Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 169: Phong sát

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Ba mẹ anh cũng chưa từng ăn món ăn do anh làm sao?" Theo bản năng tôi hỏi."Họ bận rất nhiều việc, anh có làm họ cũng không có thời gian ăn." Ánh mắt sáng ngời của Tô Quân lập tức có chút ảm đạm."Ồ..." Thấy anh ta dường như có chút mất mác, tôi cũng không hỏi nhiều.Thấy anh ta không nói lời nào, tôi chủ động chọn một đề tài: "Anh là đàn ông mà lại đi nấu cơm, lần đầu tiên em thấy đó.""Vậy sao?" Anh ta cũng cười: "Anh cảm thấy nấu ăn là một chuyện rất thú vị, có thể cùng nửa kia của mình làm thức ăn, nấu cơm, cũng là một loại hưởng thụ của cuộc sống đó, không phải sao?""Ừ." Tôi gật đầu.Tôi phát hiện Tô Quân là một người rất tự lập, ngay cả chuyện như nấu cơm anh ta cũng tự làm, hơn nữa còn rất thích, được sinh ra trong gia đình giàu có như vậy, vẫn có thể giữ được thói quen tốt, có được một người con trai như vậy, thật là may mắn!Tôi sống cùng ông ngoại từ nhỏ nên đã tự nấu ăn từ khi còn rất bé, tôi vẫn luôn hy vọng mình mau mau lớn nhanh để có thể chăm sóc ông ngoại, cho nên ngay từ nhỏ đã giúp ông ngoại làm tất cả những việc tôi có thể làm, so với những đứa trẻ khác thì có vẻ trưởng thành sớm hơn một chút, giặt quần áo nấu cơm đều là chuyện bình thường, nhưng những đứa trẻ được ăn sung mặc sướng, sẽ không biết làm những chuyện này.Giống như Diệp Phong và Lăng Hi Nhược, bọn họ đều là con một, được ba mẹ hết mực thương yêu, không cần phải động đến việc nhà, ba mẹ đều đã làm hết vì bọn họ, mấy chuyện như giặt quần áo nấu cơm, bọn họ căn bản không cần làm, ba mẹ cũng không để bọn họ làm.Mà Tô Quân thì không giống như vậy, mặc dù cũng được sống sung sướng, nhưng lại biết tự làm mọi thứ, lại còn rất thích thú, điểm này tôi rất ngưỡng mộ anh ta."Đang suy nghĩ cái gì vậy?" Tô Quân đưa tay quơ quơ trước mặt tôi, tôi mới hoàn hồn lại."Không có gì..." Tôi cúi đầu, tiếp tục ăn.Sau khi ăn xong, tôi định rửa chén, nhưng Tô Quân không chịu, kiên trì tự mình làm, để tôi ngồi trên ghế salon.Một đại thiếu gia tự tay giặt giũ nấu nướng, thật hiếm thấy.Tôi ngồi trên ghế salon xem ti vi, Tô Quân rửa chén xong, đi tới ngồi bên cạnh tôi.Anh ta trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng mở miệng:"Em hy vọng anh sẽ giúp em bằng cách nào?"Tôi suy nghĩ một chút, nhìn phía trước: "Anh có sợ đắc tội Lục Minh Hiên không?""Không sợ." Anh ta không chút do dự nói."Nhưng nếu như đắc tội anh ta, sau này anh sẽ rất khó tồn tại trong giới giải trí." Tôi nhìn anh ta, với thực lực của Lục Minh Hiên, Tô Quân có thể bị phong sát.

"Ba mẹ anh cũng chưa từng ăn món ăn do anh làm sao?" Theo bản năng tôi hỏi.

"Họ bận rất nhiều việc, anh có làm họ cũng không có thời gian ăn." Ánh mắt sáng ngời của Tô Quân lập tức có chút ảm đạm.

"Ồ..." Thấy anh ta dường như có chút mất mác, tôi cũng không hỏi nhiều.

Thấy anh ta không nói lời nào, tôi chủ động chọn một đề tài: "Anh là đàn ông mà lại đi nấu cơm, lần đầu tiên em thấy đó."

"Vậy sao?" Anh ta cũng cười: "Anh cảm thấy nấu ăn là một chuyện rất thú vị,
có thể cùng nửa kia của mình làm thức ăn, nấu cơm, cũng là một loại
hưởng thụ của cuộc sống đó, không phải sao?"

"Ừ." Tôi gật đầu.

Tôi phát hiện Tô Quân là một người rất tự lập, ngay cả chuyện như nấu cơm
anh ta cũng tự làm, hơn nữa còn rất thích, được sinh ra trong gia đình
giàu có như vậy, vẫn có thể giữ được thói quen tốt, có được một người
con trai như vậy, thật là may mắn!

Tôi sống cùng ông ngoại từ nhỏ nên đã tự nấu ăn từ khi còn rất bé, tôi vẫn luôn hy vọng mình mau mau
lớn nhanh để có thể chăm sóc ông ngoại, cho nên ngay từ nhỏ đã giúp ông
ngoại làm tất cả những việc tôi có thể làm, so với những đứa trẻ khác
thì có vẻ trưởng thành sớm hơn một chút, giặt quần áo nấu cơm đều là
chuyện bình thường, nhưng những đứa trẻ được ăn sung mặc sướng, sẽ không biết làm những chuyện này.

Giống như Diệp Phong và Lăng Hi
Nhược, bọn họ đều là con một, được ba mẹ hết mực thương yêu, không cần
phải động đến việc nhà, ba mẹ đều đã làm hết vì bọn họ, mấy chuyện như
giặt quần áo nấu cơm, bọn họ căn bản không cần làm, ba mẹ cũng không để
bọn họ làm.

Mà Tô Quân thì không giống như vậy, mặc dù cũng được
sống sung sướng, nhưng lại biết tự làm mọi thứ, lại còn rất thích thú,
điểm này tôi rất ngưỡng mộ anh ta.

"Đang suy nghĩ cái gì vậy?" Tô Quân đưa tay quơ quơ trước mặt tôi, tôi mới hoàn hồn lại.

"Không có gì..." Tôi cúi đầu, tiếp tục ăn.

Sau khi ăn xong, tôi định rửa chén, nhưng Tô Quân không chịu, kiên trì tự mình làm, để tôi ngồi trên ghế salon.

Một đại thiếu gia tự tay giặt giũ nấu nướng, thật hiếm thấy.

Tôi ngồi trên ghế salon xem ti vi, Tô Quân rửa chén xong, đi tới ngồi bên cạnh tôi.

Anh ta trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng mở miệng:

"Em hy vọng anh sẽ giúp em bằng cách nào?"

Tôi suy nghĩ một chút, nhìn phía trước: "Anh có sợ đắc tội Lục Minh Hiên không?"

"Không sợ." Anh ta không chút do dự nói.

"Nhưng nếu như đắc tội anh ta, sau này anh sẽ rất khó tồn tại trong giới giải
trí." Tôi nhìn anh ta, với thực lực của Lục Minh Hiên, Tô Quân có thể bị phong sát.

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Ba mẹ anh cũng chưa từng ăn món ăn do anh làm sao?" Theo bản năng tôi hỏi."Họ bận rất nhiều việc, anh có làm họ cũng không có thời gian ăn." Ánh mắt sáng ngời của Tô Quân lập tức có chút ảm đạm."Ồ..." Thấy anh ta dường như có chút mất mác, tôi cũng không hỏi nhiều.Thấy anh ta không nói lời nào, tôi chủ động chọn một đề tài: "Anh là đàn ông mà lại đi nấu cơm, lần đầu tiên em thấy đó.""Vậy sao?" Anh ta cũng cười: "Anh cảm thấy nấu ăn là một chuyện rất thú vị, có thể cùng nửa kia của mình làm thức ăn, nấu cơm, cũng là một loại hưởng thụ của cuộc sống đó, không phải sao?""Ừ." Tôi gật đầu.Tôi phát hiện Tô Quân là một người rất tự lập, ngay cả chuyện như nấu cơm anh ta cũng tự làm, hơn nữa còn rất thích, được sinh ra trong gia đình giàu có như vậy, vẫn có thể giữ được thói quen tốt, có được một người con trai như vậy, thật là may mắn!Tôi sống cùng ông ngoại từ nhỏ nên đã tự nấu ăn từ khi còn rất bé, tôi vẫn luôn hy vọng mình mau mau lớn nhanh để có thể chăm sóc ông ngoại, cho nên ngay từ nhỏ đã giúp ông ngoại làm tất cả những việc tôi có thể làm, so với những đứa trẻ khác thì có vẻ trưởng thành sớm hơn một chút, giặt quần áo nấu cơm đều là chuyện bình thường, nhưng những đứa trẻ được ăn sung mặc sướng, sẽ không biết làm những chuyện này.Giống như Diệp Phong và Lăng Hi Nhược, bọn họ đều là con một, được ba mẹ hết mực thương yêu, không cần phải động đến việc nhà, ba mẹ đều đã làm hết vì bọn họ, mấy chuyện như giặt quần áo nấu cơm, bọn họ căn bản không cần làm, ba mẹ cũng không để bọn họ làm.Mà Tô Quân thì không giống như vậy, mặc dù cũng được sống sung sướng, nhưng lại biết tự làm mọi thứ, lại còn rất thích thú, điểm này tôi rất ngưỡng mộ anh ta."Đang suy nghĩ cái gì vậy?" Tô Quân đưa tay quơ quơ trước mặt tôi, tôi mới hoàn hồn lại."Không có gì..." Tôi cúi đầu, tiếp tục ăn.Sau khi ăn xong, tôi định rửa chén, nhưng Tô Quân không chịu, kiên trì tự mình làm, để tôi ngồi trên ghế salon.Một đại thiếu gia tự tay giặt giũ nấu nướng, thật hiếm thấy.Tôi ngồi trên ghế salon xem ti vi, Tô Quân rửa chén xong, đi tới ngồi bên cạnh tôi.Anh ta trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng mở miệng:"Em hy vọng anh sẽ giúp em bằng cách nào?"Tôi suy nghĩ một chút, nhìn phía trước: "Anh có sợ đắc tội Lục Minh Hiên không?""Không sợ." Anh ta không chút do dự nói."Nhưng nếu như đắc tội anh ta, sau này anh sẽ rất khó tồn tại trong giới giải trí." Tôi nhìn anh ta, với thực lực của Lục Minh Hiên, Tô Quân có thể bị phong sát.

Chương 169: Phong sát