Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…
Chương 230: Em tìm người đàn ông kia làm gì?
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Dù sao tôi vẫn còn chưa có gả vào đây, không được gọi tôi là thiếu phu nhân!" Tôi kiên quyết nói, vô cùng bài xích cái thân phận này, mặc dù sớm muộn gì cũng phải gả vào đây, nhưng chỉ là tôi không muốn nhanh như vậy đã bị gọi là thiếu phu nhân, có thể kéo dài được một ngày thì hay một ngày, tôi ghét cái thân phận này!"Dạ, thiếu phu nhân!" Quản gia cung kính cúi người."Ông..."Được rồi, quả nhiên là tên Lục Minh Hiên đáng ghét, tôi đổi lại không được, vậy thì thôi!Ngồi trên ghế salon đợi hai tiếng đồng hồ, Lục Minh Hiên vẫn còn chưa trở về, tôi không muốn đợi thêm nữa, xoay người định rời đi, vừa đúng lúc này anh ta về nhà.Trong nháy mắt cánh cửa mở ra, mấy người hầu tiến lên tiếp đón, anh ta đổi dép, đi tới trước mặt tôi: "Chờ lâu lắm rồi hả?""Ừ!" Trong lòng tôi bực bội mắng anh ta, nói nhảm, đợi hai tiếng đồng hồ rồi chứ ít!"Sao không lên phòng chờ?""Chờ ở đây là được rồi." Tôi không muốn vào căn phòng đó, sẽ lảm tôi nhớ lại lúc trước, nhất là..."Lên đi!" Anh ta nói xong, không đợi tôi phản đối, trực tiếp lên lầu.Tôi cắn môi, đi theo anh ta.Phòng ngủ chính vẫn sạch sẽ như lúc trước, mỗi ngày đều có người vào quét dọn phòng, nhưng vừa vào cửa, tôi cảm giác được hơi thở mập mờ đang tăng lên, mùi vị h**n ** lúc trước làm tôi nhớ lại."Tìm anh có chuyện gì?" Anh ta cởi áo khoác xuống, thả lỏng cà vạt trên cổ."Lần trước nhờ anh tìm người, anh có tìm được không?" Lần này tôi đến đây chủ yếu là để hỏi chuyện của Diệp Phong.Bàn tay kéo cà vạt hơi dừng lại một chút, nhìn về phía tôi: "Em tới đây là để hỏi chuyện này sao?""Đúng vậy!" Hình như tôi cảm thấy anh ta đang giấu giếm tôi chuyện gì?Chẳng lẽ anh ta đã sớm điều tra ra rồi, chỉ là không có nói cho tôi biết? Chờ tôi tới hỏi hay sao?Anh ta không nói gì, chỉ nhíu mày: "Người đàn ông này, hằn là người đàn ông lần trước anh nhìn thấy chứ gì? Người đàn ông đó cứ quấn lấy em.""Anh ấy là ai không quan trọng, anh có tìm giúp tôi không?""Em tìm người đàn ông đó làm gì?" Anh ta trầm mặc hỏi.Hỏi nhiều như vậy làm cái gì chứ? Tôi không muốn trả lời anh ta về vấn đề này."Anh đã đồng ý tìm giúp tôi rồi!""Em trả lời anh trước!" Giọng nói anh ta ngang ngược, không cho tôi cự tuyệt.Tôi giận nghiến răng: "Anh ấy bị mất tích, người nhà rất khẩn trương, tôi giúp một tay hỏi thăm tung tích của anh ta không được sao?""Hẳn là em còn muốn anh ta!" Anh ta nheo cặp mắt nguy hiểm, giống như muốn nhìn thấu nội tâm của tôi.
"Dù sao tôi vẫn còn
chưa có gả vào đây, không được gọi tôi là thiếu phu nhân!" Tôi kiên
quyết nói, vô cùng bài xích cái thân phận này, mặc dù sớm muộn gì cũng
phải gả vào đây, nhưng chỉ là tôi không muốn nhanh như vậy đã bị gọi là
thiếu phu nhân, có thể kéo dài được một ngày thì hay một ngày, tôi ghét
cái thân phận này!
"Dạ, thiếu phu nhân!" Quản gia cung kính cúi người.
"Ông..."
Được rồi, quả nhiên là tên Lục Minh Hiên đáng ghét, tôi đổi lại không được, vậy thì thôi!
Ngồi trên ghế salon đợi hai tiếng đồng hồ, Lục Minh Hiên vẫn còn chưa trở
về, tôi không muốn đợi thêm nữa, xoay người định rời đi, vừa đúng lúc
này anh ta về nhà.
Trong nháy mắt cánh cửa mở ra, mấy người hầu tiến lên tiếp đón, anh ta đổi dép, đi tới trước mặt tôi: "Chờ lâu lắm rồi hả?"
"Ừ!" Trong lòng tôi bực bội mắng anh ta, nói nhảm, đợi hai tiếng đồng hồ rồi chứ ít!
"Sao không lên phòng chờ?"
"Chờ ở đây là được rồi." Tôi không muốn vào căn phòng đó, sẽ lảm tôi nhớ lại lúc trước, nhất là...
"Lên đi!" Anh ta nói xong, không đợi tôi phản đối, trực tiếp lên lầu.
Tôi cắn môi, đi theo anh ta.
Phòng ngủ chính vẫn sạch sẽ như lúc trước, mỗi ngày đều có người vào quét dọn phòng, nhưng vừa vào cửa, tôi cảm giác được hơi thở mập mờ đang tăng
lên, mùi vị h**n ** lúc trước làm tôi nhớ lại.
"Tìm anh có chuyện gì?" Anh ta cởi áo khoác xuống, thả lỏng cà vạt trên cổ.
"Lần trước nhờ anh tìm người, anh có tìm được không?" Lần này tôi đến đây chủ yếu là để hỏi chuyện của Diệp Phong.
Bàn tay kéo cà vạt hơi dừng lại một chút, nhìn về phía tôi: "Em tới đây là để hỏi chuyện này sao?"
"Đúng vậy!" Hình như tôi cảm thấy anh ta đang giấu giếm tôi chuyện gì?
Chẳng lẽ anh ta đã sớm điều tra ra rồi, chỉ là không có nói cho tôi biết? Chờ tôi tới hỏi hay sao?
Anh ta không nói gì, chỉ nhíu mày: "Người đàn ông này, hằn là người đàn ông lần trước anh nhìn thấy chứ gì? Người đàn ông đó cứ quấn lấy em."
"Anh ấy là ai không quan trọng, anh có tìm giúp tôi không?"
"Em tìm người đàn ông đó làm gì?" Anh ta trầm mặc hỏi.
Hỏi nhiều như vậy làm cái gì chứ? Tôi không muốn trả lời anh ta về vấn đề này.
"Anh đã đồng ý tìm giúp tôi rồi!"
"Em trả lời anh trước!" Giọng nói anh ta ngang ngược, không cho tôi cự tuyệt.
Tôi giận nghiến răng: "Anh ấy bị mất tích, người nhà rất khẩn trương, tôi
giúp một tay hỏi thăm tung tích của anh ta không được sao?"
"Hẳn là em còn muốn anh ta!" Anh ta nheo cặp mắt nguy hiểm, giống như muốn nhìn thấu nội tâm của tôi.
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Dù sao tôi vẫn còn chưa có gả vào đây, không được gọi tôi là thiếu phu nhân!" Tôi kiên quyết nói, vô cùng bài xích cái thân phận này, mặc dù sớm muộn gì cũng phải gả vào đây, nhưng chỉ là tôi không muốn nhanh như vậy đã bị gọi là thiếu phu nhân, có thể kéo dài được một ngày thì hay một ngày, tôi ghét cái thân phận này!"Dạ, thiếu phu nhân!" Quản gia cung kính cúi người."Ông..."Được rồi, quả nhiên là tên Lục Minh Hiên đáng ghét, tôi đổi lại không được, vậy thì thôi!Ngồi trên ghế salon đợi hai tiếng đồng hồ, Lục Minh Hiên vẫn còn chưa trở về, tôi không muốn đợi thêm nữa, xoay người định rời đi, vừa đúng lúc này anh ta về nhà.Trong nháy mắt cánh cửa mở ra, mấy người hầu tiến lên tiếp đón, anh ta đổi dép, đi tới trước mặt tôi: "Chờ lâu lắm rồi hả?""Ừ!" Trong lòng tôi bực bội mắng anh ta, nói nhảm, đợi hai tiếng đồng hồ rồi chứ ít!"Sao không lên phòng chờ?""Chờ ở đây là được rồi." Tôi không muốn vào căn phòng đó, sẽ lảm tôi nhớ lại lúc trước, nhất là..."Lên đi!" Anh ta nói xong, không đợi tôi phản đối, trực tiếp lên lầu.Tôi cắn môi, đi theo anh ta.Phòng ngủ chính vẫn sạch sẽ như lúc trước, mỗi ngày đều có người vào quét dọn phòng, nhưng vừa vào cửa, tôi cảm giác được hơi thở mập mờ đang tăng lên, mùi vị h**n ** lúc trước làm tôi nhớ lại."Tìm anh có chuyện gì?" Anh ta cởi áo khoác xuống, thả lỏng cà vạt trên cổ."Lần trước nhờ anh tìm người, anh có tìm được không?" Lần này tôi đến đây chủ yếu là để hỏi chuyện của Diệp Phong.Bàn tay kéo cà vạt hơi dừng lại một chút, nhìn về phía tôi: "Em tới đây là để hỏi chuyện này sao?""Đúng vậy!" Hình như tôi cảm thấy anh ta đang giấu giếm tôi chuyện gì?Chẳng lẽ anh ta đã sớm điều tra ra rồi, chỉ là không có nói cho tôi biết? Chờ tôi tới hỏi hay sao?Anh ta không nói gì, chỉ nhíu mày: "Người đàn ông này, hằn là người đàn ông lần trước anh nhìn thấy chứ gì? Người đàn ông đó cứ quấn lấy em.""Anh ấy là ai không quan trọng, anh có tìm giúp tôi không?""Em tìm người đàn ông đó làm gì?" Anh ta trầm mặc hỏi.Hỏi nhiều như vậy làm cái gì chứ? Tôi không muốn trả lời anh ta về vấn đề này."Anh đã đồng ý tìm giúp tôi rồi!""Em trả lời anh trước!" Giọng nói anh ta ngang ngược, không cho tôi cự tuyệt.Tôi giận nghiến răng: "Anh ấy bị mất tích, người nhà rất khẩn trương, tôi giúp một tay hỏi thăm tung tích của anh ta không được sao?""Hẳn là em còn muốn anh ta!" Anh ta nheo cặp mắt nguy hiểm, giống như muốn nhìn thấu nội tâm của tôi.