Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…
Chương 118: Nhớ kỹ thân phận của em
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Tôi tức giận đến toàn thân phát run: "Lục Minh Hiên, anh đừng ép người quá đáng!"Đúng, tôi là người phụ nữ được anh ta bao nuôi, tôi phải nghe lời anh ta, anh ta có thể có người phụ nữ khác, còn tôi thì không thể có người đàn ông khác, tôi bị coi thường, tôi hèn mọn, thân phận của tôi cũng bị anh ta coi thường! Thân phận của tôi và anh ta không giống nhau.Nhưng chuyện này sẽ không kéo dài vĩnh viễn, rồi sẽ có một ngày tôi thoát khỏi cái thân phận này."Cái gì gọi là ép người quá đáng? Anh ta cười lạnh: "Cái này chỉ là khởi đầu thôi, nếu em không nghe lời, cuộc sống của em sau này đảm bảo sẽ rất khó khăn!"Tôi không muốn cùng anh ta tranh luận nữa, dứt khoác nhắm mắt lại.Anh ta c** q**n áo tôi ra: "Rất thèm muốn đàn ông sao? Tôi sẽ thỏa mãn em......"Lúc đó mặt trời vừa mọc, mãi đến khi cuộc h**n ** qua đi, mặt trời đã sớm lên cao.Rèm cửa sổ bị kéo ra một cách thô bạo, ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng vào mặt tôi.Theo bản năng tôi nhíu mày, không có mở to mắt, qua một hồi lâu mới chậm rãi nâng lên mí mắt.Một bóng dáng cao lớn đang đứng trước cửa sổ hút thuốc lá, mùi khói thuốc tràn ngập căn phòng.Anh ta vừa mới tắm xong, đầu tóc ướt sũng nhỏ từng giọt nước dưới ánh mặt trời trong suốt, phía dưới chỉ quấn một chiếc khăn tắm, v*m ng*c rắn chắc màu lúa mạch gợi cảm.Cơ bắp cùng với đường cong trên người anh ta thật hoàn mĩ.Tôi xoay đầu sang chỗ khác, không muốn nhìn thấy anh ta.Dường như anh ta thật hiểu rõ suy nghĩ của tôi, tiếng bước chân trầm ổn ngày càng tới gần, rất nhanh, một đôi bàn tay to ôm lấy tôi, thân hình cao lớn đè ép lên người tôi."Ưm...." Tôi bị đè thật không thoải mái, khó chịu thấp giọng kêu lên.Anh ta hoàn toàn không có ý tứ muốn đứng dậy, ngược lại ôm chặt tôi hơn."Biểu hiện vừa rồi của tôi, em có hài lòng không?" Giọng nói giễu cợt của anh ta truyền đến từ phía sau."....." Tôi không nói gì, không muốn trả lời câu hỏi của anh ta.Đột nhiên anh ta xoay mặt tôi, ép tôi nhìn thẳng vào anh ta, động tác thô bạo khiến tôi đau đến cắn răng."Nghe lời tôi, không được qua lại với người đàn ông kia nữa, có biết không?""Cũng không được tái phạm chuyện như ngày hôm qua nữa, nếu không....." Anh ta không nói thêm gì nữa, đáy mắt hiện lên một tia hung ác, làm cho người ta không rét mà run.Mặc dù trong lòng tôi có rất nhiều bất mãn, nhưng tôi không muốn nói gì hết, một chữ cũng không muốn nói!Dường như anh ta cũng nhận ra tôi không muốn nói chuyện với anh ta, bỏ lại một câu: "Nhớ kỹ thân phận của em!" Rồi đứng dậy thay quần áo, sau đó ra khỏi phòng.
Tôi tức giận đến toàn thân phát run: "Lục Minh Hiên, anh đừng ép người quá đáng!"
Đúng, tôi là người phụ nữ được anh ta bao nuôi, tôi phải nghe lời anh ta, anh ta có thể có người phụ nữ khác, còn tôi thì không thể có người đàn ông
khác, tôi bị coi thường, tôi hèn mọn, thân phận của tôi cũng bị anh ta
coi thường! Thân phận của tôi và anh ta không giống nhau.
Nhưng chuyện này sẽ không kéo dài vĩnh viễn, rồi sẽ có một ngày tôi thoát khỏi cái thân phận này.
"Cái gì gọi là ép người quá đáng? Anh ta cười lạnh: "Cái này chỉ là khởi đầu thôi, nếu em không nghe lời, cuộc sống của em sau này đảm bảo sẽ rất
khó khăn!"
Tôi không muốn cùng anh ta tranh luận nữa, dứt khoác nhắm mắt lại.
Anh ta c** q**n áo tôi ra: "Rất thèm muốn đàn ông sao? Tôi sẽ thỏa mãn em......"
Lúc đó mặt trời vừa mọc, mãi đến khi cuộc h**n ** qua đi, mặt trời đã sớm lên cao.
Rèm cửa sổ bị kéo ra một cách thô bạo, ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng vào mặt tôi.
Theo bản năng tôi nhíu mày, không có mở to mắt, qua một hồi lâu mới chậm rãi nâng lên mí mắt.
Một bóng dáng cao lớn đang đứng trước cửa sổ hút thuốc lá, mùi khói thuốc tràn ngập căn phòng.
Anh ta vừa mới tắm xong, đầu tóc ướt sũng nhỏ từng giọt nước dưới ánh mặt
trời trong suốt, phía dưới chỉ quấn một chiếc khăn tắm, v*m ng*c rắn
chắc màu lúa mạch gợi cảm.
Cơ bắp cùng với đường cong trên người anh ta thật hoàn mĩ.
Tôi xoay đầu sang chỗ khác, không muốn nhìn thấy anh ta.
Dường như anh ta thật hiểu rõ suy nghĩ của tôi, tiếng bước chân trầm ổn ngày
càng tới gần, rất nhanh, một đôi bàn tay to ôm lấy tôi, thân hình cao
lớn đè ép lên người tôi.
"Ưm...." Tôi bị đè thật không thoải mái, khó chịu thấp giọng kêu lên.
Anh ta hoàn toàn không có ý tứ muốn đứng dậy, ngược lại ôm chặt tôi hơn.
"Biểu hiện vừa rồi của tôi, em có hài lòng không?" Giọng nói giễu cợt của anh ta truyền đến từ phía sau.
"....." Tôi không nói gì, không muốn trả lời câu hỏi của anh ta.
Đột nhiên anh ta xoay mặt tôi, ép tôi nhìn thẳng vào anh ta, động tác thô bạo khiến tôi đau đến cắn răng.
"Nghe lời tôi, không được qua lại với người đàn ông kia nữa, có biết không?"
"Cũng không được tái phạm chuyện như ngày hôm qua nữa, nếu không....."
Anh ta không nói thêm gì nữa, đáy mắt hiện lên một tia hung ác, làm cho
người ta không rét mà run.
Mặc dù trong lòng tôi có rất nhiều bất mãn, nhưng tôi không muốn nói gì hết, một chữ cũng không muốn nói!
Dường như anh ta cũng nhận ra tôi không muốn nói chuyện với anh ta, bỏ lại
một câu: "Nhớ kỹ thân phận của em!" Rồi đứng dậy thay quần áo, sau đó ra khỏi phòng.
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Tôi tức giận đến toàn thân phát run: "Lục Minh Hiên, anh đừng ép người quá đáng!"Đúng, tôi là người phụ nữ được anh ta bao nuôi, tôi phải nghe lời anh ta, anh ta có thể có người phụ nữ khác, còn tôi thì không thể có người đàn ông khác, tôi bị coi thường, tôi hèn mọn, thân phận của tôi cũng bị anh ta coi thường! Thân phận của tôi và anh ta không giống nhau.Nhưng chuyện này sẽ không kéo dài vĩnh viễn, rồi sẽ có một ngày tôi thoát khỏi cái thân phận này."Cái gì gọi là ép người quá đáng? Anh ta cười lạnh: "Cái này chỉ là khởi đầu thôi, nếu em không nghe lời, cuộc sống của em sau này đảm bảo sẽ rất khó khăn!"Tôi không muốn cùng anh ta tranh luận nữa, dứt khoác nhắm mắt lại.Anh ta c** q**n áo tôi ra: "Rất thèm muốn đàn ông sao? Tôi sẽ thỏa mãn em......"Lúc đó mặt trời vừa mọc, mãi đến khi cuộc h**n ** qua đi, mặt trời đã sớm lên cao.Rèm cửa sổ bị kéo ra một cách thô bạo, ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng vào mặt tôi.Theo bản năng tôi nhíu mày, không có mở to mắt, qua một hồi lâu mới chậm rãi nâng lên mí mắt.Một bóng dáng cao lớn đang đứng trước cửa sổ hút thuốc lá, mùi khói thuốc tràn ngập căn phòng.Anh ta vừa mới tắm xong, đầu tóc ướt sũng nhỏ từng giọt nước dưới ánh mặt trời trong suốt, phía dưới chỉ quấn một chiếc khăn tắm, v*m ng*c rắn chắc màu lúa mạch gợi cảm.Cơ bắp cùng với đường cong trên người anh ta thật hoàn mĩ.Tôi xoay đầu sang chỗ khác, không muốn nhìn thấy anh ta.Dường như anh ta thật hiểu rõ suy nghĩ của tôi, tiếng bước chân trầm ổn ngày càng tới gần, rất nhanh, một đôi bàn tay to ôm lấy tôi, thân hình cao lớn đè ép lên người tôi."Ưm...." Tôi bị đè thật không thoải mái, khó chịu thấp giọng kêu lên.Anh ta hoàn toàn không có ý tứ muốn đứng dậy, ngược lại ôm chặt tôi hơn."Biểu hiện vừa rồi của tôi, em có hài lòng không?" Giọng nói giễu cợt của anh ta truyền đến từ phía sau."....." Tôi không nói gì, không muốn trả lời câu hỏi của anh ta.Đột nhiên anh ta xoay mặt tôi, ép tôi nhìn thẳng vào anh ta, động tác thô bạo khiến tôi đau đến cắn răng."Nghe lời tôi, không được qua lại với người đàn ông kia nữa, có biết không?""Cũng không được tái phạm chuyện như ngày hôm qua nữa, nếu không....." Anh ta không nói thêm gì nữa, đáy mắt hiện lên một tia hung ác, làm cho người ta không rét mà run.Mặc dù trong lòng tôi có rất nhiều bất mãn, nhưng tôi không muốn nói gì hết, một chữ cũng không muốn nói!Dường như anh ta cũng nhận ra tôi không muốn nói chuyện với anh ta, bỏ lại một câu: "Nhớ kỹ thân phận của em!" Rồi đứng dậy thay quần áo, sau đó ra khỏi phòng.