Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 178: Vượt ra ngoài dự đoán

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Trong lúc tôi vô cùng buồn bực, đột nhiên Tô Quân cười to: "Ha ha ha, em nhìn biểu tình của em kìa, thật là buồn cười.... ""Hả?" Tôi không kịp phản ứng, sững sờ nhìn anh ta.Anh ta khẽ nhéo chóp mũi của tôi, cười nói: "Thế nào, diễn xuất của anh tiến bộ chứ? Vừa rồi anh giỡn với em một chút, nhìn xem bộ dạng nghiêm túc của em kìa, rất đáng yêu.""Vậy hả… Ha ha." Tôi xấu hổ giơ lên khóe miệng."Chúng ta trở về sớm một chút, sáng mai sẽ tham dự nghi thức mở máy!" Anh ta nói xong, khởi động ô tô, nghênh ngang rời đi.Thật vất vả mới về tới nhà, tôi thở dài nhẹ nhõm một hơi, vô lực ngồi trên sofa.Trong đầu không ngừng lặp lại lời nói vừa rồi.Mạc Oánh, anh thích em.....Nếu như không có Lục Minh Hiên, em có ở bên anh không?.....Mặc dù Tô Quân đã nói là giỡn, chỉ trêu tôi thôi, nhưng đó là thật sao? Thật sự chỉ là diễn thôi sao? Ánh mắt anh ta chân thành như vậy, cầm chặt tay tôi, thổ lộ với tôi, thật sự chỉ là đang giả vờ thôi sao?Đầu óc tôi hỗn loạn, cũng may vừa rồi anh ta nói như vậy, xem như giải vây cho tôi, không để tôi khó xử.Chuyện cho tới bây giờ, tôi nên làm thế nào mới đúng? Chuyện phát triển, đã vượt ra ngoài dự đoán của tôi.Chuyện của Lục Minh Hiên còn chưa có giải quyết xong, bây giờ lại thêm Tô Quân, thật là đau đầu! Tôi khó chịu nhắm mắt lại, dùng sức xoa huyệt thái dương của mình, đột nhiên, một giọng nói giống như ác ma từ sau lưng truyền đến:"Về sớm vậy?"Tôi giật mình, mở to mắt, nhìn thấy Lục Minh Hiên đã ngồi trước mặt tôi, trên miệng ngậm một điếu xì gà, nhàn nhạt nhìn tôi.Tôi không muốn đối mặt với người đàn ông này, vừa định đứng lên, đã nghe anh ta nói:"Lại đây ngồi!""Tôi muốn lên lầu tắm rửa một chút.""Em hẳn là không muốn nhìn thấy anh!" Anh ta mở miệng đã châm chọc, nụ cười tà ác vươn bên môi."Anh muốn nói cái gì!" Tôi thẳng thừng hỏi lại, có muốn chế nhạo tôi cái gì thì mau nói đi, dù sao tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý."Diễn viên nổi tiếng, bắt đầu có giá rồi! Anh chỉ muốn nói với em mấy câu cũng khó vậy sao?" Anh ta nheo đôi mắt nguy hiểm, nhìn chằm chằm tôi, "Cánh mọc cứng cáp nên tự bay được rồi, có chút tên tuổi thì không cần nhờ anh giúp đỡ, cũng có đạo diễn tìm tới cửa! Anh đã không còn giá trị lợi dụng nữa có đúng không?"

Trong lúc tôi vô cùng buồn bực, đột nhiên Tô Quân cười to: "Ha ha ha, em nhìn biểu tình của em kìa, thật là buồn cười.... "

"Hả?" Tôi không kịp phản ứng, sững sờ nhìn anh ta.

Anh ta khẽ nhéo chóp mũi của tôi, cười nói: "Thế nào, diễn xuất của anh
tiến bộ chứ? Vừa rồi anh giỡn với em một chút, nhìn xem bộ dạng nghiêm
túc của em kìa, rất đáng yêu."

"Vậy hả… Ha ha." Tôi xấu hổ giơ lên khóe miệng.

"Chúng ta trở về sớm một chút, sáng mai sẽ tham dự nghi thức mở máy!" Anh ta nói xong, khởi động ô tô, nghênh ngang rời đi.

Thật vất vả mới về tới nhà, tôi thở dài nhẹ nhõm một hơi, vô lực ngồi trên sofa.

Trong đầu không ngừng lặp lại lời nói vừa rồi.

Mạc Oánh, anh thích em.....

Nếu như không có Lục Minh Hiên, em có ở bên anh không?.....

Mặc dù Tô Quân đã nói là giỡn, chỉ trêu tôi thôi, nhưng đó là thật sao?
Thật sự chỉ là diễn thôi sao? Ánh mắt anh ta chân thành như vậy, cầm
chặt tay tôi, thổ lộ với tôi, thật sự chỉ là đang giả vờ thôi sao?

Đầu óc tôi hỗn loạn, cũng may vừa rồi anh ta nói như vậy, xem như giải vây cho tôi, không để tôi khó xử.

Chuyện cho tới bây giờ, tôi nên làm thế nào mới đúng? Chuyện phát triển, đã vượt ra ngoài dự đoán của tôi.

Chuyện của Lục Minh Hiên còn chưa có giải quyết xong, bây giờ lại thêm Tô
Quân, thật là đau đầu! Tôi khó chịu nhắm mắt lại, dùng sức xoa huyệt
thái dương của mình, đột nhiên, một giọng nói giống như ác ma từ sau
lưng truyền đến:

"Về sớm vậy?"

Tôi giật mình, mở to mắt, nhìn thấy Lục Minh Hiên đã ngồi trước mặt tôi, trên miệng ngậm một điếu xì gà, nhàn nhạt nhìn tôi.

Tôi không muốn đối mặt với người đàn ông này, vừa định đứng lên, đã nghe anh ta nói:

"Lại đây ngồi!"

"Tôi muốn lên lầu tắm rửa một chút."

"Em hẳn là không muốn nhìn thấy anh!" Anh ta mở miệng đã châm chọc, nụ cười tà ác vươn bên môi.

"Anh muốn nói cái gì!" Tôi thẳng thừng hỏi lại, có muốn chế nhạo tôi cái gì
thì mau nói đi, dù sao tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

"Diễn
viên nổi tiếng, bắt đầu có giá rồi! Anh chỉ muốn nói với em mấy câu cũng khó vậy sao?" Anh ta nheo đôi mắt nguy hiểm, nhìn chằm chằm tôi, "Cánh
mọc cứng cáp nên tự bay được rồi, có chút tên tuổi thì không cần nhờ anh giúp đỡ, cũng có đạo diễn tìm tới cửa! Anh đã không còn giá trị lợi
dụng nữa có đúng không?"

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Trong lúc tôi vô cùng buồn bực, đột nhiên Tô Quân cười to: "Ha ha ha, em nhìn biểu tình của em kìa, thật là buồn cười.... ""Hả?" Tôi không kịp phản ứng, sững sờ nhìn anh ta.Anh ta khẽ nhéo chóp mũi của tôi, cười nói: "Thế nào, diễn xuất của anh tiến bộ chứ? Vừa rồi anh giỡn với em một chút, nhìn xem bộ dạng nghiêm túc của em kìa, rất đáng yêu.""Vậy hả… Ha ha." Tôi xấu hổ giơ lên khóe miệng."Chúng ta trở về sớm một chút, sáng mai sẽ tham dự nghi thức mở máy!" Anh ta nói xong, khởi động ô tô, nghênh ngang rời đi.Thật vất vả mới về tới nhà, tôi thở dài nhẹ nhõm một hơi, vô lực ngồi trên sofa.Trong đầu không ngừng lặp lại lời nói vừa rồi.Mạc Oánh, anh thích em.....Nếu như không có Lục Minh Hiên, em có ở bên anh không?.....Mặc dù Tô Quân đã nói là giỡn, chỉ trêu tôi thôi, nhưng đó là thật sao? Thật sự chỉ là diễn thôi sao? Ánh mắt anh ta chân thành như vậy, cầm chặt tay tôi, thổ lộ với tôi, thật sự chỉ là đang giả vờ thôi sao?Đầu óc tôi hỗn loạn, cũng may vừa rồi anh ta nói như vậy, xem như giải vây cho tôi, không để tôi khó xử.Chuyện cho tới bây giờ, tôi nên làm thế nào mới đúng? Chuyện phát triển, đã vượt ra ngoài dự đoán của tôi.Chuyện của Lục Minh Hiên còn chưa có giải quyết xong, bây giờ lại thêm Tô Quân, thật là đau đầu! Tôi khó chịu nhắm mắt lại, dùng sức xoa huyệt thái dương của mình, đột nhiên, một giọng nói giống như ác ma từ sau lưng truyền đến:"Về sớm vậy?"Tôi giật mình, mở to mắt, nhìn thấy Lục Minh Hiên đã ngồi trước mặt tôi, trên miệng ngậm một điếu xì gà, nhàn nhạt nhìn tôi.Tôi không muốn đối mặt với người đàn ông này, vừa định đứng lên, đã nghe anh ta nói:"Lại đây ngồi!""Tôi muốn lên lầu tắm rửa một chút.""Em hẳn là không muốn nhìn thấy anh!" Anh ta mở miệng đã châm chọc, nụ cười tà ác vươn bên môi."Anh muốn nói cái gì!" Tôi thẳng thừng hỏi lại, có muốn chế nhạo tôi cái gì thì mau nói đi, dù sao tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý."Diễn viên nổi tiếng, bắt đầu có giá rồi! Anh chỉ muốn nói với em mấy câu cũng khó vậy sao?" Anh ta nheo đôi mắt nguy hiểm, nhìn chằm chằm tôi, "Cánh mọc cứng cáp nên tự bay được rồi, có chút tên tuổi thì không cần nhờ anh giúp đỡ, cũng có đạo diễn tìm tới cửa! Anh đã không còn giá trị lợi dụng nữa có đúng không?"

Chương 178: Vượt ra ngoài dự đoán