Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 108: Anh ta còn chưa về?

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Mãi đến một ngày, tôi vô tình đi ngang qua quầy bán báo, chợt nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc đăng trên bìa báo tin tức giải trí, tiêu đề in thật to phía trên: “Chủ tịch tập đoàn Đông Phương hẹn riêng người mẫu Dương Tử Huyên, vào khách sạn đặt phòng không kiêng dè!”Ảnh chụp xác thực là Lục Minh Hiên đang ôm mỹ nữ chân dài mảnh khảnh đi vào cửa khách sạn, khách sạn đó còn là nơi lần đầu tiên tôi gặp anh ta.Tôi nghĩ, phòng bọn họ ở chắc cũng là căn phòng tổng thống đó!“Tiểu thư, mua một tờ báo đi!” Bà chủ sạp báo đưa vài tờ báo đến trước mặt tôi, toàn bộ đều đưa tin về Lục Minh Hiên và Dương Tử Huyên, ngay cả tạp chí kinh tế tài chính cũng đưa tin này.Hai người đó, thật là nổi tiếng!Nếu như cô gái này cố ý tung scandal để lăng xê tên tuổi, thì quả thực cô ta đã thành công rồi!Tôi tùy tiện chọn một tờ báo để mua, không phải vì cái gì, chỉ là cảm thấy bà chủ đã có lòng tốt chào hàng như vậy, không mua một tờ, tôi thật sự cảm thấy ngượng ngùng.Trở về biệt thự của Lục Minh Hiên, anh ta còn chưa có về.Kể từ ngày chủ động quyến rũ anh ta tới bây giờ, tối nào tôi cũng tới đây đúng giờ, thay sẵn áo ngủ chờ anh ta về nhà, hôm nay cũng không ngoại lệ, nhưng đã đợi đến mười hai giờ rồi, sao anh ta còn chưa về?Bình thường đều là mười một giờ về, sao hôm nay đã trễ như vậy rồi còn chưa về? Chắc là đi với người mẫu rồi chứ gì!Tôi cũng không nghĩ gọi điện thoại cho anh ta, nên đi ngủ sớm một chút.Buổi sáng tôi tỉnh dậy, anh ta còn chưa có trở về.Tôi thay quần áo, xuống lầu ăn điểm tâm, rốt cuộc cũng nhìn thấy anh ta.Anh ta mới vừa vào cửa, vẻ mặt mệt mỏi, anh ta ngẩng đầu nhìn thấy tôi từ trên cầu thang đi xuống, không đợi anh ta mở miệng, tôi đã nói trước:“Về rồi sao, đã ăn sáng chưa?”“Còn chưa có ăn.”“Lên lầu rửa mặt đi rồi xuống đây ăn sáng!”Anh ta nhìn tôi, ánh mắt có chút kỳ quái, lông mày nhíu lại, một hồi lâu mới “Ừ” một tiếng, sau đó đi lên lầu.Người giúp việc đã nấu xong bữa sáng, dọn sẵn lên bàn.Tôi lấy tờ báo mua hôm qua ra, nhàn nhạt lướt xem, chờ anh ta xuống cùng ăn điểm tâm.Lục Minh Hiên thay một bộ quần áo thoải mái, từ trên cầu thang đi xuống, bước đi ưu nhã, phong thái thanh tao, ánh mặt trời chiếu lên mặt anh ta, nhu hòa đẹp mắt, khí thế bất phàm, anh ta luôn chói lọi như vậy.Anh ta ngồi đối diện tôi, thấy anh ta, tôi để tờ báo qua một bên.

Mãi đến một ngày, tôi vô tình đi ngang qua quầy bán báo, chợt nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc đăng trên bìa báo tin tức giải trí, tiêu đề in thật to phía trên: “Chủ tịch tập đoàn Đông Phương hẹn riêng người mẫu Dương Tử Huyên, vào khách sạn đặt phòng không kiêng dè!”

Ảnh chụp xác thực là Lục Minh Hiên đang ôm mỹ nữ chân dài mảnh khảnh đi vào cửa khách sạn, khách sạn đó còn là nơi lần đầu tiên tôi gặp anh ta.

Tôi nghĩ, phòng bọn họ ở chắc cũng là căn phòng tổng thống đó!

“Tiểu thư, mua một tờ báo đi!” Bà chủ sạp báo đưa vài tờ báo đến trước mặt tôi, toàn bộ đều đưa tin về Lục Minh Hiên và Dương Tử Huyên, ngay cả tạp chí kinh tế tài chính cũng đưa tin này.

Hai người đó, thật là nổi tiếng!

Nếu như cô gái này cố ý tung scandal để lăng xê tên tuổi, thì quả thực cô ta đã thành công rồi!

Tôi tùy tiện chọn một tờ báo để mua, không phải vì cái gì, chỉ là cảm thấy bà chủ đã có lòng tốt chào hàng như vậy, không mua một tờ, tôi thật sự cảm thấy ngượng ngùng.

Trở về biệt thự của Lục Minh Hiên, anh ta còn chưa có về.

Kể từ ngày chủ động quyến rũ anh ta tới bây giờ, tối nào tôi cũng tới đây đúng giờ, thay sẵn áo ngủ chờ anh ta về nhà, hôm nay cũng không ngoại lệ, nhưng đã đợi đến mười hai giờ rồi, sao anh ta còn chưa về?

Bình thường đều là mười một giờ về, sao hôm nay đã trễ như vậy rồi còn chưa về? Chắc là đi với người mẫu rồi chứ gì!

Tôi cũng không nghĩ gọi điện thoại cho anh ta, nên đi ngủ sớm một chút.

Buổi sáng tôi tỉnh dậy, anh ta còn chưa có trở về.

Tôi thay quần áo, xuống lầu ăn điểm tâm, rốt cuộc cũng nhìn thấy anh ta.

Anh ta mới vừa vào cửa, vẻ mặt mệt mỏi, anh ta ngẩng đầu nhìn thấy tôi từ trên cầu thang đi xuống, không đợi anh ta mở miệng, tôi đã nói trước:

“Về rồi sao, đã ăn sáng chưa?”

“Còn chưa có ăn.”

“Lên lầu rửa mặt đi rồi xuống đây ăn sáng!”

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt có chút kỳ quái, lông mày nhíu lại, một hồi lâu mới “Ừ” một tiếng, sau đó đi lên lầu.

Người giúp việc đã nấu xong bữa sáng, dọn sẵn lên bàn.

Tôi lấy tờ báo mua hôm qua ra, nhàn nhạt lướt xem, chờ anh ta xuống cùng ăn điểm tâm.

Lục Minh Hiên thay một bộ quần áo thoải mái, từ trên cầu thang đi xuống, bước đi ưu nhã, phong thái thanh tao, ánh mặt trời chiếu lên mặt anh ta, nhu hòa đẹp mắt, khí thế bất phàm, anh ta luôn chói lọi như vậy.

Anh ta ngồi đối diện tôi, thấy anh ta, tôi để tờ báo qua một bên.

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Mãi đến một ngày, tôi vô tình đi ngang qua quầy bán báo, chợt nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc đăng trên bìa báo tin tức giải trí, tiêu đề in thật to phía trên: “Chủ tịch tập đoàn Đông Phương hẹn riêng người mẫu Dương Tử Huyên, vào khách sạn đặt phòng không kiêng dè!”Ảnh chụp xác thực là Lục Minh Hiên đang ôm mỹ nữ chân dài mảnh khảnh đi vào cửa khách sạn, khách sạn đó còn là nơi lần đầu tiên tôi gặp anh ta.Tôi nghĩ, phòng bọn họ ở chắc cũng là căn phòng tổng thống đó!“Tiểu thư, mua một tờ báo đi!” Bà chủ sạp báo đưa vài tờ báo đến trước mặt tôi, toàn bộ đều đưa tin về Lục Minh Hiên và Dương Tử Huyên, ngay cả tạp chí kinh tế tài chính cũng đưa tin này.Hai người đó, thật là nổi tiếng!Nếu như cô gái này cố ý tung scandal để lăng xê tên tuổi, thì quả thực cô ta đã thành công rồi!Tôi tùy tiện chọn một tờ báo để mua, không phải vì cái gì, chỉ là cảm thấy bà chủ đã có lòng tốt chào hàng như vậy, không mua một tờ, tôi thật sự cảm thấy ngượng ngùng.Trở về biệt thự của Lục Minh Hiên, anh ta còn chưa có về.Kể từ ngày chủ động quyến rũ anh ta tới bây giờ, tối nào tôi cũng tới đây đúng giờ, thay sẵn áo ngủ chờ anh ta về nhà, hôm nay cũng không ngoại lệ, nhưng đã đợi đến mười hai giờ rồi, sao anh ta còn chưa về?Bình thường đều là mười một giờ về, sao hôm nay đã trễ như vậy rồi còn chưa về? Chắc là đi với người mẫu rồi chứ gì!Tôi cũng không nghĩ gọi điện thoại cho anh ta, nên đi ngủ sớm một chút.Buổi sáng tôi tỉnh dậy, anh ta còn chưa có trở về.Tôi thay quần áo, xuống lầu ăn điểm tâm, rốt cuộc cũng nhìn thấy anh ta.Anh ta mới vừa vào cửa, vẻ mặt mệt mỏi, anh ta ngẩng đầu nhìn thấy tôi từ trên cầu thang đi xuống, không đợi anh ta mở miệng, tôi đã nói trước:“Về rồi sao, đã ăn sáng chưa?”“Còn chưa có ăn.”“Lên lầu rửa mặt đi rồi xuống đây ăn sáng!”Anh ta nhìn tôi, ánh mắt có chút kỳ quái, lông mày nhíu lại, một hồi lâu mới “Ừ” một tiếng, sau đó đi lên lầu.Người giúp việc đã nấu xong bữa sáng, dọn sẵn lên bàn.Tôi lấy tờ báo mua hôm qua ra, nhàn nhạt lướt xem, chờ anh ta xuống cùng ăn điểm tâm.Lục Minh Hiên thay một bộ quần áo thoải mái, từ trên cầu thang đi xuống, bước đi ưu nhã, phong thái thanh tao, ánh mặt trời chiếu lên mặt anh ta, nhu hòa đẹp mắt, khí thế bất phàm, anh ta luôn chói lọi như vậy.Anh ta ngồi đối diện tôi, thấy anh ta, tôi để tờ báo qua một bên.

Chương 108: Anh ta còn chưa về?