Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 137: Tôi nhịn rất khó chịu

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Tôi nhịn không được ôm lấy thắt lưng anh ta, dán mặt vào lồng ngực anh ta, tham lam hít thở, cũng không quản những người xung quanh thấy thế nào, giống như cả thế giới chỉ còn lại hai người.Tim tôi đập nhanh, lần đầu tiên có loại cảm giác rung động này, có chút quen thuộc, lại hơi xa lạ, đầu óc tôi đã không còn chỗ trống để suy nghĩ đây là cảm giác gì nữa rồi, chỉ muốn lẳng lặng như vậy, ngửi mùi hương của anh ta, tựa vào trong ngực anh ta.....Xe chạy một đường lung la lung lay, trên xe rất nhiều người, chen lấn tôi đến không có chỗ để đứng!Tôi rất ghét tiếp xúc thân thể với người khác, luôn tránh chạm vào bọn họ, nhưng xe chạy không tránh khỏi va chạm, tôi chỉ có thể cố gắng nép sát vào trong người Lục Minh Hiên.Đột nhiên tôi thấy sắc mặt anh ta có chút đau khổ, giống như đang chịu đựng cái gì, nhìn tôi muốn nói lại thôi: "Em......""Làm sao? Anh thấy không thoải mái sao?" Tôi lo lắng hỏi anh ta.Anh ta cúi đầu nói vào tai tôi: "Tôi nhịn rất khó chịu....."Nhịn rất khó chịu? Đầu tiên tôi sửng sốt, rất nhanh phản ứng theo kịp, mặt đỏ lên, xấu hổ ghé vào tai anh ta nhỏ giọng nghiến răng nghiến lợi nói: "Trong hoàn cảnh như vầy mà anh lại còn muốn làm chuyện đó sao?""Tôi......""Câm miệng!" Mặt tôi nóng lên, trợn mắt liếc anh ta."Em đang nghĩ cái gì vậy chứ!" Anh ta nhịn không được gầm nhẹ: "Em đạp lên chân tôi!"Tôi sửng sốt, cúi đầu nhìn thấy...... thì ra là tôi đang đứng lên mấy ngón chân của anh ta, tôi còn nghĩ rằng, cái xe này sao lại gồ ghề như thế, thì ra là chân anh ta!"Thật xin lỗi!" Tôi vội vàng lấy chân ra, ngại ngùng nhìn anh ta."Em xem tôi là cái gì?" Anh ta liếc tôi: "Lúc nào rồi mà em còn nghĩ ra mấy chuyện vớ vẩn đó nữa? Thật không biết trong đầu em rốt cuộc có cái gì trong đó!"Tôi không dám phản bác lại anh ta, thầm nghĩ, đều không phải do anh mà ra sao? Ai kêu lúc nào anh cũng làm chuyện đó với tôi làm gì?Ba tiếng đồng hồ, một ngày dài như là một năm, may là vượt qua được rồi!Xe dừng lại, tôi vội vàng nhảy xuống.Bên ngoài xe không khí thật trong lành, thế giới này thật đẹp biết bao! Tôi tham lam hít thở không khí trong lành, cảm thấy cả người đều là mùi hôi trên xe, ghê muốn chết, tôi cũng không dám cúi đầu xuống, sợ ngửi thấy mùi hôi trên người mình.Hiện tại, chúng tôi đã vào đến thị trấn, nơi này vô cùng đơn sơ, cũng không rộng lắm. Còn phải đổi một chiếc xe nữa mới đến được nội thành."Chắc là ở đây có sóng điện thoại. Tôi gọi điện thoại thử xem sao!" Tôi hưng phấn sờ sờ túi tiền, sau đó gương mặt tái nhợt!

Tôi nhịn không được
ôm lấy thắt lưng anh ta, dán mặt vào lồng ngực anh ta, tham lam hít thở, cũng không quản những người xung quanh thấy thế nào, giống như cả thế
giới chỉ còn lại hai người.

Tim tôi đập nhanh, lần đầu tiên có
loại cảm giác rung động này, có chút quen thuộc, lại hơi xa lạ, đầu óc
tôi đã không còn chỗ trống để suy nghĩ đây là cảm giác gì nữa rồi, chỉ
muốn lẳng lặng như vậy, ngửi mùi hương của anh ta, tựa vào trong ngực
anh ta.....

Xe chạy một đường lung la lung lay, trên xe rất nhiều người, chen lấn tôi đến không có chỗ để đứng!

Tôi rất ghét tiếp xúc thân thể với người khác, luôn tránh chạm vào bọn họ,
nhưng xe chạy không tránh khỏi va chạm, tôi chỉ có thể cố gắng nép sát
vào trong người Lục Minh Hiên.

Đột nhiên tôi thấy sắc mặt anh ta có chút đau khổ, giống như đang chịu đựng cái gì, nhìn tôi muốn nói lại thôi: "Em......"

"Làm sao? Anh thấy không thoải mái sao?" Tôi lo lắng hỏi anh ta.

Anh ta cúi đầu nói vào tai tôi: "Tôi nhịn rất khó chịu....."

Nhịn rất khó chịu? Đầu tiên tôi sửng sốt, rất nhanh phản ứng theo kịp, mặt
đỏ lên, xấu hổ ghé vào tai anh ta nhỏ giọng nghiến răng nghiến lợi nói:
"Trong hoàn cảnh như vầy mà anh lại còn muốn làm chuyện đó sao?"

"Tôi......"

"Câm miệng!" Mặt tôi nóng lên, trợn mắt liếc anh ta.

"Em đang nghĩ cái gì vậy chứ!" Anh ta nhịn không được gầm nhẹ: "Em đạp lên chân tôi!"

Tôi sửng sốt, cúi đầu nhìn thấy...... thì ra là tôi đang đứng lên mấy
ngón chân của anh ta, tôi còn nghĩ rằng, cái xe này sao lại gồ ghề như
thế, thì ra là chân anh ta!

"Thật xin lỗi!" Tôi vội vàng lấy chân ra, ngại ngùng nhìn anh ta.

"Em xem tôi là cái gì?" Anh ta liếc tôi: "Lúc nào rồi mà em còn nghĩ ra mấy chuyện vớ vẩn đó nữa? Thật không biết trong đầu em rốt cuộc có cái gì
trong đó!"

Tôi không dám phản bác lại anh ta, thầm nghĩ, đều
không phải do anh mà ra sao? Ai kêu lúc nào anh cũng làm chuyện đó với
tôi làm gì?

Ba tiếng đồng hồ, một ngày dài như là một năm, may là vượt qua được rồi!

Xe dừng lại, tôi vội vàng nhảy xuống.

Bên ngoài xe không khí thật trong lành, thế giới này thật đẹp biết bao! Tôi tham lam hít thở không khí trong lành, cảm thấy cả người đều là mùi hôi trên xe, ghê muốn chết, tôi cũng không dám cúi đầu xuống, sợ ngửi thấy
mùi hôi trên người mình.

Hiện tại, chúng tôi đã vào đến thị trấn, nơi này vô cùng đơn sơ, cũng không rộng lắm. Còn phải đổi một chiếc xe
nữa mới đến được nội thành.

"Chắc là ở đây có sóng điện thoại. Tôi gọi điện thoại thử xem sao!" Tôi hưng phấn sờ sờ túi tiền, sau đó gương mặt tái nhợt!

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Tôi nhịn không được ôm lấy thắt lưng anh ta, dán mặt vào lồng ngực anh ta, tham lam hít thở, cũng không quản những người xung quanh thấy thế nào, giống như cả thế giới chỉ còn lại hai người.Tim tôi đập nhanh, lần đầu tiên có loại cảm giác rung động này, có chút quen thuộc, lại hơi xa lạ, đầu óc tôi đã không còn chỗ trống để suy nghĩ đây là cảm giác gì nữa rồi, chỉ muốn lẳng lặng như vậy, ngửi mùi hương của anh ta, tựa vào trong ngực anh ta.....Xe chạy một đường lung la lung lay, trên xe rất nhiều người, chen lấn tôi đến không có chỗ để đứng!Tôi rất ghét tiếp xúc thân thể với người khác, luôn tránh chạm vào bọn họ, nhưng xe chạy không tránh khỏi va chạm, tôi chỉ có thể cố gắng nép sát vào trong người Lục Minh Hiên.Đột nhiên tôi thấy sắc mặt anh ta có chút đau khổ, giống như đang chịu đựng cái gì, nhìn tôi muốn nói lại thôi: "Em......""Làm sao? Anh thấy không thoải mái sao?" Tôi lo lắng hỏi anh ta.Anh ta cúi đầu nói vào tai tôi: "Tôi nhịn rất khó chịu....."Nhịn rất khó chịu? Đầu tiên tôi sửng sốt, rất nhanh phản ứng theo kịp, mặt đỏ lên, xấu hổ ghé vào tai anh ta nhỏ giọng nghiến răng nghiến lợi nói: "Trong hoàn cảnh như vầy mà anh lại còn muốn làm chuyện đó sao?""Tôi......""Câm miệng!" Mặt tôi nóng lên, trợn mắt liếc anh ta."Em đang nghĩ cái gì vậy chứ!" Anh ta nhịn không được gầm nhẹ: "Em đạp lên chân tôi!"Tôi sửng sốt, cúi đầu nhìn thấy...... thì ra là tôi đang đứng lên mấy ngón chân của anh ta, tôi còn nghĩ rằng, cái xe này sao lại gồ ghề như thế, thì ra là chân anh ta!"Thật xin lỗi!" Tôi vội vàng lấy chân ra, ngại ngùng nhìn anh ta."Em xem tôi là cái gì?" Anh ta liếc tôi: "Lúc nào rồi mà em còn nghĩ ra mấy chuyện vớ vẩn đó nữa? Thật không biết trong đầu em rốt cuộc có cái gì trong đó!"Tôi không dám phản bác lại anh ta, thầm nghĩ, đều không phải do anh mà ra sao? Ai kêu lúc nào anh cũng làm chuyện đó với tôi làm gì?Ba tiếng đồng hồ, một ngày dài như là một năm, may là vượt qua được rồi!Xe dừng lại, tôi vội vàng nhảy xuống.Bên ngoài xe không khí thật trong lành, thế giới này thật đẹp biết bao! Tôi tham lam hít thở không khí trong lành, cảm thấy cả người đều là mùi hôi trên xe, ghê muốn chết, tôi cũng không dám cúi đầu xuống, sợ ngửi thấy mùi hôi trên người mình.Hiện tại, chúng tôi đã vào đến thị trấn, nơi này vô cùng đơn sơ, cũng không rộng lắm. Còn phải đổi một chiếc xe nữa mới đến được nội thành."Chắc là ở đây có sóng điện thoại. Tôi gọi điện thoại thử xem sao!" Tôi hưng phấn sờ sờ túi tiền, sau đó gương mặt tái nhợt!

Chương 137: Tôi nhịn rất khó chịu