Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…
Chương 174: Anh không thể ngang ngược như vậy!
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Được! Tôi không đóng phim nữa!" Tôi quyết định.Muốn tôi gả cho người đàn ông này sao? Mơ đi! Tôi tình nguyện không cần đóng bộ phim này!Không có sự giúp đỡ của Tô Quân, có thể con đường trở thành diễn viên nổi tiếng của tôi có thể chậm hơn một chút, nhưng không sao cả, có chỗ dựa lớn như Lục Minh Hiên, chuyện tôi nổi tiếng cũng chỉ là sớm hay muộn mà thôi! Chỉ sợ phải đắc tội đạo diễn, sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ sau này của tôi.Nhưng bây giờ không lo được nhiều như vậy, hôn nhân không phải chuyện giỡn chơi, đó là một cái nhà tù, tôi không muốn bị tên cầm thú Lục Minh Hiên giam giữ trong đó!"Anh đã quyết định cho em rồi, em phải kết hôn với anh!" Anh ta cười âm hiểm, ánh mắt quỷ dị làm người ta phát sợ, khuôn mặt tà mị điển trai dần tới gần tôi, giọng nói tà ác vang lên: "Bây giờ nói không muốn đóng phim nữa, đã muộn rồi!""Anh, ý anh là gì?" Tôi tức giậm chân, không thể giữ bình tĩnh nổi nữa."Ý của anh là, em muốn đóng phim, thì phải kết hôn với anh! Em không muốn đóng phim, cũng phải kết hôn với anh! Chuyện này đã quyết định!" Anh ta giống như vị vua đang ra lệnh, còn tôi nhất định phải làm theo, không được phản kháng!"Anh không thể ngang ngược như vậy!" Tôi tức giận hét lên.Tên đàn ông đáng chết này, còn dám ép tôi vào thế tiến thoái lưỡng nan!"Anh ngang ngược vậy đó, em làm gì được anh?" Anh ta đắc ý nhìn tôi, giống như rất hài lòng về bản thân sau khi ra quyết định này, suy nghĩ một chút lại nói: "Chúng ta nên tính toán kỹ một chút, em có muốn kết hôn trước rồi quay phim không? Hay là chờ em quay phim xong rồi chúng ta kết hôn?""Tôi sẽ không kết hôn với anh!" Tôi kiên quyết nói với anh ta, gương mặt tỏ vẻ thà chết chứ không chịu khuất phục."Em nhất định phải kết hôn với anh, nếu không, anh sẽ lấy lại tất cả mọi thứ mà em đang có!" Giọng nói của anh ta giống như ác ma ở địa ngục, lạnh lẽo, âm u.Tôi giật mình, khuôn mặt tái mét hoảng sợ.Anh ta thấy tôi bị giật mình, hài lòng cong khóe môi, đưa tay sờ lên mặt tôi: "Em quá hiểu tính tình của anh rồi đó, anh cũng không biết mình sẽ làm ra những chuyện gì đâu, em còn nhớ Đỗ Phi Phi không? Kết cục của cô ta, có thể em không rõ lắm, nhưng anh có thể nói cho em biết, tuyệt đối không có cái gì tốt lành đâu, nếu như em không muốn bị giống cô ta, vậy thì ngoan ngoãn nghe lời anh, không nên chọc anh tức giận. Bằng không...""Răng rắc", sợi dây chuyền ngọc trai trên cổ tôi bị giật đứt, mấy viên ngọc trai rơi đầy đất, từng viên từng viên trắng muốt lăn trên sàn nhà.Tôi nhìn ngọc trai lăn trên sàn, hiểu ý của anh ta, lặng lẽ không nói gì.
"Được! Tôi không đóng phim nữa!" Tôi quyết định.
Muốn tôi gả cho người đàn ông này sao? Mơ đi! Tôi tình nguyện không cần đóng bộ phim này!
Không có sự giúp đỡ của Tô Quân, có thể con đường trở thành diễn viên nổi
tiếng của tôi có thể chậm hơn một chút, nhưng không sao cả, có chỗ dựa
lớn như Lục Minh Hiên, chuyện tôi nổi tiếng cũng chỉ là sớm hay muộn mà
thôi! Chỉ sợ phải đắc tội đạo diễn, sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ sau này của tôi.
Nhưng bây giờ không lo được nhiều như vậy, hôn nhân không
phải chuyện giỡn chơi, đó là một cái nhà tù, tôi không muốn bị tên cầm
thú Lục Minh Hiên giam giữ trong đó!
"Anh đã quyết định cho em
rồi, em phải kết hôn với anh!" Anh ta cười âm hiểm, ánh mắt quỷ dị làm
người ta phát sợ, khuôn mặt tà mị điển trai dần tới gần tôi, giọng nói
tà ác vang lên: "Bây giờ nói không muốn đóng phim nữa, đã muộn rồi!"
"Anh, ý anh là gì?" Tôi tức giậm chân, không thể giữ bình tĩnh nổi nữa.
"Ý của anh là, em muốn đóng phim, thì phải kết hôn với anh! Em không muốn
đóng phim, cũng phải kết hôn với anh! Chuyện này đã quyết định!" Anh ta
giống như vị vua đang ra lệnh, còn tôi nhất định phải làm theo, không
được phản kháng!
"Anh không thể ngang ngược như vậy!" Tôi tức giận hét lên.
Tên đàn ông đáng chết này, còn dám ép tôi vào thế tiến thoái lưỡng nan!
"Anh ngang ngược vậy đó, em làm gì được anh?" Anh ta đắc ý nhìn tôi, giống
như rất hài lòng về bản thân sau khi ra quyết định này, suy nghĩ một
chút lại nói: "Chúng ta nên tính toán kỹ một chút, em có muốn kết hôn
trước rồi quay phim không? Hay là chờ em quay phim xong rồi chúng ta kết hôn?"
"Tôi sẽ không kết hôn với anh!" Tôi kiên quyết nói với anh ta, gương mặt tỏ vẻ thà chết chứ không chịu khuất phục.
"Em nhất định phải kết hôn với anh, nếu không, anh sẽ lấy lại tất cả mọi
thứ mà em đang có!" Giọng nói của anh ta giống như ác ma ở địa ngục,
lạnh lẽo, âm u.
Tôi giật mình, khuôn mặt tái mét hoảng sợ.
Anh ta thấy tôi bị giật mình, hài lòng cong khóe môi, đưa tay sờ lên mặt
tôi: "Em quá hiểu tính tình của anh rồi đó, anh cũng không biết mình sẽ
làm ra những chuyện gì đâu, em còn nhớ Đỗ Phi Phi không? Kết cục của cô
ta, có thể em không rõ lắm, nhưng anh có thể nói cho em biết, tuyệt đối
không có cái gì tốt lành đâu, nếu như em không muốn bị giống cô ta, vậy
thì ngoan ngoãn nghe lời anh, không nên chọc anh tức giận. Bằng không..."
"Răng rắc", sợi dây chuyền ngọc trai trên cổ tôi bị giật đứt, mấy viên ngọc trai rơi đầy đất, từng viên từng viên trắng muốt lăn trên sàn nhà.
Tôi nhìn ngọc trai lăn trên sàn, hiểu ý của anh ta, lặng lẽ không nói gì.
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Được! Tôi không đóng phim nữa!" Tôi quyết định.Muốn tôi gả cho người đàn ông này sao? Mơ đi! Tôi tình nguyện không cần đóng bộ phim này!Không có sự giúp đỡ của Tô Quân, có thể con đường trở thành diễn viên nổi tiếng của tôi có thể chậm hơn một chút, nhưng không sao cả, có chỗ dựa lớn như Lục Minh Hiên, chuyện tôi nổi tiếng cũng chỉ là sớm hay muộn mà thôi! Chỉ sợ phải đắc tội đạo diễn, sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ sau này của tôi.Nhưng bây giờ không lo được nhiều như vậy, hôn nhân không phải chuyện giỡn chơi, đó là một cái nhà tù, tôi không muốn bị tên cầm thú Lục Minh Hiên giam giữ trong đó!"Anh đã quyết định cho em rồi, em phải kết hôn với anh!" Anh ta cười âm hiểm, ánh mắt quỷ dị làm người ta phát sợ, khuôn mặt tà mị điển trai dần tới gần tôi, giọng nói tà ác vang lên: "Bây giờ nói không muốn đóng phim nữa, đã muộn rồi!""Anh, ý anh là gì?" Tôi tức giậm chân, không thể giữ bình tĩnh nổi nữa."Ý của anh là, em muốn đóng phim, thì phải kết hôn với anh! Em không muốn đóng phim, cũng phải kết hôn với anh! Chuyện này đã quyết định!" Anh ta giống như vị vua đang ra lệnh, còn tôi nhất định phải làm theo, không được phản kháng!"Anh không thể ngang ngược như vậy!" Tôi tức giận hét lên.Tên đàn ông đáng chết này, còn dám ép tôi vào thế tiến thoái lưỡng nan!"Anh ngang ngược vậy đó, em làm gì được anh?" Anh ta đắc ý nhìn tôi, giống như rất hài lòng về bản thân sau khi ra quyết định này, suy nghĩ một chút lại nói: "Chúng ta nên tính toán kỹ một chút, em có muốn kết hôn trước rồi quay phim không? Hay là chờ em quay phim xong rồi chúng ta kết hôn?""Tôi sẽ không kết hôn với anh!" Tôi kiên quyết nói với anh ta, gương mặt tỏ vẻ thà chết chứ không chịu khuất phục."Em nhất định phải kết hôn với anh, nếu không, anh sẽ lấy lại tất cả mọi thứ mà em đang có!" Giọng nói của anh ta giống như ác ma ở địa ngục, lạnh lẽo, âm u.Tôi giật mình, khuôn mặt tái mét hoảng sợ.Anh ta thấy tôi bị giật mình, hài lòng cong khóe môi, đưa tay sờ lên mặt tôi: "Em quá hiểu tính tình của anh rồi đó, anh cũng không biết mình sẽ làm ra những chuyện gì đâu, em còn nhớ Đỗ Phi Phi không? Kết cục của cô ta, có thể em không rõ lắm, nhưng anh có thể nói cho em biết, tuyệt đối không có cái gì tốt lành đâu, nếu như em không muốn bị giống cô ta, vậy thì ngoan ngoãn nghe lời anh, không nên chọc anh tức giận. Bằng không...""Răng rắc", sợi dây chuyền ngọc trai trên cổ tôi bị giật đứt, mấy viên ngọc trai rơi đầy đất, từng viên từng viên trắng muốt lăn trên sàn nhà.Tôi nhìn ngọc trai lăn trên sàn, hiểu ý của anh ta, lặng lẽ không nói gì.