Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 162: Mùi vị làm quả phụ

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Sắc mặt của tôi càng ngày càng khó coi, thật sự không chịu nổi, dứt khoác xoay mặt qua một bên, nếu như có thể, tôi thật muốn lao ra khỏi căn phòng này, chỉ tiếc là không được, cửa phòng đã bị khóa."Ừ...A... Đừng..."Có âm thanh r*n r* của Dương Tử Huyên, tiếng quần áo bị xé rách, còn có tiếng th* d*c của đàn ông.Hơi thở mập mờ tràn ngập mỗi một góc trong căn phòng, h*m m**n nguyên thủy nhất của con người đã trỗi dậy, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát.Mặc dù tôi không có nhìn, nhưng trong đầu lại không nhịn được liên tưởng đến cảnh dâm ô của bọn họ, trong lòng tôi như bị xé rách, cảm giác đau đớn khó hiểu.Chẳng lẽ anh ta thật sự muốn diễn cảnh lõa lồ trên giường ở trước mặt tôi?"Lục Minh Hiên, anh đủ rồi đó!" Tôi không nhịn được rống to, tức giận địa nhìn chằm chằm bọn họ: "Muốn làm thì đi ra ngoài mà làm, đừng có ở trước mặt tôi làm mấy chuyện d*m d*c hèn hạ này!"Lục Minh Hiên buông mỹ nữ trong ngực ra, ánh mắt lạnh lùng: "Thật xin lỗi em, anh không nhịn được, giống như em nói đó, một ngày không có phụ nữ anh sẽ không sống nổi. Còn em, nếu đã nói mình không cần đàn ông, vậy thì tốt, anh sẽ cho em nếm thử mùi vị làm quả phụ!"Anh ta nói xong, ôm người phụ nữ vào trong ngực, đi ra ngoài cửa.Dương Tử Huyên quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt tỏ vẻ thắng lợi như muốn nói với tôi: Thấy chưa? Người đàn ông này mới là của tôi, cô thua rồi...“Ầm” một tiếng, cánh cửa đóng lại.Tôi vô lực ngã ngồi trên ghế sofa, ngước nhìn trần nhà trống rỗng, trong lòng khó chịu một cách kỳ lạ, giống như đang bị cái gai nhọn đâm vào, cảm giác này, giống như lúc đó nhìn thấy cảnh Diệp Phong và Cố Nhược Hi ở trên giường, nhưng lần này, càng làm cho tôi thấy khó chịu hơn.Quả nhiên đàn ông trên thiên hạ đều là cùng một loại, đều là động vật nửa người dưới, không cưỡng lại được sức hút t*nh d*c, chỉ cần phụ nữ chủ động quyến rũ, họ đều sẽ giống như dã thú mà nhào tới.Phụ nữ khi yêu, luôn là người chịu đau khổ, mà tôi không có yêu Lục Minh Hiên, tại sao cũng cảm thấy đau khổ như thế?Một giọng nói giống như ác ma vang vọng bên tai tôi.Em có phát hiện hay không, em đã yêu anh rồi...Anh cảm nhận được, cộng thêm phản ứng vừa rồi của em nữa...Em biết không? Cơ thể của phụ nữ là thành thật nhất..."Không...." Tôi điên cuồng la to, che hai tai mình lại.Không đâu, không thể nào, làm sao tôi lại đi yêu Lục Minh Hiên? Làm sao tôi lại thích cái tên ngang ngược dã man này chứ?Tôi tuyệt đối sẽ không thừa nhận chuyện này, chắc chắn đây không phải là sự thật.

Sắc mặt của tôi càng
ngày càng khó coi, thật sự không chịu nổi, dứt khoác xoay mặt qua một
bên, nếu như có thể, tôi thật muốn lao ra khỏi căn phòng này, chỉ tiếc
là không được, cửa phòng đã bị khóa.

"Ừ...A... Đừng..."

Có âm thanh r*n r* của Dương Tử Huyên, tiếng quần áo bị xé rách, còn có tiếng th* d*c của đàn ông.

Hơi thở mập mờ tràn ngập mỗi một góc trong căn phòng, h*m m**n nguyên thủy
nhất của con người đã trỗi dậy, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát.

Mặc dù tôi không có nhìn, nhưng trong đầu lại không nhịn được liên tưởng
đến cảnh dâm ô của bọn họ, trong lòng tôi như bị xé rách, cảm giác đau
đớn khó hiểu.

Chẳng lẽ anh ta thật sự muốn diễn cảnh lõa lồ trên giường ở trước mặt tôi?

"Lục Minh Hiên, anh đủ rồi đó!" Tôi không nhịn được rống to, tức giận địa
nhìn chằm chằm bọn họ: "Muốn làm thì đi ra ngoài mà làm, đừng có ở trước mặt tôi làm mấy chuyện d*m d*c hèn hạ này!"

Lục Minh Hiên buông
mỹ nữ trong ngực ra, ánh mắt lạnh lùng: "Thật xin lỗi em, anh không nhịn được, giống như em nói đó, một ngày không có phụ nữ anh sẽ không sống
nổi. Còn em, nếu đã nói mình không cần đàn ông, vậy thì tốt, anh sẽ cho
em nếm thử mùi vị làm quả phụ!"

Anh ta nói xong, ôm người phụ nữ vào trong ngực, đi ra ngoài cửa.

Dương Tử Huyên quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt tỏ vẻ thắng lợi như muốn nói
với tôi: Thấy chưa? Người đàn ông này mới là của tôi, cô thua rồi...

“Ầm” một tiếng, cánh cửa đóng lại.

Tôi vô lực ngã ngồi trên ghế sofa, ngước nhìn trần nhà trống rỗng, trong
lòng khó chịu một cách kỳ lạ, giống như đang bị cái gai nhọn đâm vào,
cảm giác này, giống như lúc đó nhìn thấy cảnh Diệp Phong và Cố Nhược Hi ở trên giường, nhưng lần này, càng làm cho tôi thấy khó chịu hơn.

Quả nhiên đàn ông trên thiên hạ đều là cùng một loại, đều là động vật nửa
người dưới, không cưỡng lại được sức hút t*nh d*c, chỉ cần phụ nữ chủ
động quyến rũ, họ đều sẽ giống như dã thú mà nhào tới.

Phụ nữ khi yêu, luôn là người chịu đau khổ, mà tôi không có yêu Lục Minh Hiên, tại sao cũng cảm thấy đau khổ như thế?

Một giọng nói giống như ác ma vang vọng bên tai tôi.

Em có phát hiện hay không, em đã yêu anh rồi...

Anh cảm nhận được, cộng thêm phản ứng vừa rồi của em nữa...

Em biết không? Cơ thể của phụ nữ là thành thật nhất...

"Không...." Tôi điên cuồng la to, che hai tai mình lại.

Không đâu, không thể nào, làm sao tôi lại đi yêu Lục Minh Hiên? Làm sao tôi lại thích cái tên ngang ngược dã man này chứ?

Tôi tuyệt đối sẽ không thừa nhận chuyện này, chắc chắn đây không phải là sự thật.

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Sắc mặt của tôi càng ngày càng khó coi, thật sự không chịu nổi, dứt khoác xoay mặt qua một bên, nếu như có thể, tôi thật muốn lao ra khỏi căn phòng này, chỉ tiếc là không được, cửa phòng đã bị khóa."Ừ...A... Đừng..."Có âm thanh r*n r* của Dương Tử Huyên, tiếng quần áo bị xé rách, còn có tiếng th* d*c của đàn ông.Hơi thở mập mờ tràn ngập mỗi một góc trong căn phòng, h*m m**n nguyên thủy nhất của con người đã trỗi dậy, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát.Mặc dù tôi không có nhìn, nhưng trong đầu lại không nhịn được liên tưởng đến cảnh dâm ô của bọn họ, trong lòng tôi như bị xé rách, cảm giác đau đớn khó hiểu.Chẳng lẽ anh ta thật sự muốn diễn cảnh lõa lồ trên giường ở trước mặt tôi?"Lục Minh Hiên, anh đủ rồi đó!" Tôi không nhịn được rống to, tức giận địa nhìn chằm chằm bọn họ: "Muốn làm thì đi ra ngoài mà làm, đừng có ở trước mặt tôi làm mấy chuyện d*m d*c hèn hạ này!"Lục Minh Hiên buông mỹ nữ trong ngực ra, ánh mắt lạnh lùng: "Thật xin lỗi em, anh không nhịn được, giống như em nói đó, một ngày không có phụ nữ anh sẽ không sống nổi. Còn em, nếu đã nói mình không cần đàn ông, vậy thì tốt, anh sẽ cho em nếm thử mùi vị làm quả phụ!"Anh ta nói xong, ôm người phụ nữ vào trong ngực, đi ra ngoài cửa.Dương Tử Huyên quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt tỏ vẻ thắng lợi như muốn nói với tôi: Thấy chưa? Người đàn ông này mới là của tôi, cô thua rồi...“Ầm” một tiếng, cánh cửa đóng lại.Tôi vô lực ngã ngồi trên ghế sofa, ngước nhìn trần nhà trống rỗng, trong lòng khó chịu một cách kỳ lạ, giống như đang bị cái gai nhọn đâm vào, cảm giác này, giống như lúc đó nhìn thấy cảnh Diệp Phong và Cố Nhược Hi ở trên giường, nhưng lần này, càng làm cho tôi thấy khó chịu hơn.Quả nhiên đàn ông trên thiên hạ đều là cùng một loại, đều là động vật nửa người dưới, không cưỡng lại được sức hút t*nh d*c, chỉ cần phụ nữ chủ động quyến rũ, họ đều sẽ giống như dã thú mà nhào tới.Phụ nữ khi yêu, luôn là người chịu đau khổ, mà tôi không có yêu Lục Minh Hiên, tại sao cũng cảm thấy đau khổ như thế?Một giọng nói giống như ác ma vang vọng bên tai tôi.Em có phát hiện hay không, em đã yêu anh rồi...Anh cảm nhận được, cộng thêm phản ứng vừa rồi của em nữa...Em biết không? Cơ thể của phụ nữ là thành thật nhất..."Không...." Tôi điên cuồng la to, che hai tai mình lại.Không đâu, không thể nào, làm sao tôi lại đi yêu Lục Minh Hiên? Làm sao tôi lại thích cái tên ngang ngược dã man này chứ?Tôi tuyệt đối sẽ không thừa nhận chuyện này, chắc chắn đây không phải là sự thật.

Chương 162: Mùi vị làm quả phụ