Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…
Chương 206: Bàn chuyện tổ chức lễ cưới
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Nhân viên công tác tới thúc giục tôi, tôi nhanh chóng đến trước ống kính để chuẩn bị, cũng không quên nhìn chằm chằm anh ta.Anh ta liếc nhìn về phía tôi, sau đó đi ra ngoài, thấy anh ta đi ra khỏi cửa, tôi bắt đầu chuyên tâm đóng phim.Cảnh quay này chỉ có mình tôi, không có Tô Quân, cũng không có nữ phụ, chỉ có tôi đứng đó buồn rầu suy nghĩ, khóc vài giọt nước mắt, đạo diễn rất hài lòng, mười mấy phút đồng hồ sau hô cắt, kết thúc công việc!Vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy xe của Lục Minh Hiên đậu ở chỗ đó.Tôi không nhịn được đi tới, gõ gõ lên cửa sổ.Cửa xe chậm rãi hạ xuống, tôi nói: "Tìm tôi có chuyện gì, nói thẳng ở đây đi!""Lên xe!" Anh ta ngang ngược nhả ra hai chữ, không cho tôi cự tuyệt."Buổi chiều tôi còn phải quay phim!""Lên xe!" Anh ta lập lại một lần nữa, giọng nói rất không vui, tôi có thể cảm nhận được, nếu tôi mà còn không chịu lên xe, đoán chừng anh ta sẽ lại làm ra chuyện gì không tưởng nữa đây.Được rồi! Tôi không thể chống lại anh ta được! Không còn cách nào khác là phải lên xe, dùng sức đóng sầm cửa xe, cho thỏa tâm tình đang bất mãn của tôi!Xe chạy đến trước cửa một nhà hàng thì dừng lại.Anh ta dẫn tôi vào bên trong, đặt một phòng VIP, chỉ có hai người chúng tôi.Trong phòng ăn rộng lớn, chỉ có hai người, trông có vẻ rất lạnh lẽo, không khí cũng rất cứng ngắt.Dường như anh ta đã sắp xếp hết mọi thứ, chúng tôi vừa mới ngồi xuống không lâu thì người phục vụ đã dọn thức ăn lên, trên bàn đủ các món ăn, giống như là toàn bộ ẩm thực Trung Quốc đang hội tụ hết lại đây."Ăn chút gì trước đi!" Dường như tâm trạng hôm nay của anh ta rất tốt, còn gắp vào chén của tôi một miếng cá.Biết anh ta lâu như vậy, hình như anh ta còn chưa bao giờ gắp thức ăn cho tôi nữa! Hẳn là tôi sẽ cảm động chứ? Đối với tâm trạng của tôi bây giờ, một chút cảm giác cũng không có! Chỉ có không vui và bất mãn!"Rốt cuộc anh muốn như thế nào?""Ăn trước rồi nói." Anh ta cầm đôi đũa nghiêm túc ăn, động tác gắp thức ăn rất ưu nhã, từ từ đưa vào trong miệng, tinh tế nhai, giống như đang thưởng thức mỗi một món ăn, chứ không giống như một người cuồng ăn.Tôi vẫn không động đũa, cứ như vậy nhìn chằm chằm anh ta!Mặc dù tôi cũng đã rất cố gắng, nhưng ở trước mặt anh ta, một chút cảm giác thèm ăn tôi cũng không có, cho dù món ăn có hấp dẫn mấy cũng không k*ch th*ch được vị giác của tôi.Ngược lại anh ta rất ung dung, nhàn nhã thưởng thức từng món ăn, sau đó cầm khăn ăn lên, ưu nhã lau lau môi."Ăn no chưa?" Tôi khinh bỉ anh ta, bị người khác nhìn như vậy mà vẫn có thể ngồi ăn được!"Chúng ta bàn bạc một chút về chuyện tổ chức lễ cưới đi! Em muốn lễ cưới kiểu Trung Quốc hay là kiểu phương Tây?"
Nhân viên công tác tới thúc giục tôi, tôi nhanh chóng đến trước ống kính để chuẩn bị, cũng không quên nhìn chằm chằm anh ta.
Anh ta liếc nhìn về phía tôi, sau đó đi ra ngoài, thấy anh ta đi ra khỏi cửa, tôi bắt đầu chuyên tâm đóng phim.
Cảnh quay này chỉ có mình tôi, không có Tô Quân, cũng không có nữ phụ, chỉ
có tôi đứng đó buồn rầu suy nghĩ, khóc vài giọt nước mắt, đạo diễn rất
hài lòng, mười mấy phút đồng hồ sau hô cắt, kết thúc công việc!
Vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy xe của Lục Minh Hiên đậu ở chỗ đó.
Tôi không nhịn được đi tới, gõ gõ lên cửa sổ.
Cửa xe chậm rãi hạ xuống, tôi nói: "Tìm tôi có chuyện gì, nói thẳng ở đây đi!"
"Lên xe!" Anh ta ngang ngược nhả ra hai chữ, không cho tôi cự tuyệt.
"Buổi chiều tôi còn phải quay phim!"
"Lên xe!" Anh ta lập lại một lần nữa, giọng nói rất không vui, tôi có thể
cảm nhận được, nếu tôi mà còn không chịu lên xe, đoán chừng anh ta sẽ
lại làm ra chuyện gì không tưởng nữa đây.
Được rồi! Tôi không thể chống lại anh ta được! Không còn cách nào khác là phải lên xe, dùng sức đóng sầm cửa xe, cho thỏa tâm tình đang bất mãn của tôi!
Xe chạy đến trước cửa một nhà hàng thì dừng lại.
Anh ta dẫn tôi vào bên trong, đặt một phòng VIP, chỉ có hai người chúng tôi.
Trong phòng ăn rộng lớn, chỉ có hai người, trông có vẻ rất lạnh lẽo, không khí cũng rất cứng ngắt.
Dường như anh ta đã sắp xếp hết mọi thứ, chúng tôi vừa mới ngồi xuống không
lâu thì người phục vụ đã dọn thức ăn lên, trên bàn đủ các món ăn, giống
như là toàn bộ ẩm thực Trung Quốc đang hội tụ hết lại đây.
"Ăn chút gì trước đi!" Dường như tâm trạng hôm nay của anh ta rất tốt, còn gắp vào chén của tôi một miếng cá.
Biết anh ta lâu như vậy, hình như anh ta còn chưa bao giờ gắp thức ăn cho
tôi nữa! Hẳn là tôi sẽ cảm động chứ? Đối với tâm trạng của tôi bây giờ,
một chút cảm giác cũng không có! Chỉ có không vui và bất mãn!
"Rốt cuộc anh muốn như thế nào?"
"Ăn trước rồi nói." Anh ta cầm đôi đũa nghiêm túc ăn, động tác gắp thức ăn
rất ưu nhã, từ từ đưa vào trong miệng, tinh tế nhai, giống như đang
thưởng thức mỗi một món ăn, chứ không giống như một người cuồng ăn.
Tôi vẫn không động đũa, cứ như vậy nhìn chằm chằm anh ta!
Mặc dù tôi cũng đã rất cố gắng, nhưng ở trước mặt anh ta, một chút cảm giác thèm ăn tôi cũng không có, cho dù món ăn có hấp dẫn mấy cũng không k*ch th*ch được vị giác của tôi.
Ngược lại anh ta rất ung dung, nhàn nhã thưởng thức từng món ăn, sau đó cầm khăn ăn lên, ưu nhã lau lau môi.
"Ăn no chưa?" Tôi khinh bỉ anh ta, bị người khác nhìn như vậy mà vẫn có thể ngồi ăn được!
"Chúng ta bàn bạc một chút về chuyện tổ chức lễ cưới đi! Em muốn lễ cưới kiểu Trung Quốc hay là kiểu phương Tây?"
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Nhân viên công tác tới thúc giục tôi, tôi nhanh chóng đến trước ống kính để chuẩn bị, cũng không quên nhìn chằm chằm anh ta.Anh ta liếc nhìn về phía tôi, sau đó đi ra ngoài, thấy anh ta đi ra khỏi cửa, tôi bắt đầu chuyên tâm đóng phim.Cảnh quay này chỉ có mình tôi, không có Tô Quân, cũng không có nữ phụ, chỉ có tôi đứng đó buồn rầu suy nghĩ, khóc vài giọt nước mắt, đạo diễn rất hài lòng, mười mấy phút đồng hồ sau hô cắt, kết thúc công việc!Vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy xe của Lục Minh Hiên đậu ở chỗ đó.Tôi không nhịn được đi tới, gõ gõ lên cửa sổ.Cửa xe chậm rãi hạ xuống, tôi nói: "Tìm tôi có chuyện gì, nói thẳng ở đây đi!""Lên xe!" Anh ta ngang ngược nhả ra hai chữ, không cho tôi cự tuyệt."Buổi chiều tôi còn phải quay phim!""Lên xe!" Anh ta lập lại một lần nữa, giọng nói rất không vui, tôi có thể cảm nhận được, nếu tôi mà còn không chịu lên xe, đoán chừng anh ta sẽ lại làm ra chuyện gì không tưởng nữa đây.Được rồi! Tôi không thể chống lại anh ta được! Không còn cách nào khác là phải lên xe, dùng sức đóng sầm cửa xe, cho thỏa tâm tình đang bất mãn của tôi!Xe chạy đến trước cửa một nhà hàng thì dừng lại.Anh ta dẫn tôi vào bên trong, đặt một phòng VIP, chỉ có hai người chúng tôi.Trong phòng ăn rộng lớn, chỉ có hai người, trông có vẻ rất lạnh lẽo, không khí cũng rất cứng ngắt.Dường như anh ta đã sắp xếp hết mọi thứ, chúng tôi vừa mới ngồi xuống không lâu thì người phục vụ đã dọn thức ăn lên, trên bàn đủ các món ăn, giống như là toàn bộ ẩm thực Trung Quốc đang hội tụ hết lại đây."Ăn chút gì trước đi!" Dường như tâm trạng hôm nay của anh ta rất tốt, còn gắp vào chén của tôi một miếng cá.Biết anh ta lâu như vậy, hình như anh ta còn chưa bao giờ gắp thức ăn cho tôi nữa! Hẳn là tôi sẽ cảm động chứ? Đối với tâm trạng của tôi bây giờ, một chút cảm giác cũng không có! Chỉ có không vui và bất mãn!"Rốt cuộc anh muốn như thế nào?""Ăn trước rồi nói." Anh ta cầm đôi đũa nghiêm túc ăn, động tác gắp thức ăn rất ưu nhã, từ từ đưa vào trong miệng, tinh tế nhai, giống như đang thưởng thức mỗi một món ăn, chứ không giống như một người cuồng ăn.Tôi vẫn không động đũa, cứ như vậy nhìn chằm chằm anh ta!Mặc dù tôi cũng đã rất cố gắng, nhưng ở trước mặt anh ta, một chút cảm giác thèm ăn tôi cũng không có, cho dù món ăn có hấp dẫn mấy cũng không k*ch th*ch được vị giác của tôi.Ngược lại anh ta rất ung dung, nhàn nhã thưởng thức từng món ăn, sau đó cầm khăn ăn lên, ưu nhã lau lau môi."Ăn no chưa?" Tôi khinh bỉ anh ta, bị người khác nhìn như vậy mà vẫn có thể ngồi ăn được!"Chúng ta bàn bạc một chút về chuyện tổ chức lễ cưới đi! Em muốn lễ cưới kiểu Trung Quốc hay là kiểu phương Tây?"