Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 242: Đại hôn lễ

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Bất tri bất giác, ngày cử hành hôn lễ của tôi cũng tới.Đó là một hôn lễ long trọng, trước cửa khách sạn tập họp một nhóm lớn ký giả đi đưa tin tức, bởi vì bảo vệ nghiêm ngặt, người ngoài không thể tiến vào bên trong, rất nhiều phóng viên tìm cách đột nhập vào, tìm hết mấy chỗ sơ hở có thể, nhưng kết quả vẫn không vào được.Trong phòng tổng thống của khách sạn, thợ trang điểm và nhân viên hóa trang đang chuẩn bị cho tôi.Tôi mặc áo cưới lộng lẫy đứng trước gương, đẹp đến nỗi tôi không thể tin vào hai mắt mình.Thì ra lúc tôi mặc áo cưới, cũng có thể xinh đẹp tới như vậy, mặc dù trên mặt tôi không có nụ cười hạnh phúc, nhưng trong bộ áo cưới này, vào ngày hôn lễ của tôi, cũng có thể toát lên thần thái thu hút và tỏa sáng.Áo cưới tượng trưng cho hạnh phúc, đại biểu cho niềm mơ ước của mọi cô gái.Tôi được gả cho người đàn ông mà tất cả mọi cô gái đều tha thiết ước mơ, nhưng mà, hôn nhân này chỉ là một cuộc giao dịch, có bao nhiêu người có thể nhìn ra, tôi đang ngụy trang vẻ mặt hạnh phúc, cất giấu trong lòng bao nhiêu chua cay và nước mắt?Bên ngoài hiện trường hôn lễ, giống như một nơi mộng ảo tuyệt đẹp!Tơ lụa màu trắng phủ kín cả hội trường, khắp nơi đều là hoa hồng đỏ mềm mại, lãng mạn, cao quý, nở rộ trong không khí náo nhiệt, mấy quả cầu lụa ngũ sắc treo phía trên, xung quanh đều là không khí vui vẻ.Đường đi vào sảnh tiệc được bố trí mấy bó hoa bọc trong lớp vải lụa màu trắng, cứ cách mỗi năm bước là lại có một quả cầu hoa hồng, hương thơm ngát xông vào mũi. Vào mùa này, tuyệt đối không thể có nhiều hoa tươi như vậy, chỉ có thể nhập về bằng đường hàng không, hoặc là hoa trồng trong nhà kính, cho dù là loại nào, cũng sẽ tốn kém rất nhiều tiền và công sức vận chuyển, đúng là xa hoa lãng phí.Trên quảng trường rộng rãi, sân cỏ xanh biếc, vô cùng rộng lớn, có một chiếc trực thăng đang đỗ ở đằng xa, mà dưới con sông trong veo màu lục, có vài chiếc du thuyền xa hoa đậu ở gần bờ.Trên bàn ăn màu trắng, trải ngang một cái khăn trải bàn màu hồng, rượu là loại cao cấp, rượu ngoại, giá trị không rẻ, thể hiện đẳng cấp của người tổ chức hôn lễ cũng như khách mời đến tham dự.Mà ở chính giữa mấy cái bàn ăn, là một tấm thảm đỏ trải dài từ đầu tới cuối.Hôn lễ bắt đầu!Âm nhạc vang lên, cả hội trường nhiệt liệt vỗ tay hoan hô.Tôi nắm tay Lục Minh Hiên, đi trên thảm đỏ, đi tới trước mặt cha xứ.

Bất tri bất giác, ngày cử hành hôn lễ của tôi cũng tới.

Đó là một hôn lễ long trọng, trước cửa khách sạn tập họp một nhóm lớn ký
giả đi đưa tin tức, bởi vì bảo vệ nghiêm ngặt, người ngoài không thể
tiến vào bên trong, rất nhiều phóng viên tìm cách đột nhập vào, tìm hết
mấy chỗ sơ hở có thể, nhưng kết quả vẫn không vào được.

Trong phòng tổng thống của khách sạn, thợ trang điểm và nhân viên hóa trang đang chuẩn bị cho tôi.

Tôi mặc áo cưới lộng lẫy đứng trước gương, đẹp đến nỗi tôi không thể tin vào hai mắt mình.

Thì ra lúc tôi mặc áo cưới, cũng có thể xinh đẹp tới như vậy, mặc dù trên
mặt tôi không có nụ cười hạnh phúc, nhưng trong bộ áo cưới này, vào ngày hôn lễ của tôi, cũng có thể toát lên thần thái thu hút và tỏa sáng.

Áo cưới tượng trưng cho hạnh phúc, đại biểu cho niềm mơ ước của mọi cô gái.

Tôi được gả cho người đàn ông mà tất cả mọi cô gái đều tha thiết ước mơ,
nhưng mà, hôn nhân này chỉ là một cuộc giao dịch, có bao nhiêu người có
thể nhìn ra, tôi đang ngụy trang vẻ mặt hạnh phúc, cất giấu trong lòng
bao nhiêu chua cay và nước mắt?

Bên ngoài hiện trường hôn lễ, giống như một nơi mộng ảo tuyệt đẹp!

Tơ lụa màu trắng phủ kín cả hội trường, khắp nơi đều là hoa hồng đỏ mềm
mại, lãng mạn, cao quý, nở rộ trong không khí náo nhiệt, mấy quả cầu lụa ngũ sắc treo phía trên, xung quanh đều là không khí vui vẻ.

Đường đi vào sảnh tiệc được bố trí mấy bó hoa bọc trong lớp vải lụa màu
trắng, cứ cách mỗi năm bước là lại có một quả cầu hoa hồng, hương thơm
ngát xông vào mũi. Vào mùa này, tuyệt đối không thể có nhiều hoa tươi
như vậy, chỉ có thể nhập về bằng đường hàng không, hoặc là hoa trồng
trong nhà kính, cho dù là loại nào, cũng sẽ tốn kém rất nhiều tiền và
công sức vận chuyển, đúng là xa hoa lãng phí.

Trên quảng trường
rộng rãi, sân cỏ xanh biếc, vô cùng rộng lớn, có một chiếc trực thăng
đang đỗ ở đằng xa, mà dưới con sông trong veo màu lục, có vài chiếc du
thuyền xa hoa đậu ở gần bờ.

Trên bàn ăn màu trắng, trải ngang một cái khăn trải bàn màu hồng, rượu là loại cao cấp, rượu ngoại, giá trị
không rẻ, thể hiện đẳng cấp của người tổ chức hôn lễ cũng như khách mời
đến tham dự.

Mà ở chính giữa mấy cái bàn ăn, là một tấm thảm đỏ trải dài từ đầu tới cuối.

Hôn lễ bắt đầu!

Âm nhạc vang lên, cả hội trường nhiệt liệt vỗ tay hoan hô.

Tôi nắm tay Lục Minh Hiên, đi trên thảm đỏ, đi tới trước mặt cha xứ.

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Bất tri bất giác, ngày cử hành hôn lễ của tôi cũng tới.Đó là một hôn lễ long trọng, trước cửa khách sạn tập họp một nhóm lớn ký giả đi đưa tin tức, bởi vì bảo vệ nghiêm ngặt, người ngoài không thể tiến vào bên trong, rất nhiều phóng viên tìm cách đột nhập vào, tìm hết mấy chỗ sơ hở có thể, nhưng kết quả vẫn không vào được.Trong phòng tổng thống của khách sạn, thợ trang điểm và nhân viên hóa trang đang chuẩn bị cho tôi.Tôi mặc áo cưới lộng lẫy đứng trước gương, đẹp đến nỗi tôi không thể tin vào hai mắt mình.Thì ra lúc tôi mặc áo cưới, cũng có thể xinh đẹp tới như vậy, mặc dù trên mặt tôi không có nụ cười hạnh phúc, nhưng trong bộ áo cưới này, vào ngày hôn lễ của tôi, cũng có thể toát lên thần thái thu hút và tỏa sáng.Áo cưới tượng trưng cho hạnh phúc, đại biểu cho niềm mơ ước của mọi cô gái.Tôi được gả cho người đàn ông mà tất cả mọi cô gái đều tha thiết ước mơ, nhưng mà, hôn nhân này chỉ là một cuộc giao dịch, có bao nhiêu người có thể nhìn ra, tôi đang ngụy trang vẻ mặt hạnh phúc, cất giấu trong lòng bao nhiêu chua cay và nước mắt?Bên ngoài hiện trường hôn lễ, giống như một nơi mộng ảo tuyệt đẹp!Tơ lụa màu trắng phủ kín cả hội trường, khắp nơi đều là hoa hồng đỏ mềm mại, lãng mạn, cao quý, nở rộ trong không khí náo nhiệt, mấy quả cầu lụa ngũ sắc treo phía trên, xung quanh đều là không khí vui vẻ.Đường đi vào sảnh tiệc được bố trí mấy bó hoa bọc trong lớp vải lụa màu trắng, cứ cách mỗi năm bước là lại có một quả cầu hoa hồng, hương thơm ngát xông vào mũi. Vào mùa này, tuyệt đối không thể có nhiều hoa tươi như vậy, chỉ có thể nhập về bằng đường hàng không, hoặc là hoa trồng trong nhà kính, cho dù là loại nào, cũng sẽ tốn kém rất nhiều tiền và công sức vận chuyển, đúng là xa hoa lãng phí.Trên quảng trường rộng rãi, sân cỏ xanh biếc, vô cùng rộng lớn, có một chiếc trực thăng đang đỗ ở đằng xa, mà dưới con sông trong veo màu lục, có vài chiếc du thuyền xa hoa đậu ở gần bờ.Trên bàn ăn màu trắng, trải ngang một cái khăn trải bàn màu hồng, rượu là loại cao cấp, rượu ngoại, giá trị không rẻ, thể hiện đẳng cấp của người tổ chức hôn lễ cũng như khách mời đến tham dự.Mà ở chính giữa mấy cái bàn ăn, là một tấm thảm đỏ trải dài từ đầu tới cuối.Hôn lễ bắt đầu!Âm nhạc vang lên, cả hội trường nhiệt liệt vỗ tay hoan hô.Tôi nắm tay Lục Minh Hiên, đi trên thảm đỏ, đi tới trước mặt cha xứ.

Chương 242: Đại hôn lễ