Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…
Chương 277: Anh muốn giết tôi sao?
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Buổi sáng tỉnh lại, tôi vừa mở mắt đã thấy khuôn mặt phóng đại của Lục Minh Hiên đang nhìn tôi chằm chằm."Sao anh còn chưa đến công ty?" Kỳ quái, trước đây mỗi khi tôi tỉnh lại thì anh ta đã sớm không còn ở đây, hôm nay sao giờ này vẫn còn nằm đây?"Anh xin nghỉ." Anh ta tà mị cong khóe miệng, mập mờ nói: "Tối hôm qua "mệt nhọc" quá, nên xin nghỉ mấy ngày để nghỉ ngơi phục hồi lại thể lực...""Anh..." Mặt tôi lập tức đỏ bừng, mắc cỡ không dám nhìn anh ta.Lần đầu tiên làm chuyện này tôi còn không có mắc cỡ vậy, sao lần này lại đặc biệt thẹn thùng như vậy chứ? Nhớ lại tối hôm qua điên cuồng h**n ** cùng anh ta, tôi lại không nhịn được mà đỏ mặt tới mang tai."Chúng ta nên rời giường thôi." Tôi nói, đang muốn đứng dậy, vừa cử động thân thể mới phát hiện, cả người đau xót muốn chết, chỉ cần động một chút cũng đau đến trong xương, nhất là cặp chân, giống như không phải của tôi vậy, căn bản không có cách nào động đậy."Nằm thêm một chút nữa đi!" Anh ta ôm tôi thật chặt, cả cơ thể dán chặt lên người tôi, tôi thậm chí còn cảm giác được có vật gì cứng rắn đang chĩa vào g*** h** ch*n tôi.Không cần nghĩ cũng biết v*t c*ng rắn kia là cái gì, mặt tôi đỏ lên, tôi mắc cỡ muốn chui xuống đất."Anh... Lại đang suy nghĩ chuyện xấu xa gì nữa vậy?""Buổi sáng bị c**ng c*ng, em chưa từng nghe nói qua sao? Đây là hiện tượng sinh lý bình thường của đàn ông, biểu thị chức năng sinh lý và sức khỏe ổn định của người đàn ông khỏe mạnh!" Anh ta làm ra bộ dạng giáo dục sức khỏe sinh lý với tôi"Anh cho rằng tôi không biết sao? Anh đừng có mà lừa tôi, bây giờ cũng là tám chín giờ sáng rồi! Làm gì còn có chuyện c**ng c*ng lúc buổi sáng nữa!" Tôi đỏ mặt cãi lại anh ta.Nhớ lúc trước nhất thời tò mò, tôi cũng từng tìm hiểu qua: c**ng c*ng, là hiện tượng sinh lý tự nhiên bình thường, thường xảy ra ở đàn ông trong khoảng từ bốn đến bảy giờ sáng, không chịu tác động bởi suy nghĩ, hoàn cảnh hay hành động mà xảy ra trong vô thức.Anh ta cười: "Điều đó chứng minh sức khỏe của anh rất tốt về mặt sinh lý!""Anh... Tránh xa một chút!" Tôi ngượng ngùng muốn đẩy anh ta ra, nhưng tay chân không có sức lực, cơ thể cũng mềm nhũn, ngay cả sức lực để xô anh ta một cái cũng không có, tay để ở lồng ngực anh ta, nhưng không làm anh ta lung lay một chút nào.Anh ta nhẹ nhàng kéo một cái, cả người tôi lại ngoan ngoãn nằm rúc trong ngực anh ta."Bảo bối, chúng ta làm thêm một lần nữa có được không?"Anh ta lại đi hỏi vấn đề này nữa? Thật là xấu hổ."Không được!" Tôi thẹn thùng cự tuyệt, hai chân bây giờ thật chua xót, muốn nhúc nhích một chút cũng không được, còn phải...Anh là muốn giết tôi sao?"Chỉ một lần thôi có được không?"
Buổi sáng tỉnh lại, tôi vừa mở mắt đã thấy khuôn mặt phóng đại của Lục Minh Hiên đang nhìn tôi chằm chằm.
"Sao anh còn chưa đến công ty?" Kỳ quái, trước đây mỗi khi tôi tỉnh lại thì
anh ta đã sớm không còn ở đây, hôm nay sao giờ này vẫn còn nằm đây?
"Anh xin nghỉ." Anh ta tà mị cong khóe miệng, mập mờ nói: "Tối hôm qua "mệt
nhọc" quá, nên xin nghỉ mấy ngày để nghỉ ngơi phục hồi lại thể lực..."
"Anh..." Mặt tôi lập tức đỏ bừng, mắc cỡ không dám nhìn anh ta.
Lần đầu tiên làm chuyện này tôi còn không có mắc cỡ vậy, sao lần này lại
đặc biệt thẹn thùng như vậy chứ? Nhớ lại tối hôm qua điên cuồng h**n **
cùng anh ta, tôi lại không nhịn được mà đỏ mặt tới mang tai.
"Chúng ta nên rời giường thôi." Tôi nói, đang muốn đứng dậy, vừa cử động thân
thể mới phát hiện, cả người đau xót muốn chết, chỉ cần động một chút
cũng đau đến trong xương, nhất là cặp chân, giống như không phải của tôi vậy, căn bản không có cách nào động đậy.
"Nằm thêm một chút nữa
đi!" Anh ta ôm tôi thật chặt, cả cơ thể dán chặt lên người tôi, tôi thậm chí còn cảm giác được có vật gì cứng rắn đang chĩa vào g*** h** ch*n
tôi.
Không cần nghĩ cũng biết v*t c*ng rắn kia là cái gì, mặt tôi đỏ lên, tôi mắc cỡ muốn chui xuống đất.
"Anh... Lại đang suy nghĩ chuyện xấu xa gì nữa vậy?"
"Buổi sáng bị c**ng c*ng, em chưa từng nghe nói qua sao? Đây là hiện tượng
sinh lý bình thường của đàn ông, biểu thị chức năng sinh lý và sức khỏe
ổn định của người đàn ông khỏe mạnh!" Anh ta làm ra bộ dạng giáo dục sức khỏe sinh lý với tôi
"Anh cho rằng tôi không biết sao? Anh đừng
có mà lừa tôi, bây giờ cũng là tám chín giờ sáng rồi! Làm gì còn có
chuyện c**ng c*ng lúc buổi sáng nữa!" Tôi đỏ mặt cãi lại anh ta.
Nhớ lúc trước nhất thời tò mò, tôi cũng từng tìm hiểu qua: c**ng c*ng, là
hiện tượng sinh lý tự nhiên bình thường, thường xảy ra ở đàn ông trong
khoảng từ bốn đến bảy giờ sáng, không chịu tác động bởi suy nghĩ, hoàn
cảnh hay hành động mà xảy ra trong vô thức.
Anh ta cười: "Điều đó chứng minh sức khỏe của anh rất tốt về mặt sinh lý!"
"Anh... Tránh xa một chút!" Tôi ngượng ngùng muốn đẩy anh ta ra, nhưng tay
chân không có sức lực, cơ thể cũng mềm nhũn, ngay cả sức lực để xô anh
ta một cái cũng không có, tay để ở lồng ngực anh ta, nhưng không làm anh ta lung lay một chút nào.
Anh ta nhẹ nhàng kéo một cái, cả người tôi lại ngoan ngoãn nằm rúc trong ngực anh ta.
"Bảo bối, chúng ta làm thêm một lần nữa có được không?"
Anh ta lại đi hỏi vấn đề này nữa? Thật là xấu hổ.
"Không được!" Tôi thẹn thùng cự tuyệt, hai chân bây giờ thật chua xót, muốn nhúc nhích một chút cũng không được, còn phải...
Anh là muốn giết tôi sao?
"Chỉ một lần thôi có được không?"
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Buổi sáng tỉnh lại, tôi vừa mở mắt đã thấy khuôn mặt phóng đại của Lục Minh Hiên đang nhìn tôi chằm chằm."Sao anh còn chưa đến công ty?" Kỳ quái, trước đây mỗi khi tôi tỉnh lại thì anh ta đã sớm không còn ở đây, hôm nay sao giờ này vẫn còn nằm đây?"Anh xin nghỉ." Anh ta tà mị cong khóe miệng, mập mờ nói: "Tối hôm qua "mệt nhọc" quá, nên xin nghỉ mấy ngày để nghỉ ngơi phục hồi lại thể lực...""Anh..." Mặt tôi lập tức đỏ bừng, mắc cỡ không dám nhìn anh ta.Lần đầu tiên làm chuyện này tôi còn không có mắc cỡ vậy, sao lần này lại đặc biệt thẹn thùng như vậy chứ? Nhớ lại tối hôm qua điên cuồng h**n ** cùng anh ta, tôi lại không nhịn được mà đỏ mặt tới mang tai."Chúng ta nên rời giường thôi." Tôi nói, đang muốn đứng dậy, vừa cử động thân thể mới phát hiện, cả người đau xót muốn chết, chỉ cần động một chút cũng đau đến trong xương, nhất là cặp chân, giống như không phải của tôi vậy, căn bản không có cách nào động đậy."Nằm thêm một chút nữa đi!" Anh ta ôm tôi thật chặt, cả cơ thể dán chặt lên người tôi, tôi thậm chí còn cảm giác được có vật gì cứng rắn đang chĩa vào g*** h** ch*n tôi.Không cần nghĩ cũng biết v*t c*ng rắn kia là cái gì, mặt tôi đỏ lên, tôi mắc cỡ muốn chui xuống đất."Anh... Lại đang suy nghĩ chuyện xấu xa gì nữa vậy?""Buổi sáng bị c**ng c*ng, em chưa từng nghe nói qua sao? Đây là hiện tượng sinh lý bình thường của đàn ông, biểu thị chức năng sinh lý và sức khỏe ổn định của người đàn ông khỏe mạnh!" Anh ta làm ra bộ dạng giáo dục sức khỏe sinh lý với tôi"Anh cho rằng tôi không biết sao? Anh đừng có mà lừa tôi, bây giờ cũng là tám chín giờ sáng rồi! Làm gì còn có chuyện c**ng c*ng lúc buổi sáng nữa!" Tôi đỏ mặt cãi lại anh ta.Nhớ lúc trước nhất thời tò mò, tôi cũng từng tìm hiểu qua: c**ng c*ng, là hiện tượng sinh lý tự nhiên bình thường, thường xảy ra ở đàn ông trong khoảng từ bốn đến bảy giờ sáng, không chịu tác động bởi suy nghĩ, hoàn cảnh hay hành động mà xảy ra trong vô thức.Anh ta cười: "Điều đó chứng minh sức khỏe của anh rất tốt về mặt sinh lý!""Anh... Tránh xa một chút!" Tôi ngượng ngùng muốn đẩy anh ta ra, nhưng tay chân không có sức lực, cơ thể cũng mềm nhũn, ngay cả sức lực để xô anh ta một cái cũng không có, tay để ở lồng ngực anh ta, nhưng không làm anh ta lung lay một chút nào.Anh ta nhẹ nhàng kéo một cái, cả người tôi lại ngoan ngoãn nằm rúc trong ngực anh ta."Bảo bối, chúng ta làm thêm một lần nữa có được không?"Anh ta lại đi hỏi vấn đề này nữa? Thật là xấu hổ."Không được!" Tôi thẹn thùng cự tuyệt, hai chân bây giờ thật chua xót, muốn nhúc nhích một chút cũng không được, còn phải...Anh là muốn giết tôi sao?"Chỉ một lần thôi có được không?"