Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…
Chương 114: Lên núi ngắm cảnh
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Mà bên cạnh anh ta, là một cô gái dáng người cao gầy đường cong chữ S quyến rũ, đang kéo tay anh ta, cười thật rạng rỡ, đôi môi đỏ mọng khêu gợi, tóc xoăn gợn sóng, tuyệt đối là bảo bối mà tất cả đàn ông đều mơ ước!Anh ta nhìn thấy tôi, nhưng không có gọi tôi, cũng không nhìn tôi lâu, chỉ nhìn về phía trước, đi lướt qua bên cạnh tôi.Tôi cũng không có gọi anh ta, mà là cúi đầu, chờ sau khi anh ta đi qua, tôi mới quay đầu lại, nhìn theo.Trong lòng tôi có một loại cảm giác khó hiểu, giống như nhìn thấy tương lai không lâu sắp tới, tôi và anh ta sẽ trở thành người xa lạ, mặc dù đã từng rất quen thuộc, nhưng sau khi tách ra, sẽ không có liên lạc với nhau nữa, cho dù đi ngang qua, gặp thoáng qua cũng sẽ không dừng lại chào hỏi.Một ngày nào đó, chúng tôi sẽ biến thành như vậy, chỉ là không nghĩ tới, hiện tại cũng đã là như vậy rồi.Nhìn thấy bóng dáng Lục Minh hiên cùng mỹ nữ biến mất ở cuối hành lang, tôi mới thu hồi tầm mắt, ngẩng đầu lại nhìn thấy ánh mắt Tô Quân dừng trên khuôn mặt tôi, phản phất có chút ưu thương."Mạc Oánh..... " Dường như anh ta muốn an ủi tôi, ánh mắt u buồn chứa một tia đau lòng.Tôi cười: "Đi thôi!"Không đợi anh ta nói chuyện, tôi dẫn đầu đi ra ngoài trước.Xe chạy an tĩnh trên đường, tôi nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, cứ lẳng lặng như vậy, không ai nói gì.Tôi không biết mình đang nghĩ gì, đầu óc trống rỗng, mông lung, đến khi xe dừng lại, thần trí tôi mới quay trở về."Đã tới chưa?" Tôi nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ: "Đây là đâu?"Đỉnh núi thật cao, giống như đang ngồi trên máy bay nhìn xuống, đèn đường ngoằn nghoèo giống như con rồng trải dài trên mặt đất."Lên núi ngắm cảnh, anh đưa em lên đây là muốn cho em thả lỏng một chút." Tô Quân nhẹ nhàng nói, nhìn tôi: "Thật xin lỗi, chưa có sự đồng ý của em mà đã đưa em đến đây."Tôi không nói gì, cũng không có xuống xe, chỉ nhàn nhạt nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.Lúc này tôi không có tâm tình gì để ngắm cảnh, nhưng vẫn lịch sự nói: "Cảm ơn anh.""Xuống xe tham quan một chút đi." Anh ta xuống xe, mở cửa xe cho tôi.Tôi xuống xe, cùng anh ta đứng trước hàng rào, nhìn ra xa, cảm giác từ trên cao nhìn xuống giống như thu hết cả thành phố vào mắt.Phong cảnh đẹp như vậy, gió đêm yên tĩnh thổi qua, tâm tình phức tạp theo đó cũng chầm chậm giãn ra.
Mà bên cạnh anh ta,
là một cô gái dáng người cao gầy đường cong chữ S quyến rũ, đang kéo tay anh ta, cười thật rạng rỡ, đôi môi đỏ mọng khêu gợi, tóc xoăn gợn sóng, tuyệt đối là bảo bối mà tất cả đàn ông đều mơ ước!
Anh ta nhìn thấy tôi, nhưng không có gọi tôi, cũng không nhìn tôi lâu, chỉ nhìn về phía trước, đi lướt qua bên cạnh tôi.
Tôi cũng không có gọi anh ta, mà là cúi đầu, chờ sau khi anh ta đi qua, tôi mới quay đầu lại, nhìn theo.
Trong lòng tôi có một loại cảm giác khó hiểu, giống như nhìn thấy tương lai
không lâu sắp tới, tôi và anh ta sẽ trở thành người xa lạ, mặc dù đã
từng rất quen thuộc, nhưng sau khi tách ra, sẽ không có liên lạc với
nhau nữa, cho dù đi ngang qua, gặp thoáng qua cũng sẽ không dừng lại
chào hỏi.
Một ngày nào đó, chúng tôi sẽ biến thành như vậy, chỉ là không nghĩ tới, hiện tại cũng đã là như vậy rồi.
Nhìn thấy bóng dáng Lục Minh hiên cùng mỹ nữ biến mất ở cuối hành lang, tôi
mới thu hồi tầm mắt, ngẩng đầu lại nhìn thấy ánh mắt Tô Quân dừng trên
khuôn mặt tôi, phản phất có chút ưu thương.
"Mạc Oánh..... " Dường như anh ta muốn an ủi tôi, ánh mắt u buồn chứa một tia đau lòng.
Tôi cười: "Đi thôi!"
Không đợi anh ta nói chuyện, tôi dẫn đầu đi ra ngoài trước.
Xe chạy an tĩnh trên đường, tôi nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, cứ lẳng lặng như vậy, không ai nói gì.
Tôi không biết mình đang nghĩ gì, đầu óc trống rỗng, mông lung, đến khi xe dừng lại, thần trí tôi mới quay trở về.
"Đã tới chưa?" Tôi nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ: "Đây là đâu?"
Đỉnh núi thật cao, giống như đang ngồi trên máy bay nhìn xuống, đèn đường ngoằn nghoèo giống như con rồng trải dài trên mặt đất.
"Lên núi ngắm cảnh, anh đưa em lên đây là muốn cho em thả lỏng một chút." Tô Quân nhẹ nhàng nói, nhìn tôi: "Thật xin lỗi, chưa có sự đồng ý của em
mà đã đưa em đến đây."
Tôi không nói gì, cũng không có xuống xe, chỉ nhàn nhạt nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.
Lúc này tôi không có tâm tình gì để ngắm cảnh, nhưng vẫn lịch sự nói: "Cảm ơn anh."
"Xuống xe tham quan một chút đi." Anh ta xuống xe, mở cửa xe cho tôi.
Tôi xuống xe, cùng anh ta đứng trước hàng rào, nhìn ra xa, cảm giác từ trên cao nhìn xuống giống như thu hết cả thành phố vào mắt.
Phong cảnh đẹp như vậy, gió đêm yên tĩnh thổi qua, tâm tình phức tạp theo đó cũng chầm chậm giãn ra.
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Mà bên cạnh anh ta, là một cô gái dáng người cao gầy đường cong chữ S quyến rũ, đang kéo tay anh ta, cười thật rạng rỡ, đôi môi đỏ mọng khêu gợi, tóc xoăn gợn sóng, tuyệt đối là bảo bối mà tất cả đàn ông đều mơ ước!Anh ta nhìn thấy tôi, nhưng không có gọi tôi, cũng không nhìn tôi lâu, chỉ nhìn về phía trước, đi lướt qua bên cạnh tôi.Tôi cũng không có gọi anh ta, mà là cúi đầu, chờ sau khi anh ta đi qua, tôi mới quay đầu lại, nhìn theo.Trong lòng tôi có một loại cảm giác khó hiểu, giống như nhìn thấy tương lai không lâu sắp tới, tôi và anh ta sẽ trở thành người xa lạ, mặc dù đã từng rất quen thuộc, nhưng sau khi tách ra, sẽ không có liên lạc với nhau nữa, cho dù đi ngang qua, gặp thoáng qua cũng sẽ không dừng lại chào hỏi.Một ngày nào đó, chúng tôi sẽ biến thành như vậy, chỉ là không nghĩ tới, hiện tại cũng đã là như vậy rồi.Nhìn thấy bóng dáng Lục Minh hiên cùng mỹ nữ biến mất ở cuối hành lang, tôi mới thu hồi tầm mắt, ngẩng đầu lại nhìn thấy ánh mắt Tô Quân dừng trên khuôn mặt tôi, phản phất có chút ưu thương."Mạc Oánh..... " Dường như anh ta muốn an ủi tôi, ánh mắt u buồn chứa một tia đau lòng.Tôi cười: "Đi thôi!"Không đợi anh ta nói chuyện, tôi dẫn đầu đi ra ngoài trước.Xe chạy an tĩnh trên đường, tôi nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, cứ lẳng lặng như vậy, không ai nói gì.Tôi không biết mình đang nghĩ gì, đầu óc trống rỗng, mông lung, đến khi xe dừng lại, thần trí tôi mới quay trở về."Đã tới chưa?" Tôi nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ: "Đây là đâu?"Đỉnh núi thật cao, giống như đang ngồi trên máy bay nhìn xuống, đèn đường ngoằn nghoèo giống như con rồng trải dài trên mặt đất."Lên núi ngắm cảnh, anh đưa em lên đây là muốn cho em thả lỏng một chút." Tô Quân nhẹ nhàng nói, nhìn tôi: "Thật xin lỗi, chưa có sự đồng ý của em mà đã đưa em đến đây."Tôi không nói gì, cũng không có xuống xe, chỉ nhàn nhạt nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.Lúc này tôi không có tâm tình gì để ngắm cảnh, nhưng vẫn lịch sự nói: "Cảm ơn anh.""Xuống xe tham quan một chút đi." Anh ta xuống xe, mở cửa xe cho tôi.Tôi xuống xe, cùng anh ta đứng trước hàng rào, nhìn ra xa, cảm giác từ trên cao nhìn xuống giống như thu hết cả thành phố vào mắt.Phong cảnh đẹp như vậy, gió đêm yên tĩnh thổi qua, tâm tình phức tạp theo đó cũng chầm chậm giãn ra.