Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 286: Ý nghĩ nông nỗi

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Tôi dần dần yêu cảm giác đó, cảm giác khi anh ta hôn tôi, anh ta khống chế cảm giác của tôi, làm cho tôi cao hứng và thoải mái, thậm chí mê luyến mùi hương trên người anh ta.Vào giờ phút này, tôi đang giống như một con mèo rúc trong ngực anh ta, nhẹ giọng hỏi: "Sao hai tuần nay anh lại rảnh rỗi ở bên cạnh tôi như vậy chứ? Công ty không có việc gì làm sao?"Nửa tháng nay, dường như mỗi ngày mỗi giờ anh ta đều ở bên cạnh theo sát tôi.Có lúc đột nhiên lại nảy ra ý nghĩ nông nỗi, mang theo tôi bay đến Paris, chỉ vì muốn xem quảng trường chim bồ câu ở đó.Có lúc chỉ vì một câu nói lơ đễnh của tôi, dẫn tôi bay đến Hàn Quốc, chỉ để cho tôi được ăn mì tương đen mà tôi vẫn hằng mong ước...Anh ta biết tôi thích nghe bài "Quảng trường Prague" của Thái Y Lâm, trực tiếp mang theo tôi bay đến quảng trường ở Cộng Hòa Séc, đứng bên bờ hồ ước nguyện đầy chim bồ câu bay trên bầu trời, để cho tôi ước một điều ước...Tất cả những điều này làm tôi rất cảm động, có một loại cảm giác rung động nói không nên lời.Là động lòng sao? Không, nhất định không phải như vậy, làm sao mà tôi lại động lòng vì anh ta được? Yêu anh ta chắc chắn sẽ không có kết quả gì tốt hết, sớm muộn gì cũng phải ly hôn thôi, làm sao tôi lại để cho bản thân mình yêu anh ta được?Từng thời từng khắc tôi đều nhắc nhở mình, phải giữ khoảng cách với anh ta, không thể để trái tim mình dựa vào anh ta quá gần, nhưng sau đó lại xảy ra một sự kiện, khiến lòng tôi hoàn toàn đắm chìm vào trong đó.Sáng sớm ngày hôm đó, anh ta dẫn tôi đến một chỗ, nói là muốn tặng tôi một món quà, làm tôi bất ngờ. Lúc xuống xe, anh ta còn cố làm ra vẻ thần bí, che mắt tôi lại."Làm gì vậy?""Không cho nhìn lén." Anh ta vừa nói vừa nắm tay tôi dẫn đi về một phía.Tôi bị bịt mắt, không nhìn thấy gì hết, cứ như vậy mà đi theo anh ta, cho đến khi anh ta kêu tôi dừng, tôi mới dừng lại."Chuẩn bị tâm lý thật tốt nha, sẽ làm em giật mình đó." Anh ta thấp giọng nói bên tai tôi, sau đó nhẹ nhàng buông tay tôi ra.Ánh mặt trời chói mắt làm tôi nhất thời không mở mắt ra được, chớp mắt một hồi lâu, thích ứng với ánh sáng, sau đó mới từ từ mở mắt ra."Chào chị..." Giọng nói vui mừng của bọn trẻ kêu lên.Trước mắt tôi là hơn hai trăm đứa bé nhào tới, vây tôi kín mít, tôi cũng còn nhớ mấy đứa trẻ này, không phải là bọn trẻ ở cô nhi viện lần trước sao?"Ôi trời ơi, sao các em lại ở chỗ này?""Chị, chúng em dọn nhà rồi, sau này chúng em sẽ sống ở đây..." Bọn trẻ chỉ vào phía sau lưng, tôi ngẩng đầu lên, nhìn theo phương hướng ngón tay của bọn trẻ, bây giờ mới phát hiện, đằng sau là một khu nhà giống như trường học.

Tôi dần dần yêu cảm
giác đó, cảm giác khi anh ta hôn tôi, anh ta khống chế cảm giác của tôi, làm cho tôi cao hứng và thoải mái, thậm chí mê luyến mùi hương trên
người anh ta.

Vào giờ phút này, tôi đang giống như một con mèo
rúc trong ngực anh ta, nhẹ giọng hỏi: "Sao hai tuần nay anh lại rảnh rỗi ở bên cạnh tôi như vậy chứ? Công ty không có việc gì làm sao?"

Nửa tháng nay, dường như mỗi ngày mỗi giờ anh ta đều ở bên cạnh theo sát tôi.

Có lúc đột nhiên lại nảy ra ý nghĩ nông nỗi, mang theo tôi bay đến Paris, chỉ vì muốn xem quảng trường chim bồ câu ở đó.

Có lúc chỉ vì một câu nói lơ đễnh của tôi, dẫn tôi bay đến Hàn Quốc, chỉ
để cho tôi được ăn mì tương đen mà tôi vẫn hằng mong ước...

Anh ta biết tôi thích nghe bài "Quảng trường Prague" của Thái Y Lâm, trực
tiếp mang theo tôi bay đến quảng trường ở Cộng Hòa Séc, đứng bên bờ hồ
ước nguyện đầy chim bồ câu bay trên bầu trời, để cho tôi ước một điều
ước...

Tất cả những điều này làm tôi rất cảm động, có một loại cảm giác rung động nói không nên lời.

Là động lòng sao? Không, nhất định không phải như vậy, làm sao mà tôi lại
động lòng vì anh ta được? Yêu anh ta chắc chắn sẽ không có kết quả gì
tốt hết, sớm muộn gì cũng phải ly hôn thôi, làm sao tôi lại để cho bản
thân mình yêu anh ta được?

Từng thời từng khắc tôi đều nhắc nhở
mình, phải giữ khoảng cách với anh ta, không thể để trái tim mình dựa
vào anh ta quá gần, nhưng sau đó lại xảy ra một sự kiện, khiến lòng tôi
hoàn toàn đắm chìm vào trong đó.

Sáng sớm ngày hôm đó, anh ta dẫn tôi đến một chỗ, nói là muốn tặng tôi một món quà, làm tôi bất ngờ. Lúc xuống xe, anh ta còn cố làm ra vẻ thần bí, che mắt tôi lại.

"Làm gì vậy?"

"Không cho nhìn lén." Anh ta vừa nói vừa nắm tay tôi dẫn đi về một phía.

Tôi bị bịt mắt, không nhìn thấy gì hết, cứ như vậy mà đi theo anh ta, cho đến khi anh ta kêu tôi dừng, tôi mới dừng lại.

"Chuẩn bị tâm lý thật tốt nha, sẽ làm em giật mình đó." Anh ta thấp giọng nói bên tai tôi, sau đó nhẹ nhàng buông tay tôi ra.

Ánh mặt trời chói mắt làm tôi nhất thời không mở mắt ra được, chớp mắt một
hồi lâu, thích ứng với ánh sáng, sau đó mới từ từ mở mắt ra.

"Chào chị..." Giọng nói vui mừng của bọn trẻ kêu lên.

Trước mắt tôi là hơn hai trăm đứa bé nhào tới, vây tôi kín mít, tôi cũng còn
nhớ mấy đứa trẻ này, không phải là bọn trẻ ở cô nhi viện lần trước sao?

"Ôi trời ơi, sao các em lại ở chỗ này?"

"Chị, chúng em dọn nhà rồi, sau này chúng em sẽ sống ở đây..." Bọn trẻ chỉ
vào phía sau lưng, tôi ngẩng đầu lên, nhìn theo phương hướng ngón tay
của bọn trẻ, bây giờ mới phát hiện, đằng sau là một khu nhà giống như
trường học.

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Tôi dần dần yêu cảm giác đó, cảm giác khi anh ta hôn tôi, anh ta khống chế cảm giác của tôi, làm cho tôi cao hứng và thoải mái, thậm chí mê luyến mùi hương trên người anh ta.Vào giờ phút này, tôi đang giống như một con mèo rúc trong ngực anh ta, nhẹ giọng hỏi: "Sao hai tuần nay anh lại rảnh rỗi ở bên cạnh tôi như vậy chứ? Công ty không có việc gì làm sao?"Nửa tháng nay, dường như mỗi ngày mỗi giờ anh ta đều ở bên cạnh theo sát tôi.Có lúc đột nhiên lại nảy ra ý nghĩ nông nỗi, mang theo tôi bay đến Paris, chỉ vì muốn xem quảng trường chim bồ câu ở đó.Có lúc chỉ vì một câu nói lơ đễnh của tôi, dẫn tôi bay đến Hàn Quốc, chỉ để cho tôi được ăn mì tương đen mà tôi vẫn hằng mong ước...Anh ta biết tôi thích nghe bài "Quảng trường Prague" của Thái Y Lâm, trực tiếp mang theo tôi bay đến quảng trường ở Cộng Hòa Séc, đứng bên bờ hồ ước nguyện đầy chim bồ câu bay trên bầu trời, để cho tôi ước một điều ước...Tất cả những điều này làm tôi rất cảm động, có một loại cảm giác rung động nói không nên lời.Là động lòng sao? Không, nhất định không phải như vậy, làm sao mà tôi lại động lòng vì anh ta được? Yêu anh ta chắc chắn sẽ không có kết quả gì tốt hết, sớm muộn gì cũng phải ly hôn thôi, làm sao tôi lại để cho bản thân mình yêu anh ta được?Từng thời từng khắc tôi đều nhắc nhở mình, phải giữ khoảng cách với anh ta, không thể để trái tim mình dựa vào anh ta quá gần, nhưng sau đó lại xảy ra một sự kiện, khiến lòng tôi hoàn toàn đắm chìm vào trong đó.Sáng sớm ngày hôm đó, anh ta dẫn tôi đến một chỗ, nói là muốn tặng tôi một món quà, làm tôi bất ngờ. Lúc xuống xe, anh ta còn cố làm ra vẻ thần bí, che mắt tôi lại."Làm gì vậy?""Không cho nhìn lén." Anh ta vừa nói vừa nắm tay tôi dẫn đi về một phía.Tôi bị bịt mắt, không nhìn thấy gì hết, cứ như vậy mà đi theo anh ta, cho đến khi anh ta kêu tôi dừng, tôi mới dừng lại."Chuẩn bị tâm lý thật tốt nha, sẽ làm em giật mình đó." Anh ta thấp giọng nói bên tai tôi, sau đó nhẹ nhàng buông tay tôi ra.Ánh mặt trời chói mắt làm tôi nhất thời không mở mắt ra được, chớp mắt một hồi lâu, thích ứng với ánh sáng, sau đó mới từ từ mở mắt ra."Chào chị..." Giọng nói vui mừng của bọn trẻ kêu lên.Trước mắt tôi là hơn hai trăm đứa bé nhào tới, vây tôi kín mít, tôi cũng còn nhớ mấy đứa trẻ này, không phải là bọn trẻ ở cô nhi viện lần trước sao?"Ôi trời ơi, sao các em lại ở chỗ này?""Chị, chúng em dọn nhà rồi, sau này chúng em sẽ sống ở đây..." Bọn trẻ chỉ vào phía sau lưng, tôi ngẩng đầu lên, nhìn theo phương hướng ngón tay của bọn trẻ, bây giờ mới phát hiện, đằng sau là một khu nhà giống như trường học.

Chương 286: Ý nghĩ nông nỗi