Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…
Chương 185: Dáng vẻ tôi xấu xí sao?
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Bây giờ vẫn còn sớm, ăn cơm xong có muốn đi xem phim không?" Anh ta đề nghị."Anh dám đi xem phim sao?" Tôi nhíu mày, buồn cười nhìn anh ta: "Anh là nhân vật của công chúng đó nha, nổi tiếng như vậy mà dám đến rạp xem phim sao?"Anh ta cười: "Đội nón đeo khẩu trang vào, đeo thêm một cặp kính râm, ai mà biết anh là Tô Quân được, lần nào anh đi xem phim cũng cải trang như vây, mọi người cũng cố gắng tránh xa anh, cho là anh có bệnh!"Tôi phì cười."Bây giờ em cũng là người của công chúng rồi đó, phải thích ứng với thân phận của mình nhanh một chút! Em vẫn chưa xem phim chúng ta đóng phải không?""Chưa có xem qua." Tôi cảm thấy tự mình vô rạp xem phim mình đóng thật là kỳ quái, khuôn mặt của mình trên màn ảnh lớn lúc ẩn lúc hiện, ngồi cạnh người khác xem phim, cảm thấy rất không tự nhiên, nếu bị nhận ra không phải là rất phiền toái sao?"Em cũng nên thử đi." Anh ta tà mị cười một tiếng, chiếc xe vòng lại đi một hướng khác.Tôi mơ hồ cảm giác được cái gì, hỏi anh ta: "Đi đâu vậy?""Rạp chiếu phim...""Không phải nói đi ăn cơm trước sao?""Dù sao thời gian vẫn còn sớm, xem phim trước đi, thừa dịp bộ phim còn chưa có chiếu, vừa vặn nửa tiếng nửa sẽ có một suất, bây giờ tới đó vẫn còn kịp..."Hai mươi phút sau, trước cửa rạp chiếu phim. Hai người đội mũ lưỡi trai, trên mặt mang khẩu trang, đang xếp hàng mua vé. Hai người mờ mờ ám ám, thỉnh thoảng chỉnh lại cổ áo, bộ dạng thấp thỏm chột dạ."Chúng ta có hơi huênh hoang quá hay không?" Tôi hỏi nhỏ Tô Quân."Trùm kín mít như vầy rồi còn huênh hoang cái gì chứ?" Anh ta liếc tôi, kéo cổ áo xuống: "Em đừng khẩn trương như vậy có được hay không, chúng ta cũng không phải là không thể ra ngoài, làm gì mà giống tên trộm vậy."Tô Quân vừa mới dứt lời, bên cạnh đã truyền tới giọng nói của mấy cô gái.Cô A: "Xem phim gì bây giờ?"Cô B: "Xem ‘Ông xã tôi vô cùng giàu có đi’, tớ muốn xem Tô Quân!"Cô A: "Ừ, Tô Quân thật là đẹp trai quá đi! Nhưng tớ không thích nhân vật nữ chính, dáng vẻ thật xấu xí, làm sao xứng được với Tô Quân nhà chúng ta chứ!"Trong nháy mắt khuôn mặt tôi đen lại, cả người toát ra hơi thở lạnh lẽo.Dáng vẻ tôi xấu xí sao?Tô Quân vỗ vỗ vai tôi, giống như đang an ủi: Đừng quan tâm, đừng quan tâm...Cô B: "Không hẳn như vậy đâu, nữ chính rất thuần khiết khả ái! Ngược lại tớ rất ghét cái cô Đỗ Phi Phi kia..."
"Bây giờ vẫn còn sớm, ăn cơm xong có muốn đi xem phim không?" Anh ta đề nghị.
"Anh dám đi xem phim sao?" Tôi nhíu mày, buồn cười nhìn anh ta: "Anh là nhân vật của công chúng đó nha, nổi tiếng như vậy mà dám đến rạp xem phim
sao?"
Anh ta cười: "Đội nón đeo khẩu trang vào, đeo thêm một cặp
kính râm, ai mà biết anh là Tô Quân được, lần nào anh đi xem phim cũng
cải trang như vây, mọi người cũng cố gắng tránh xa anh, cho là anh có
bệnh!"
Tôi phì cười.
"Bây giờ em cũng là người của công
chúng rồi đó, phải thích ứng với thân phận của mình nhanh một chút! Em
vẫn chưa xem phim chúng ta đóng phải không?"
"Chưa có xem qua."
Tôi cảm thấy tự mình vô rạp xem phim mình đóng thật là kỳ quái, khuôn
mặt của mình trên màn ảnh lớn lúc ẩn lúc hiện, ngồi cạnh người khác xem
phim, cảm thấy rất không tự nhiên, nếu bị nhận ra không phải là rất
phiền toái sao?
"Em cũng nên thử đi." Anh ta tà mị cười một tiếng, chiếc xe vòng lại đi một hướng khác.
Tôi mơ hồ cảm giác được cái gì, hỏi anh ta: "Đi đâu vậy?"
"Rạp chiếu phim..."
"Không phải nói đi ăn cơm trước sao?"
"Dù sao thời gian vẫn còn sớm, xem phim trước đi, thừa dịp bộ phim còn chưa có chiếu, vừa vặn nửa tiếng nửa sẽ có một suất, bây giờ tới đó vẫn còn
kịp..."
Hai mươi phút sau, trước cửa rạp chiếu phim. Hai người
đội mũ lưỡi trai, trên mặt mang khẩu trang, đang xếp hàng mua vé. Hai
người mờ mờ ám ám, thỉnh thoảng chỉnh lại cổ áo, bộ dạng thấp thỏm chột
dạ.
"Chúng ta có hơi huênh hoang quá hay không?" Tôi hỏi nhỏ Tô Quân.
"Trùm kín mít như vầy rồi còn huênh hoang cái gì chứ?" Anh ta liếc tôi, kéo
cổ áo xuống: "Em đừng khẩn trương như vậy có được hay không, chúng ta
cũng không phải là không thể ra ngoài, làm gì mà giống tên trộm vậy."
Tô Quân vừa mới dứt lời, bên cạnh đã truyền tới giọng nói của mấy cô gái.
Cô A: "Xem phim gì bây giờ?"
Cô B: "Xem ‘Ông xã tôi vô cùng giàu có đi’, tớ muốn xem Tô Quân!"
Cô A: "Ừ, Tô Quân thật là đẹp trai quá đi! Nhưng tớ không thích nhân vật
nữ chính, dáng vẻ thật xấu xí, làm sao xứng được với Tô Quân nhà chúng
ta chứ!"
Trong nháy mắt khuôn mặt tôi đen lại, cả người toát ra hơi thở lạnh lẽo.
Dáng vẻ tôi xấu xí sao?
Tô Quân vỗ vỗ vai tôi, giống như đang an ủi: Đừng quan tâm, đừng quan tâm...
Cô B: "Không hẳn như vậy đâu, nữ chính rất thuần khiết khả ái! Ngược lại tớ rất ghét cái cô Đỗ Phi Phi kia..."
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Bây giờ vẫn còn sớm, ăn cơm xong có muốn đi xem phim không?" Anh ta đề nghị."Anh dám đi xem phim sao?" Tôi nhíu mày, buồn cười nhìn anh ta: "Anh là nhân vật của công chúng đó nha, nổi tiếng như vậy mà dám đến rạp xem phim sao?"Anh ta cười: "Đội nón đeo khẩu trang vào, đeo thêm một cặp kính râm, ai mà biết anh là Tô Quân được, lần nào anh đi xem phim cũng cải trang như vây, mọi người cũng cố gắng tránh xa anh, cho là anh có bệnh!"Tôi phì cười."Bây giờ em cũng là người của công chúng rồi đó, phải thích ứng với thân phận của mình nhanh một chút! Em vẫn chưa xem phim chúng ta đóng phải không?""Chưa có xem qua." Tôi cảm thấy tự mình vô rạp xem phim mình đóng thật là kỳ quái, khuôn mặt của mình trên màn ảnh lớn lúc ẩn lúc hiện, ngồi cạnh người khác xem phim, cảm thấy rất không tự nhiên, nếu bị nhận ra không phải là rất phiền toái sao?"Em cũng nên thử đi." Anh ta tà mị cười một tiếng, chiếc xe vòng lại đi một hướng khác.Tôi mơ hồ cảm giác được cái gì, hỏi anh ta: "Đi đâu vậy?""Rạp chiếu phim...""Không phải nói đi ăn cơm trước sao?""Dù sao thời gian vẫn còn sớm, xem phim trước đi, thừa dịp bộ phim còn chưa có chiếu, vừa vặn nửa tiếng nửa sẽ có một suất, bây giờ tới đó vẫn còn kịp..."Hai mươi phút sau, trước cửa rạp chiếu phim. Hai người đội mũ lưỡi trai, trên mặt mang khẩu trang, đang xếp hàng mua vé. Hai người mờ mờ ám ám, thỉnh thoảng chỉnh lại cổ áo, bộ dạng thấp thỏm chột dạ."Chúng ta có hơi huênh hoang quá hay không?" Tôi hỏi nhỏ Tô Quân."Trùm kín mít như vầy rồi còn huênh hoang cái gì chứ?" Anh ta liếc tôi, kéo cổ áo xuống: "Em đừng khẩn trương như vậy có được hay không, chúng ta cũng không phải là không thể ra ngoài, làm gì mà giống tên trộm vậy."Tô Quân vừa mới dứt lời, bên cạnh đã truyền tới giọng nói của mấy cô gái.Cô A: "Xem phim gì bây giờ?"Cô B: "Xem ‘Ông xã tôi vô cùng giàu có đi’, tớ muốn xem Tô Quân!"Cô A: "Ừ, Tô Quân thật là đẹp trai quá đi! Nhưng tớ không thích nhân vật nữ chính, dáng vẻ thật xấu xí, làm sao xứng được với Tô Quân nhà chúng ta chứ!"Trong nháy mắt khuôn mặt tôi đen lại, cả người toát ra hơi thở lạnh lẽo.Dáng vẻ tôi xấu xí sao?Tô Quân vỗ vỗ vai tôi, giống như đang an ủi: Đừng quan tâm, đừng quan tâm...Cô B: "Không hẳn như vậy đâu, nữ chính rất thuần khiết khả ái! Ngược lại tớ rất ghét cái cô Đỗ Phi Phi kia..."