Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…
Chương 222: Đính hôn
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Ở bệnh viện!""Hả, ông ngoại không sao chứ?" Bộ dạng bà ấy rất khẩn trương."Nếu như ông có chuyện gì, bây giờ tôi sẽ ở đây cứu bà sao?" Tôi trợn mắt nhìn bà ấy.Nếu như hôm qua ông ngoại vì bệnh cũ tái phát mà chết, tôi sẽ hận người đàn bà này thấu xương, chính là bà đã hại chết ông ngoại, tôi tuyệt đối sẽ không cứu bà ấy, còn hận không đâm cho bà mấy nhát dao!"Thật xin lỗi, đều là mẹ không tốt..." Bà ấy đau lòng cúi đầu."Mạng của bà là nhờ ông ngoại nhặt về, nếu như bà nghĩ muốn cảm ơn, thì phải đối xử với ông ngoại cho thật tốt, nói cho bà biết, đây là lần cuối cùng tôi giúp bà, tuyệt đối sẽ không còn một lần nào nữa! Nhất định là như vậy!" Tôi nhìn chằm chằm bà ấy, thật kiên quyết.Bà ấy bị tôi trừng mắt nên hơi sợ hãi, rụt cổ lại: "Mẹ... Mẹ biết rồi..."Tôi đưa Mạc Văn Phượng tới bệnh viện, ngón tay bà ấy bị chém, thật may chỉ là một ngón út, mất đi cũng không có ảnh hưởng gì lớn đối với sinh hoạt hằng ngày, cái này cũng xem như là một bài học cho bà ấy!Bài học như vậy mà tôi lại tốn tới ba ngàn vạn đề mua về cho bà, thật là mắc quá đi! Nếu như đã tốn ba ngàn vạn để dạy dỗ, mà bà ấy vẫn không thể thông minh hơn được, thì người đàn bà này coi như hết thuốc chữa!Băng bó ngón tay xong, tôi để Mạc Văn Phượng ở lại để chăm sóc cho ông ngoại, bà ấy mới vừa tìm được đường sống từ chỗ chết, cũng coi như mới đi một chuyến từ địa ngục trở về, đặc biệt nghe lời, đối xử với ông ngoại cũng rất tốt.Không biết sau này sẽ như thế nào, ít nhất trong khoảng thời gian này, bà ấy sẽ rất nghe lời! Ông ngoại thấy bà ấy bình an vô sự, cũng không còn buồn rầu nữa, bệnh cũng nhanh chóng tốt lên.Chuyện trong nhà coi như đã xử lý xong xuôi, tôi tiếp tục trở lại đoàn làm phim để làm việc, chuyện tiếp theo phải đối mặt, chính là cuộc sống của chính mình.Hôn nhân trong tương lai của tôi, chính là một cuộc giao dịch, mà cuộc giao dịch này, có thể sẽ phá hủy cả cuộc đời của tôi, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý để đối mặt với cuộc hôn nhân giao dịch này.Đường đi là do chính tôi lựa chọn, có quỳ cũng phải đi cho hết!Ba ngày sau, Lục Minh Hiên mở hội nghị triệu khai ký giả, tuyên bố chuyện đính hôn.Tôi và anh ta ở trước mặt báo giới, ký tên, lấy giấy hôn thú, vô số máy chụp hình hướng về phía chúng tôi chụp hình lia lịa, ánh đèn chớp nháy liên tục cơ hồ muốn làm hỏng mắt tôi.Nội tâm có không vui cỡ nào đi nữa, thì trên mặt vẫn phải giữ vững nụ cười, nở nụ cười hạnh phúc, dựa vào trong ngực Lục Minh Hiên, đứng trên sân khấu, nhận lời chúc phúc của mọi người.Nghi thức đơn giản như vậy tốn hết một buổi sáng, kế tiếp là bữa tiệc đính hôn...
"Ở bệnh viện!"
"Hả, ông ngoại không sao chứ?" Bộ dạng bà ấy rất khẩn trương.
"Nếu như ông có chuyện gì, bây giờ tôi sẽ ở đây cứu bà sao?" Tôi trợn mắt nhìn bà ấy.
Nếu như hôm qua ông ngoại vì bệnh cũ tái phát mà chết, tôi sẽ hận người đàn bà này thấu xương, chính là bà đã hại chết ông ngoại, tôi tuyệt đối sẽ
không cứu bà ấy, còn hận không đâm cho bà mấy nhát dao!
"Thật xin lỗi, đều là mẹ không tốt..." Bà ấy đau lòng cúi đầu.
"Mạng của bà là nhờ ông ngoại nhặt về, nếu như bà nghĩ muốn cảm ơn, thì phải
đối xử với ông ngoại cho thật tốt, nói cho bà biết, đây là lần cuối cùng tôi giúp bà, tuyệt đối sẽ không còn một lần nào nữa! Nhất định là như
vậy!" Tôi nhìn chằm chằm bà ấy, thật kiên quyết.
Bà ấy bị tôi trừng mắt nên hơi sợ hãi, rụt cổ lại: "Mẹ... Mẹ biết rồi..."
Tôi đưa Mạc Văn Phượng tới bệnh viện, ngón tay bà ấy bị chém, thật may chỉ
là một ngón út, mất đi cũng không có ảnh hưởng gì lớn đối với sinh hoạt
hằng ngày, cái này cũng xem như là một bài học cho bà ấy!
Bài học như vậy mà tôi lại tốn tới ba ngàn vạn đề mua về cho bà, thật là mắc
quá đi! Nếu như đã tốn ba ngàn vạn để dạy dỗ, mà bà ấy vẫn không thể
thông minh hơn được, thì người đàn bà này coi như hết thuốc chữa!
Băng bó ngón tay xong, tôi để Mạc Văn Phượng ở lại để chăm sóc cho ông
ngoại, bà ấy mới vừa tìm được đường sống từ chỗ chết, cũng coi như mới
đi một chuyến từ địa ngục trở về, đặc biệt nghe lời, đối xử với ông
ngoại cũng rất tốt.
Không biết sau này sẽ như thế nào, ít nhất
trong khoảng thời gian này, bà ấy sẽ rất nghe lời! Ông ngoại thấy bà ấy
bình an vô sự, cũng không còn buồn rầu nữa, bệnh cũng nhanh chóng tốt
lên.
Chuyện trong nhà coi như đã xử lý xong xuôi, tôi tiếp tục
trở lại đoàn làm phim để làm việc, chuyện tiếp theo phải đối mặt, chính
là cuộc sống của chính mình.
Hôn nhân trong tương lai của tôi,
chính là một cuộc giao dịch, mà cuộc giao dịch này, có thể sẽ phá hủy cả cuộc đời của tôi, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý để đối mặt với cuộc
hôn nhân giao dịch này.
Đường đi là do chính tôi lựa chọn, có quỳ cũng phải đi cho hết!
Ba ngày sau, Lục Minh Hiên mở hội nghị triệu khai ký giả, tuyên bố chuyện đính hôn.
Tôi và anh ta ở trước mặt báo giới, ký tên, lấy giấy hôn thú, vô số máy
chụp hình hướng về phía chúng tôi chụp hình lia lịa, ánh đèn chớp nháy
liên tục cơ hồ muốn làm hỏng mắt tôi.
Nội tâm có không vui cỡ nào đi nữa, thì trên mặt vẫn phải giữ vững nụ cười, nở nụ cười hạnh phúc,
dựa vào trong ngực Lục Minh Hiên, đứng trên sân khấu, nhận lời chúc phúc của mọi người.
Nghi thức đơn giản như vậy tốn hết một buổi sáng, kế tiếp là bữa tiệc đính hôn...
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Ở bệnh viện!""Hả, ông ngoại không sao chứ?" Bộ dạng bà ấy rất khẩn trương."Nếu như ông có chuyện gì, bây giờ tôi sẽ ở đây cứu bà sao?" Tôi trợn mắt nhìn bà ấy.Nếu như hôm qua ông ngoại vì bệnh cũ tái phát mà chết, tôi sẽ hận người đàn bà này thấu xương, chính là bà đã hại chết ông ngoại, tôi tuyệt đối sẽ không cứu bà ấy, còn hận không đâm cho bà mấy nhát dao!"Thật xin lỗi, đều là mẹ không tốt..." Bà ấy đau lòng cúi đầu."Mạng của bà là nhờ ông ngoại nhặt về, nếu như bà nghĩ muốn cảm ơn, thì phải đối xử với ông ngoại cho thật tốt, nói cho bà biết, đây là lần cuối cùng tôi giúp bà, tuyệt đối sẽ không còn một lần nào nữa! Nhất định là như vậy!" Tôi nhìn chằm chằm bà ấy, thật kiên quyết.Bà ấy bị tôi trừng mắt nên hơi sợ hãi, rụt cổ lại: "Mẹ... Mẹ biết rồi..."Tôi đưa Mạc Văn Phượng tới bệnh viện, ngón tay bà ấy bị chém, thật may chỉ là một ngón út, mất đi cũng không có ảnh hưởng gì lớn đối với sinh hoạt hằng ngày, cái này cũng xem như là một bài học cho bà ấy!Bài học như vậy mà tôi lại tốn tới ba ngàn vạn đề mua về cho bà, thật là mắc quá đi! Nếu như đã tốn ba ngàn vạn để dạy dỗ, mà bà ấy vẫn không thể thông minh hơn được, thì người đàn bà này coi như hết thuốc chữa!Băng bó ngón tay xong, tôi để Mạc Văn Phượng ở lại để chăm sóc cho ông ngoại, bà ấy mới vừa tìm được đường sống từ chỗ chết, cũng coi như mới đi một chuyến từ địa ngục trở về, đặc biệt nghe lời, đối xử với ông ngoại cũng rất tốt.Không biết sau này sẽ như thế nào, ít nhất trong khoảng thời gian này, bà ấy sẽ rất nghe lời! Ông ngoại thấy bà ấy bình an vô sự, cũng không còn buồn rầu nữa, bệnh cũng nhanh chóng tốt lên.Chuyện trong nhà coi như đã xử lý xong xuôi, tôi tiếp tục trở lại đoàn làm phim để làm việc, chuyện tiếp theo phải đối mặt, chính là cuộc sống của chính mình.Hôn nhân trong tương lai của tôi, chính là một cuộc giao dịch, mà cuộc giao dịch này, có thể sẽ phá hủy cả cuộc đời của tôi, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý để đối mặt với cuộc hôn nhân giao dịch này.Đường đi là do chính tôi lựa chọn, có quỳ cũng phải đi cho hết!Ba ngày sau, Lục Minh Hiên mở hội nghị triệu khai ký giả, tuyên bố chuyện đính hôn.Tôi và anh ta ở trước mặt báo giới, ký tên, lấy giấy hôn thú, vô số máy chụp hình hướng về phía chúng tôi chụp hình lia lịa, ánh đèn chớp nháy liên tục cơ hồ muốn làm hỏng mắt tôi.Nội tâm có không vui cỡ nào đi nữa, thì trên mặt vẫn phải giữ vững nụ cười, nở nụ cười hạnh phúc, dựa vào trong ngực Lục Minh Hiên, đứng trên sân khấu, nhận lời chúc phúc của mọi người.Nghi thức đơn giản như vậy tốn hết một buổi sáng, kế tiếp là bữa tiệc đính hôn...