Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…
Chương 152: Chỉ là tình nhân mà thôi
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Mặc dù rất bất mãn trong lòng, nhưng tôi cũng nhịn xuống không có mắng lại cô ta, ăn nói khép nép: "Thật xin lỗi, lần này là tôi không tốt, lần sau sẽ không để xảy ra chuyện như vậy nữa."Cô ta nhìn thấy thái độ khiêm nhường của tôi, càng mắng càng hăng: "Cô có chắc không? Cô dùng cái gì để cam đoan với tôi chứ! Vị trí trợ lý của cô không xứng! Làm cho Hiên Hiên phải gánh chịu cực khổ cùng với cô, cô tính phải làm sao đây? Nếu tôi mà là cô, tôi sẽ tự động từ chức, còn ở lại đây mặt dày thật là xấu hổ quá đi mất....""Đủ rồi đó!" Lục Minh Hiên gầm lên một tiếng, mọi người đều giật thót tim, ngay cả Dương Tử Huyên cũng hoảng sợ."Hiên Hiên, anh bị làm sao vậy?" Dương Tử Huyên lập tức biến hình lại làm người phụ nữ yếu đuối, đưa cặp mắt đáng thương nhìn Lục Minh Hiên.Lục Minh Hiên đưa tay ôm lấy thắt lưng tôi, sức lực mạnh mẽ làm tôi giật mình."Cô ấy không phải trợ lý, mà là người phụ nữ của Lục Minh Hiên tôi, cô không có tư cách trách cứ cô ấy!"Những lời này vừa thốt ra, sắc mặt Dương Tử Huyên tái mét.Trong nháy mắt, tim tôi đập lỡ mấy nhịp, kinh ngạc nhìn sang gương mặt lạnh lùng tuấn tú kia."Hiên Hiên, anh....." Dương Tử Huyên tức giận nói không nên lời."Nếu không còn gì để nói, mời Dương tiểu thư trở về, tôi còn có việc đi trước!" Anh ta nói xong ngang ngược ôm thắt lưng tôi tiêu sái bước lên xe.Xe chạy đi, tôi nhìn thấy Dương Tử Huyên đứng tại chỗ giận đến nghiến răng, bóng dáng mảnh khảnh kia dần dần trở nên xa xôi, mờ nhạt rồi biến mất trong tầm mắt tôi.Tôi thu hồi tầm mắt, liếc sang Lục Minh Hiên một cái, anh ta đang chăm chú lái xe, gương mặt cương nghị hoàn mỹ, quá đẹp trai, trong lòng tôi loạn cả lên.Đáng chết, sao tim lại đập nhanh như vậy?****************************Từ sau khi phát sinh sự kiện lần trước, quan hệ giữa tôi và Lục Minh Hiên có sự biến hóa một cách rõ rệt.Buổi tối anh ta sẽ dành thời gian ăn cơm cùng tôi, buổi sáng cũng ở nhà ăn sáng với tôi, sau đó đưa tôi về nhà ông ngoại, buổi chiều có thời gian cũng sẽ đón tôi về biệt thự.Bởi vì mối quan hệ với anh ta, nên tôi cũng ký được vài hợp đồng quảng cáo tốt, mỗi ngày đều phải tranh thủ đến công ty đóng quảng cáo, lúc tan tầm, anh ta sẽ đợi tôi ở trước cửa công ty, làm cho tôi bất ngờ, thậm chí còn chuẩn bị hoa cho tôi, hoặc đôi khi còn tặng tôi một hộp sô cô la.Cảm giác của tôi đối với anh ta cũng dần dần thay đổi, thật ra anh ta cũng không phải là người xấu, sửa lại tính tình một chút, đối xử với tôi dịu dàng một chút, cũng có thể được coi là một tình nhân ưu tú, nhưng chỉ là tình nhân mà thôi.
Mặc dù rất bất mãn
trong lòng, nhưng tôi cũng nhịn xuống không có mắng lại cô ta, ăn nói
khép nép: "Thật xin lỗi, lần này là tôi không tốt, lần sau sẽ không để
xảy ra chuyện như vậy nữa."
Cô ta nhìn thấy thái độ khiêm nhường
của tôi, càng mắng càng hăng: "Cô có chắc không? Cô dùng cái gì để cam
đoan với tôi chứ! Vị trí trợ lý của cô không xứng! Làm cho Hiên Hiên
phải gánh chịu cực khổ cùng với cô, cô tính phải làm sao đây? Nếu tôi mà là cô, tôi sẽ tự động từ chức, còn ở lại đây mặt dày thật là xấu hổ quá đi mất...."
"Đủ rồi đó!" Lục Minh Hiên gầm lên một tiếng, mọi người đều giật thót tim, ngay cả Dương Tử Huyên cũng hoảng sợ.
"Hiên Hiên, anh bị làm sao vậy?" Dương Tử Huyên lập tức biến hình lại làm
người phụ nữ yếu đuối, đưa cặp mắt đáng thương nhìn Lục Minh Hiên.
Lục Minh Hiên đưa tay ôm lấy thắt lưng tôi, sức lực mạnh mẽ làm tôi giật mình.
"Cô ấy không phải trợ lý, mà là người phụ nữ của Lục Minh Hiên tôi, cô không có tư cách trách cứ cô ấy!"
Những lời này vừa thốt ra, sắc mặt Dương Tử Huyên tái mét.
Trong nháy mắt, tim tôi đập lỡ mấy nhịp, kinh ngạc nhìn sang gương mặt lạnh lùng tuấn tú kia.
"Hiên Hiên, anh....." Dương Tử Huyên tức giận nói không nên lời.
"Nếu không còn gì để nói, mời Dương tiểu thư trở về, tôi còn có việc đi
trước!" Anh ta nói xong ngang ngược ôm thắt lưng tôi tiêu sái bước lên
xe.
Xe chạy đi, tôi nhìn thấy Dương Tử Huyên đứng tại chỗ giận
đến nghiến răng, bóng dáng mảnh khảnh kia dần dần trở nên xa xôi, mờ
nhạt rồi biến mất trong tầm mắt tôi.
Tôi thu hồi tầm mắt, liếc
sang Lục Minh Hiên một cái, anh ta đang chăm chú lái xe, gương mặt cương nghị hoàn mỹ, quá đẹp trai, trong lòng tôi loạn cả lên.
Đáng chết, sao tim lại đập nhanh như vậy?
****************************
Từ sau khi phát sinh sự kiện lần trước, quan hệ giữa tôi và Lục Minh Hiên có sự biến hóa một cách rõ rệt.
Buổi tối anh ta sẽ dành thời gian ăn cơm cùng tôi, buổi sáng cũng ở nhà ăn
sáng với tôi, sau đó đưa tôi về nhà ông ngoại, buổi chiều có thời gian
cũng sẽ đón tôi về biệt thự.
Bởi vì mối quan hệ với anh ta, nên
tôi cũng ký được vài hợp đồng quảng cáo tốt, mỗi ngày đều phải tranh thủ đến công ty đóng quảng cáo, lúc tan tầm, anh ta sẽ đợi tôi ở trước cửa
công ty, làm cho tôi bất ngờ, thậm chí còn chuẩn bị hoa cho tôi, hoặc
đôi khi còn tặng tôi một hộp sô cô la.
Cảm giác của tôi đối với
anh ta cũng dần dần thay đổi, thật ra anh ta cũng không phải là người
xấu, sửa lại tính tình một chút, đối xử với tôi dịu dàng một chút, cũng
có thể được coi là một tình nhân ưu tú, nhưng chỉ là tình nhân mà thôi.
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Mặc dù rất bất mãn trong lòng, nhưng tôi cũng nhịn xuống không có mắng lại cô ta, ăn nói khép nép: "Thật xin lỗi, lần này là tôi không tốt, lần sau sẽ không để xảy ra chuyện như vậy nữa."Cô ta nhìn thấy thái độ khiêm nhường của tôi, càng mắng càng hăng: "Cô có chắc không? Cô dùng cái gì để cam đoan với tôi chứ! Vị trí trợ lý của cô không xứng! Làm cho Hiên Hiên phải gánh chịu cực khổ cùng với cô, cô tính phải làm sao đây? Nếu tôi mà là cô, tôi sẽ tự động từ chức, còn ở lại đây mặt dày thật là xấu hổ quá đi mất....""Đủ rồi đó!" Lục Minh Hiên gầm lên một tiếng, mọi người đều giật thót tim, ngay cả Dương Tử Huyên cũng hoảng sợ."Hiên Hiên, anh bị làm sao vậy?" Dương Tử Huyên lập tức biến hình lại làm người phụ nữ yếu đuối, đưa cặp mắt đáng thương nhìn Lục Minh Hiên.Lục Minh Hiên đưa tay ôm lấy thắt lưng tôi, sức lực mạnh mẽ làm tôi giật mình."Cô ấy không phải trợ lý, mà là người phụ nữ của Lục Minh Hiên tôi, cô không có tư cách trách cứ cô ấy!"Những lời này vừa thốt ra, sắc mặt Dương Tử Huyên tái mét.Trong nháy mắt, tim tôi đập lỡ mấy nhịp, kinh ngạc nhìn sang gương mặt lạnh lùng tuấn tú kia."Hiên Hiên, anh....." Dương Tử Huyên tức giận nói không nên lời."Nếu không còn gì để nói, mời Dương tiểu thư trở về, tôi còn có việc đi trước!" Anh ta nói xong ngang ngược ôm thắt lưng tôi tiêu sái bước lên xe.Xe chạy đi, tôi nhìn thấy Dương Tử Huyên đứng tại chỗ giận đến nghiến răng, bóng dáng mảnh khảnh kia dần dần trở nên xa xôi, mờ nhạt rồi biến mất trong tầm mắt tôi.Tôi thu hồi tầm mắt, liếc sang Lục Minh Hiên một cái, anh ta đang chăm chú lái xe, gương mặt cương nghị hoàn mỹ, quá đẹp trai, trong lòng tôi loạn cả lên.Đáng chết, sao tim lại đập nhanh như vậy?****************************Từ sau khi phát sinh sự kiện lần trước, quan hệ giữa tôi và Lục Minh Hiên có sự biến hóa một cách rõ rệt.Buổi tối anh ta sẽ dành thời gian ăn cơm cùng tôi, buổi sáng cũng ở nhà ăn sáng với tôi, sau đó đưa tôi về nhà ông ngoại, buổi chiều có thời gian cũng sẽ đón tôi về biệt thự.Bởi vì mối quan hệ với anh ta, nên tôi cũng ký được vài hợp đồng quảng cáo tốt, mỗi ngày đều phải tranh thủ đến công ty đóng quảng cáo, lúc tan tầm, anh ta sẽ đợi tôi ở trước cửa công ty, làm cho tôi bất ngờ, thậm chí còn chuẩn bị hoa cho tôi, hoặc đôi khi còn tặng tôi một hộp sô cô la.Cảm giác của tôi đối với anh ta cũng dần dần thay đổi, thật ra anh ta cũng không phải là người xấu, sửa lại tính tình một chút, đối xử với tôi dịu dàng một chút, cũng có thể được coi là một tình nhân ưu tú, nhưng chỉ là tình nhân mà thôi.