Tác giả:

- Haizzz..Mình lạc rồi!!! Phải chăng đây là lần đầu tiên trong đời Hạ Thiên Ý mình đi lạc sau sự việc 14 năm trước?! Đường đường là một nhà thám hiểm đã khám phá năm châu bốn bể,mà giờ đây lại đi lạc ở nơi hoang sơ, rừng rú này?! - giọng nói ngọt ngào nhưng chứa đầy oán trách của Thiên Ý vang lên. Cô rất tự hào về bản thân mình nha! Từ năm 15 tuổi đã rời xa gia đình để tự lập. Gia đình cô gồm một chuỗi các cửa hàng trang sức nổi tiếng thế giới-Pearly đó! Cầm - kì - thi - họa cô đều thông thạo, kể cả võ thuật và dùng súng cũng không làm khó được cô a! Cô đã liên tiếp 3 năm giành giải huy chương bạc môn bắn súng ở giải đấu thế giới! Nhắc tới bắn súng thì không ai không biết tiếng tăm của cô! Mọi người đều nói cô là cô gái đặc biệt nhất mà họ từng gặp gỡ. Đúng! Cô là động vật cấp cao đó! Muốn yểu điệu, thục nữ hay là mạnh mẽ, quyết đoán đều có hết! Bản đồ 5 châu 4 biển, cô đều thuộc nằm lòng! Giờ nói lạc, chẳng phải là tạt xô nước lạnh vào mặt cô sao?! Không được a! Nếu như sống ở đây…

Chương 51: Sự thật

Đến Cuối Cùng, Chúng Ta Có Thể Ở Bên Nhau?!Tác giả: JungYoohyeeTruyện Ngôn Tình- Haizzz..Mình lạc rồi!!! Phải chăng đây là lần đầu tiên trong đời Hạ Thiên Ý mình đi lạc sau sự việc 14 năm trước?! Đường đường là một nhà thám hiểm đã khám phá năm châu bốn bể,mà giờ đây lại đi lạc ở nơi hoang sơ, rừng rú này?! - giọng nói ngọt ngào nhưng chứa đầy oán trách của Thiên Ý vang lên. Cô rất tự hào về bản thân mình nha! Từ năm 15 tuổi đã rời xa gia đình để tự lập. Gia đình cô gồm một chuỗi các cửa hàng trang sức nổi tiếng thế giới-Pearly đó! Cầm - kì - thi - họa cô đều thông thạo, kể cả võ thuật và dùng súng cũng không làm khó được cô a! Cô đã liên tiếp 3 năm giành giải huy chương bạc môn bắn súng ở giải đấu thế giới! Nhắc tới bắn súng thì không ai không biết tiếng tăm của cô! Mọi người đều nói cô là cô gái đặc biệt nhất mà họ từng gặp gỡ. Đúng! Cô là động vật cấp cao đó! Muốn yểu điệu, thục nữ hay là mạnh mẽ, quyết đoán đều có hết! Bản đồ 5 châu 4 biển, cô đều thuộc nằm lòng! Giờ nói lạc, chẳng phải là tạt xô nước lạnh vào mặt cô sao?! Không được a! Nếu như sống ở đây… - C...cô...muốn làm gì đây hả?!!! - Nhuệ Nhược Nhi sợ xanh mặt, lắp bắp hỏi cô.- Tôi muốn làm gì? Cô nghĩ xem! - vớ ngay cái kéo trên bàn, cô dồn ả về phía cánh cửa... Đưa kéo kề cổ ả ta...- C...cô... - Nhược Nhi không ngừng lùi về phía sau...- Nói! Có phải cô cho người hãm hại tôi không?!- C...cô nói gì vậy... Tôi...tôi không có... Mau...mau bỏ kéo xuống...- Trinh Trinh... À! Là Nhuệ Trinh Trinh! Cô ta là em gái cô!- S...sao chứ?!- Hoành Thương đã giúp tôi điều tra rồi! Cô đừng hòng chối! Bảo sao hôm đó...cô ấy lại nói dối với Chu quản gia...- Cô...- Mau nói! Là cô ra lệnh đúng chứ?!- T...tôi...- Nói! - cô đưa kéo đến sát cổ ả ta...- Phải! Là tôi! Hừ! Thì...thì sao chứ? Cô...cô dám giết tôi sao?! Nếu cô giết tôi rồi...Nhất Phàm nhất định không tha cho cô!- Ai nói tôi sẽ không tha cho cô ấy?! - anh đột nhiên ngồi dậy... Tiến đến chỗ hai người bọn họ...- Anh!? - cô ngạc nhiên...- Jack! Bắt cô ta lại... Giam ở địa lao...- Vâng! - Jack không biết từ đâu mà xuất hiện... Lôi Nhược Nhi đi...- Nhất Phàm! Nhất Phàm! Hiểu lầm! Là hiểu lầm thôi! Cô ta hãm hại tôi! Hồ Nhất Phàm!!! - ả ta gào thét trong vô vọng...Mọi thứ...cuối cùng cũng xong... Anh...cũng đã biết được chân tướng... Cô ngồi đó trầm ngâm... Anh...cũng không khá hơn... Hối hận vì những chuyện mình đã làm...Cô cười... Một nụ cười chua chát... Nước mắt lại thi nhau rơi xuống... Cô khóc... Khóc thật lớn... Anh chạy đến... Ôm chầm lấy cô... Dùng cánh tay rắn chắc của mình kéo cô vào lòng...Ôm trọn người con gái ấy... Tim anh đau nhói... Anh chính là đã hiểu lầm cô rồi... Một sự hiểu lầm quá to lớn! Không biết...liệu cô có chịu tha thứ cho anh không?! Cô có còn đồng ý ở lại bên anh không?!Anh ôm cô thật chặt... Như thể nếu anh buông cô ra thì cô sẽ biến mất... Anh sợ! Sợ lắm cái cảm giác như lúc sáng... Sợ cô sẽ lại bỏ anh...Xoay người cô lại... Anh đặt nhẹ lên môi cô một nụ hôn... Cô trốn tránh anh... Trốn tránh?! Đây là lần đầu tiên cô từ chối việc anh hôn cô... Có lẽ...anh đã thực sự chạm đến nỗi đau của cô rồi...Anh bế cô lên giường... Rồi cũng từ từ đặt lưng xuống... Cô ngăn con gấu bông ở giữa hai người... Như là tạo ra một bức tường giữa hai tâm hồn...Đêm đó, trêm chiếc giường King size...có hai thân ảnh không ngủ được mà trằn trọc... Quay lưng về phía nhau mà nghĩ ngợi... Bao nhiêu tâm sự dồn dập... Cô nhìn vào bầu trời xa xăm bên cửa sổ... Anh thì nhìn vào một khoảng không vô định..."Đêm nay...dài quá...!"Yoo lại xuất hiện đêyyyy! Mị nói rồi... "SẮP làm lành" rồi... Ráng đợi đi nghennn ~ 😝😝😝Mọi người nhớ vote và comment cho Yoo nhé ❤❤❤Nhớ đón xem chap sau nữa nghen💕💕💕Follow me 😘😘😘Saranghae❤❤❤💕💕💕💋💋💋

- C...cô...muốn làm gì đây hả?!!! - Nhuệ Nhược Nhi sợ xanh mặt, lắp bắp hỏi cô.

- Tôi muốn làm gì? Cô nghĩ xem! - vớ ngay cái kéo trên bàn, cô dồn ả về phía cánh cửa... Đưa kéo kề cổ ả ta...

- C...cô... - Nhược Nhi không ngừng lùi về phía sau...

- Nói! Có phải cô cho người hãm hại tôi không?!

- C...cô nói gì vậy... Tôi...tôi không có... Mau...mau bỏ kéo xuống...

- Trinh Trinh... À! Là Nhuệ Trinh Trinh! Cô ta là em gái cô!

- S...sao chứ?!

- Hoành Thương đã giúp tôi điều tra rồi! Cô đừng hòng chối! Bảo sao hôm đó...cô ấy lại nói dối với Chu quản gia...

- Cô...

- Mau nói! Là cô ra lệnh đúng chứ?!

- T...tôi...

- Nói! - cô đưa kéo đến sát cổ ả ta...

- Phải! Là tôi! Hừ! Thì...thì sao chứ? Cô...cô dám giết tôi sao?! Nếu cô giết tôi rồi...Nhất Phàm nhất định không tha cho cô!

- Ai nói tôi sẽ không tha cho cô ấy?! - anh đột nhiên ngồi dậy... Tiến đến chỗ hai người bọn họ...

- Anh!? - cô ngạc nhiên...

- Jack! Bắt cô ta lại... Giam ở địa lao...

- Vâng! - Jack không biết từ đâu mà xuất hiện... Lôi Nhược Nhi đi...

- Nhất Phàm! Nhất Phàm! Hiểu lầm! Là hiểu lầm thôi! Cô ta hãm hại tôi! Hồ Nhất Phàm!!! - ả ta gào thét trong vô vọng...

Mọi thứ...cuối cùng cũng xong... Anh...cũng đã biết được chân tướng... Cô ngồi đó trầm ngâm... Anh...cũng không khá hơn... Hối hận vì những chuyện mình đã làm...

Cô cười... Một nụ cười chua chát... Nước mắt lại thi nhau rơi xuống... Cô khóc... Khóc thật lớn... Anh chạy đến... Ôm chầm lấy cô... Dùng cánh tay rắn chắc của mình kéo cô vào lòng...

Ôm trọn người con gái ấy... Tim anh đau nhói... Anh chính là đã hiểu lầm cô rồi... Một sự hiểu lầm quá to lớn! Không biết...liệu cô có chịu tha thứ cho anh không?! Cô có còn đồng ý ở lại bên anh không?!

Anh ôm cô thật chặt... Như thể nếu anh buông cô ra thì cô sẽ biến mất... Anh sợ! Sợ lắm cái cảm giác như lúc sáng... Sợ cô sẽ lại bỏ anh...

Xoay người cô lại... Anh đặt nhẹ lên môi cô một nụ hôn... Cô trốn tránh anh... Trốn tránh?! Đây là lần đầu tiên cô từ chối việc anh hôn cô... Có lẽ...anh đã thực sự chạm đến nỗi đau của cô rồi...

Anh bế cô lên giường... Rồi cũng từ từ đặt lưng xuống... Cô ngăn con gấu bông ở giữa hai người... Như là tạo ra một bức tường giữa hai tâm hồn...

Đêm đó, trêm chiếc giường King size...có hai thân ảnh không ngủ được mà trằn trọc... Quay lưng về phía nhau mà nghĩ ngợi... Bao nhiêu tâm sự dồn dập... Cô nhìn vào bầu trời xa xăm bên cửa sổ... Anh thì nhìn vào một khoảng không vô định...

"Đêm nay...dài quá...!"

Yoo lại xuất hiện đêyyyy! Mị nói rồi... "SẮP làm lành" rồi... Ráng đợi đi nghennn ~ 😝😝😝

Mọi người nhớ vote và comment cho Yoo nhé ❤❤❤

Nhớ đón xem chap sau nữa nghen💕💕💕

Follow me 😘😘😘

Saranghae❤❤❤💕💕💕💋💋💋

Đến Cuối Cùng, Chúng Ta Có Thể Ở Bên Nhau?!Tác giả: JungYoohyeeTruyện Ngôn Tình- Haizzz..Mình lạc rồi!!! Phải chăng đây là lần đầu tiên trong đời Hạ Thiên Ý mình đi lạc sau sự việc 14 năm trước?! Đường đường là một nhà thám hiểm đã khám phá năm châu bốn bể,mà giờ đây lại đi lạc ở nơi hoang sơ, rừng rú này?! - giọng nói ngọt ngào nhưng chứa đầy oán trách của Thiên Ý vang lên. Cô rất tự hào về bản thân mình nha! Từ năm 15 tuổi đã rời xa gia đình để tự lập. Gia đình cô gồm một chuỗi các cửa hàng trang sức nổi tiếng thế giới-Pearly đó! Cầm - kì - thi - họa cô đều thông thạo, kể cả võ thuật và dùng súng cũng không làm khó được cô a! Cô đã liên tiếp 3 năm giành giải huy chương bạc môn bắn súng ở giải đấu thế giới! Nhắc tới bắn súng thì không ai không biết tiếng tăm của cô! Mọi người đều nói cô là cô gái đặc biệt nhất mà họ từng gặp gỡ. Đúng! Cô là động vật cấp cao đó! Muốn yểu điệu, thục nữ hay là mạnh mẽ, quyết đoán đều có hết! Bản đồ 5 châu 4 biển, cô đều thuộc nằm lòng! Giờ nói lạc, chẳng phải là tạt xô nước lạnh vào mặt cô sao?! Không được a! Nếu như sống ở đây… - C...cô...muốn làm gì đây hả?!!! - Nhuệ Nhược Nhi sợ xanh mặt, lắp bắp hỏi cô.- Tôi muốn làm gì? Cô nghĩ xem! - vớ ngay cái kéo trên bàn, cô dồn ả về phía cánh cửa... Đưa kéo kề cổ ả ta...- C...cô... - Nhược Nhi không ngừng lùi về phía sau...- Nói! Có phải cô cho người hãm hại tôi không?!- C...cô nói gì vậy... Tôi...tôi không có... Mau...mau bỏ kéo xuống...- Trinh Trinh... À! Là Nhuệ Trinh Trinh! Cô ta là em gái cô!- S...sao chứ?!- Hoành Thương đã giúp tôi điều tra rồi! Cô đừng hòng chối! Bảo sao hôm đó...cô ấy lại nói dối với Chu quản gia...- Cô...- Mau nói! Là cô ra lệnh đúng chứ?!- T...tôi...- Nói! - cô đưa kéo đến sát cổ ả ta...- Phải! Là tôi! Hừ! Thì...thì sao chứ? Cô...cô dám giết tôi sao?! Nếu cô giết tôi rồi...Nhất Phàm nhất định không tha cho cô!- Ai nói tôi sẽ không tha cho cô ấy?! - anh đột nhiên ngồi dậy... Tiến đến chỗ hai người bọn họ...- Anh!? - cô ngạc nhiên...- Jack! Bắt cô ta lại... Giam ở địa lao...- Vâng! - Jack không biết từ đâu mà xuất hiện... Lôi Nhược Nhi đi...- Nhất Phàm! Nhất Phàm! Hiểu lầm! Là hiểu lầm thôi! Cô ta hãm hại tôi! Hồ Nhất Phàm!!! - ả ta gào thét trong vô vọng...Mọi thứ...cuối cùng cũng xong... Anh...cũng đã biết được chân tướng... Cô ngồi đó trầm ngâm... Anh...cũng không khá hơn... Hối hận vì những chuyện mình đã làm...Cô cười... Một nụ cười chua chát... Nước mắt lại thi nhau rơi xuống... Cô khóc... Khóc thật lớn... Anh chạy đến... Ôm chầm lấy cô... Dùng cánh tay rắn chắc của mình kéo cô vào lòng...Ôm trọn người con gái ấy... Tim anh đau nhói... Anh chính là đã hiểu lầm cô rồi... Một sự hiểu lầm quá to lớn! Không biết...liệu cô có chịu tha thứ cho anh không?! Cô có còn đồng ý ở lại bên anh không?!Anh ôm cô thật chặt... Như thể nếu anh buông cô ra thì cô sẽ biến mất... Anh sợ! Sợ lắm cái cảm giác như lúc sáng... Sợ cô sẽ lại bỏ anh...Xoay người cô lại... Anh đặt nhẹ lên môi cô một nụ hôn... Cô trốn tránh anh... Trốn tránh?! Đây là lần đầu tiên cô từ chối việc anh hôn cô... Có lẽ...anh đã thực sự chạm đến nỗi đau của cô rồi...Anh bế cô lên giường... Rồi cũng từ từ đặt lưng xuống... Cô ngăn con gấu bông ở giữa hai người... Như là tạo ra một bức tường giữa hai tâm hồn...Đêm đó, trêm chiếc giường King size...có hai thân ảnh không ngủ được mà trằn trọc... Quay lưng về phía nhau mà nghĩ ngợi... Bao nhiêu tâm sự dồn dập... Cô nhìn vào bầu trời xa xăm bên cửa sổ... Anh thì nhìn vào một khoảng không vô định..."Đêm nay...dài quá...!"Yoo lại xuất hiện đêyyyy! Mị nói rồi... "SẮP làm lành" rồi... Ráng đợi đi nghennn ~ 😝😝😝Mọi người nhớ vote và comment cho Yoo nhé ❤❤❤Nhớ đón xem chap sau nữa nghen💕💕💕Follow me 😘😘😘Saranghae❤❤❤💕💕💕💋💋💋

Chương 51: Sự thật