Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 296: Môi của cô ta rất đẹp

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Trong phòng vệ sinh ở bữa tiệc, còn có một phòng hóa trang nữa, tôi đứng trước gương chỉnh trang lại, thoa lại son môi, lúc đang chuẩn bị ra ngoài thì có người tiến vào...Một mái tóc màu vàng hoe chói mắt, lúc cô ta ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi, cũng rất kinh ngạc, sau đó mỉm cười: "Thật là trùng hợp!"Dường như cô ta uống hơi nhiều rượu, gương mặt phiếm say đỏ bừng, thoạt nhìn càng thêm mê người."Ừ." Tôi trả lời, cảm thấy lớp trang điểm trên mặt hơi nhạt nên lấy hộp phấn ra dặm lại một chút."Có thể cho tôi mượn thỏi son môi được không?" Cô ta đứng bên cạnh nói với tôi.Tôi đưa thỏi son qua, cô ta nói cám ơn, sau đó tô lên.Môi của cô ta rất đẹp, rất mỏng, sau khi thoa son xong, đôi môi đỏ rực càng thêm quyến rũ. Có lẽ do cô ta là con lai nên có một sự thu hút rất đặc biệt, vóc người rất thon thả, dụ hoặc lòng người, phong thái vô cùng hấp dẫn.Loại phụ nữ như vậy, thật phù hợp với Lục Minh Hiên, hai người này mà đứng chung một chỗ thì rất bắt mắt.Tôi đã từng gặp qua rất nhiều người phụ nữ của Lục Minh Hiên, nhưng tôi cảm thấy cô ta mới là người đẹp nhất, Dương Tử Huyên và Đỗ Phi Phi, căn bản không cách nào sánh được cùng cô ta, bao gồm cả tôi, cũng không sánh bằng."Sao lại nhìn tôi như vậy?" Cô ta nhìn vào gương thoa son môi, không quay đầu lại nhưng vẫn biết tôi đang nhìn cô ta.Tôi giật mình, vội vã dời tầm mắt sang chỗ khác, giống như có tật giật mình."Trả cho cô." Cô ta đưa thỏi son đến trước mặt tôi, đôi môi khêu gợi cong thành một vòng cung: "Cảm ơn.""Không cần..." Tôi rũ mắt, nhận lấy thỏi son, không dám nhìn thẳng mặt cô ta, gương mặt quá xinh đẹp làm tôi rất áp lực.Đột nhiên cô ta cười lên, tiếng cười sảng khoái dễ nghe giống như tiếng chuông gió đong đưa.Tôi cảm thấy kỳ lạ, không nhịn được ngẩng đầu lên, đôi mắt to xinh đẹp của cô ta giống như vầng trăng sáng lung linh soi bóng xuống mặt hồ."Cô đang cười gì vậy?" Tôi kỳ quái hỏi."Cười sự đáng yêu của cô!" Cô ta vươn tay, nhéo nhẹ lên mặt tôi một cái: "Tôi thật không ngờ rằng Lục Minh Hiên sẽ thích mẫu người phụ nữ ngây thơ trong sáng, tôi cho rằng, chỉ có những người phụ nữ quyến rũ mới có thể chiếm được tình yêu của anh ta.""Đúng là đàn ông, quả nhiên vẫn là thích những người phụ nữ thanh thuần, giống như cô vậy, rất thích hợp cưới về làm vợ, còn phụ nữ quyến rũ, chỉ thích hợp l*m t*nh nhân thôi!"Cô ta lẩm bẩm, nhìn tôi, cười cười...

Trong phòng vệ sinh ở bữa tiệc, còn có một phòng hóa trang nữa, tôi đứng trước gương chỉnh
trang lại, thoa lại son môi, lúc đang chuẩn bị ra ngoài thì có người
tiến vào...

Một mái tóc màu vàng hoe chói mắt, lúc cô ta ngẩng
đầu lên nhìn thấy tôi, cũng rất kinh ngạc, sau đó mỉm cười: "Thật là
trùng hợp!"

Dường như cô ta uống hơi nhiều rượu, gương mặt phiếm say đỏ bừng, thoạt nhìn càng thêm mê người.

"Ừ." Tôi trả lời, cảm thấy lớp trang điểm trên mặt hơi nhạt nên lấy hộp phấn ra dặm lại một chút.

"Có thể cho tôi mượn thỏi son môi được không?" Cô ta đứng bên cạnh nói với tôi.

Tôi đưa thỏi son qua, cô ta nói cám ơn, sau đó tô lên.

Môi của cô ta rất đẹp, rất mỏng, sau khi thoa son xong, đôi môi đỏ rực càng thêm quyến rũ. Có lẽ do cô ta là con lai nên có một sự thu hút rất đặc
biệt, vóc người rất thon thả, dụ hoặc lòng người, phong thái vô cùng hấp dẫn.

Loại phụ nữ như vậy, thật phù hợp với Lục Minh Hiên, hai người này mà đứng chung một chỗ thì rất bắt mắt.

Tôi đã từng gặp qua rất nhiều người phụ nữ của Lục Minh Hiên, nhưng tôi cảm thấy cô ta mới là người đẹp nhất, Dương Tử Huyên và Đỗ Phi Phi, căn bản không cách nào sánh được cùng cô ta, bao gồm cả tôi, cũng không sánh
bằng.

"Sao lại nhìn tôi như vậy?" Cô ta nhìn vào gương thoa son môi, không quay đầu lại nhưng vẫn biết tôi đang nhìn cô ta.

Tôi giật mình, vội vã dời tầm mắt sang chỗ khác, giống như có tật giật mình.

"Trả cho cô." Cô ta đưa thỏi son đến trước mặt tôi, đôi môi khêu gợi cong thành một vòng cung: "Cảm ơn."

"Không cần..." Tôi rũ mắt, nhận lấy thỏi son, không dám nhìn thẳng mặt cô ta, gương mặt quá xinh đẹp làm tôi rất áp lực.

Đột nhiên cô ta cười lên, tiếng cười sảng khoái dễ nghe giống như tiếng chuông gió đong đưa.

Tôi cảm thấy kỳ lạ, không nhịn được ngẩng đầu lên, đôi mắt to xinh đẹp của
cô ta giống như vầng trăng sáng lung linh soi bóng xuống mặt hồ.

"Cô đang cười gì vậy?" Tôi kỳ quái hỏi.

"Cười sự đáng yêu của cô!" Cô ta vươn tay, nhéo nhẹ lên mặt tôi một cái: "Tôi thật không ngờ rằng Lục Minh Hiên sẽ thích mẫu người phụ nữ ngây thơ
trong sáng, tôi cho rằng, chỉ có những người phụ nữ quyến rũ mới có thể
chiếm được tình yêu của anh ta."

"Đúng là đàn ông, quả nhiên vẫn
là thích những người phụ nữ thanh thuần, giống như cô vậy, rất thích hợp cưới về làm vợ, còn phụ nữ quyến rũ, chỉ thích hợp l*m t*nh nhân thôi!"

Cô ta lẩm bẩm, nhìn tôi, cười cười...

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Trong phòng vệ sinh ở bữa tiệc, còn có một phòng hóa trang nữa, tôi đứng trước gương chỉnh trang lại, thoa lại son môi, lúc đang chuẩn bị ra ngoài thì có người tiến vào...Một mái tóc màu vàng hoe chói mắt, lúc cô ta ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi, cũng rất kinh ngạc, sau đó mỉm cười: "Thật là trùng hợp!"Dường như cô ta uống hơi nhiều rượu, gương mặt phiếm say đỏ bừng, thoạt nhìn càng thêm mê người."Ừ." Tôi trả lời, cảm thấy lớp trang điểm trên mặt hơi nhạt nên lấy hộp phấn ra dặm lại một chút."Có thể cho tôi mượn thỏi son môi được không?" Cô ta đứng bên cạnh nói với tôi.Tôi đưa thỏi son qua, cô ta nói cám ơn, sau đó tô lên.Môi của cô ta rất đẹp, rất mỏng, sau khi thoa son xong, đôi môi đỏ rực càng thêm quyến rũ. Có lẽ do cô ta là con lai nên có một sự thu hút rất đặc biệt, vóc người rất thon thả, dụ hoặc lòng người, phong thái vô cùng hấp dẫn.Loại phụ nữ như vậy, thật phù hợp với Lục Minh Hiên, hai người này mà đứng chung một chỗ thì rất bắt mắt.Tôi đã từng gặp qua rất nhiều người phụ nữ của Lục Minh Hiên, nhưng tôi cảm thấy cô ta mới là người đẹp nhất, Dương Tử Huyên và Đỗ Phi Phi, căn bản không cách nào sánh được cùng cô ta, bao gồm cả tôi, cũng không sánh bằng."Sao lại nhìn tôi như vậy?" Cô ta nhìn vào gương thoa son môi, không quay đầu lại nhưng vẫn biết tôi đang nhìn cô ta.Tôi giật mình, vội vã dời tầm mắt sang chỗ khác, giống như có tật giật mình."Trả cho cô." Cô ta đưa thỏi son đến trước mặt tôi, đôi môi khêu gợi cong thành một vòng cung: "Cảm ơn.""Không cần..." Tôi rũ mắt, nhận lấy thỏi son, không dám nhìn thẳng mặt cô ta, gương mặt quá xinh đẹp làm tôi rất áp lực.Đột nhiên cô ta cười lên, tiếng cười sảng khoái dễ nghe giống như tiếng chuông gió đong đưa.Tôi cảm thấy kỳ lạ, không nhịn được ngẩng đầu lên, đôi mắt to xinh đẹp của cô ta giống như vầng trăng sáng lung linh soi bóng xuống mặt hồ."Cô đang cười gì vậy?" Tôi kỳ quái hỏi."Cười sự đáng yêu của cô!" Cô ta vươn tay, nhéo nhẹ lên mặt tôi một cái: "Tôi thật không ngờ rằng Lục Minh Hiên sẽ thích mẫu người phụ nữ ngây thơ trong sáng, tôi cho rằng, chỉ có những người phụ nữ quyến rũ mới có thể chiếm được tình yêu của anh ta.""Đúng là đàn ông, quả nhiên vẫn là thích những người phụ nữ thanh thuần, giống như cô vậy, rất thích hợp cưới về làm vợ, còn phụ nữ quyến rũ, chỉ thích hợp l*m t*nh nhân thôi!"Cô ta lẩm bẩm, nhìn tôi, cười cười...

Chương 296: Môi của cô ta rất đẹp