây lại đi lạc ở nơi hoang sơ, rừng rú này?! - giọng nói ngọt ngào nhưng chứa đầy oán trách của Thiên Ý vang lên. Cô rất tự hào về bản thân mình nha! Từ năm 15 tuổi đã rời xa gia đình để tự lập. Gia đình cô gồm một chuỗi các cửa hàng trang sức nổi tiếng thế giới-Pearly đó! Cầm - kì - thi - họa cô đều thông thạo, kể cả võ thuật và dùng súng cũng không làm khó được cô a! Cô đã liên tiếp 3 năm giành giải huy chương bạc môn bắn súng ở giải đấu thế giới! Nhắc tới bắn súng thì không ai không biết tiếng tăm của cô! Mọi người đều nói cô là cô gái đặc biệt nhất mà họ từng gặp gỡ. Đúng! Cô là động vật cấp cao đó! Muốn yểu điệu, thục nữ hay là mạnh mẽ, quyết đoán đều có hết! Bản đồ 5 châu 4 biển, cô đều thuộc nằm lòng! Giờ nói lạc, chẳng phải là tạt xô nước lạnh vào mặt cô sao?! Không được a! Nếu như sống ở đây… Trên đường, chiếc Mercedes G650 Landaulet đang lướt trên con đường nhựa nơi thành phố xa hoa. Cô, chính là cuối cùng cũng đã được về nhà, lòng sướng lên vô cùng nhưng...mặt vẫn không chút biểu cảm do giận cái người kia có phương pháp trở về mà không nói với cô. Suốt chặng đường, chẳng ai nói với ai gì cả. À mà thật ra...anh muốn nói nhưng thấy cô như vậy nên không dám nói! (Yoo: Ù Man! Từ khi nào mà anh đã như vậy?!).- Cô...làm sao vậy?! - giọng nói của anh vang lên, phá tan bầu không khí yên ắng.- Không có gì. - giọng cô lạnh hẳn đi. Cô thật sự rất giận đó!- Ờ. Vậy thôi! - cô đã nói vậy rồi thì anh chỉ biết lặng câm thôi chứ biết sao giờ?!- Ờm! - cô đáp lại. Gọn gàng, vắn tắt, không quên cho chút lạnh lẽo vào trong câu nói của chính mình.Thế là chiếc xe vẫn vi vu theo gió trong sự im lặng của đôi bên.Lát sau, cô hướng dẫn anh đến địa chỉ nhà mình nhưng trong lời nói của cô vẫn chứa cái gì đó giận dỗi... Cô muốn về nhà ngay để được ôm những con người mà cô cứ ngỡ là sẽ không bao giờ được gặp lại họ nữa...__________ Nhà cô _________Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà cô. Cô bước xuống xe, bấm chuông. Một người phụ nữ trung niên chạy ra ngoài mở cửa.- Tiểu thư, cô về rồi! - giọng nói của người phụ nữ ấy có cái gì đó vừa thân thiện vừa ấm áp gọi Thiên Ý.- Dì Trương! Thiên Ý về rồi! - cô rưng rưng hai hàng nước mắt ôm lấy đi Trương.- Ông chủ, bà chủ, cậu chủ ơi! Tiểu thư về rồi!Lập tức từ trong nhà, 4,5 người chạy ra, trong đó có mẹ, có ba, em trai của Thiên Ý cùng với 2 cô giúp việc cũng cùng đi ra. Họ ôm nhau, những cái ôm thắm thiết. Nhưng...chẳng ai để ý gì tới cái con người ngoài kia làm mặt anh đen lại. Anh ho khan mấy tiếng, dồn sự tập trung về phía mình. Bây giờ mọi người đều nhìn anh. Bất chợt...anh chẳng biết làm gì nữa!!!Yooxinlỗimọingườivìchap nàyhơingắn.Thànhthậtxinlỗiạ! *cúiđầu*Àmà...mọingườiơi!HãycũngnhaucổvũchoU23 VNtrongtrận chung kếtvớiUzbekistan nhé!TựhàolàngườiViệtNam!!!Mọi người nhớ vote và comment cho Yoo nhé!Nhớ đón xem chap sau nữa nghen 💕💕💕Follow me 😘😘😘Saranghae❤❤❤

Chương 5: Come back home