Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 337: Tôi bị thương sao?

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Trên đường đi về nhà, trong đầu tôi không ngừng hiện lên tin tức vừa rồi tôi nhìn thấy...Tổng giám đốc tập đoàn Đông Á Lục Minh Hiên và mỹ nữ tổng giám đốc ngoại quốc kết hôn!Đáng chết, tôi hung hăng vỗ lên đầu mình một cái.Không được, tôi không được suy nghĩ nhiều nữa!Hình ảnh trước mắt càng lúc càng trở nên mơ hồ, không thể nào nhìn rõ con đường phía trước được nữa.Tôi lau nước mắt, tăng nhanh bước chân, chỉ muốn mau chóng về đến nhà, ngủ một giấc thật sâu để quên sạch tất cả.Tôi hoảng hốt, không chú ý dưới chân là bậc thang, không cẩn thận bị hụt chân..."A..."Tôi kinh hoảng thét lên chói tai, sau đó mất thăng bằng từ trên cao té lăn xuống bậc thang...Đầu óc tôi quay cuồng, mọi thứ xung quanh đều đảo lộn hết cả lên, tôi lăn thật lâu mới dừng lại được.Bên tai mơ hồ nghe được một giọng nói quen thuộc vội vàng kêu tên tôi: "Mạc Oánh... Mạc Oánh..."Là giọng nói của Tô Quân sao?Tôi không biết, cũng không xác định được, tôi rất muốn nghe rõ lời của anh ta, nhưng lỗ tai không còn nghe được cái gì nữa.Nằm trên mặt đất lạnh như băng, tôi nhìn bầu trời màu trắng, đầu óc trống rỗng, có thể cảm nhận một cách rõ ràng có một dòng nước ấm đang chậm rãi chảy ra từ phía dưới người tôi...Mùi máu tanh xộc vào trong mũi, bầu trời màu trắng dần chìm trong bóng tối.Tất cả mọi thứ đều tối đen, không nhìn thấy gì hết, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ...*****************Cảm giác đau nhè nhẹ làm tôi nhíu mày, ý thức dần rõ ràng hơn.Có mùi thuốc sát trùng trong không khí.Tôi chậm rãi mở mắt, thấy một y tá đang rút máu cho tôi, cô ta thấy tôi tỉnh lại."Tiểu thư, cô tỉnh rồi sao! Tôi sẽ gọi bác sĩ đến để kiểm tra cho cô, cô cứ nằm yên đó đừng động đậy." Y tá nói xong, vội vã rời khỏi phòng.Tôi vô lực nhìn xung quanh, tầm mắt có thể nhìn rõ ràng hơn rồi, hoàn cảnh bốn phía, là một căn phòng khá thoải mái, ánh mặt trời nhu hòa từ ngoài cửa sổ chiếu rọi vào, bầu trời trong xanh.Sao tôi lại ở chỗ này? Chỗ này là chỗ nào?Tôi muốn ngồi dậy, lại phát hiện mình không có chút sức lực nào, chỉ mới động đậy một chút mà phía dưới đã truyền đến một trận đau đớn kịch liệt.Đáng chết, tại sao lại đau như vậy? Tôi bị thương sao?Đang lúc tôi vô cùng nghi hoặc, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì một người đàn ông đi vào."Mạc Oánh, em tỉnh rồi sao, cuối cùng em cũng tỉnh lại rồi..." Anh ta run rẩy nắm tay tôi, có thể nhận ra anh ta đang rất lo lắng cho tôi, hốc mắt cũng hơi phiếm hồng."Anh... Là ai?" Tôi nhìn người đàn ông xa lạ trước mắt, không khỏi cảm thấy khó hiểu.

Trên đường đi về nhà, trong đầu tôi không ngừng hiện lên tin tức vừa rồi tôi nhìn thấy...

Tổng giám đốc tập đoàn Đông Á Lục Minh Hiên và mỹ nữ tổng giám đốc ngoại quốc kết hôn!

Đáng chết, tôi hung hăng vỗ lên đầu mình một cái.

Không được, tôi không được suy nghĩ nhiều nữa!

Hình ảnh trước mắt càng lúc càng trở nên mơ hồ, không thể nào nhìn rõ con đường phía trước được nữa.

Tôi lau nước mắt, tăng nhanh bước chân, chỉ muốn mau chóng về đến nhà, ngủ một giấc thật sâu để quên sạch tất cả.

Tôi hoảng hốt, không chú ý dưới chân là bậc thang, không cẩn thận bị hụt chân...

"A..."

Tôi kinh hoảng thét lên chói tai, sau đó mất thăng bằng từ trên cao té lăn xuống bậc thang...

Đầu óc tôi quay cuồng, mọi thứ xung quanh đều đảo lộn hết cả lên, tôi lăn thật lâu mới dừng lại được.

Bên tai mơ hồ nghe được một giọng nói quen thuộc vội vàng kêu tên tôi: "Mạc Oánh... Mạc Oánh..."

Là giọng nói của Tô Quân sao?

Tôi không biết, cũng không xác định được, tôi rất muốn nghe rõ lời của anh ta, nhưng lỗ tai không còn nghe được cái gì nữa.

Nằm trên mặt đất lạnh như băng, tôi nhìn bầu trời màu trắng, đầu óc trống
rỗng, có thể cảm nhận một cách rõ ràng có một dòng nước ấm đang chậm rãi chảy ra từ phía dưới người tôi...

Mùi máu tanh xộc vào trong mũi, bầu trời màu trắng dần chìm trong bóng tối.

Tất cả mọi thứ đều tối đen, không nhìn thấy gì hết, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ...

*****************

Cảm giác đau nhè nhẹ làm tôi nhíu mày, ý thức dần rõ ràng hơn.

Có mùi thuốc sát trùng trong không khí.

Tôi chậm rãi mở mắt, thấy một y tá đang rút máu cho tôi, cô ta thấy tôi tỉnh lại.

"Tiểu thư, cô tỉnh rồi sao! Tôi sẽ gọi bác sĩ đến để kiểm tra cho cô, cô cứ
nằm yên đó đừng động đậy." Y tá nói xong, vội vã rời khỏi phòng.

Tôi vô lực nhìn xung quanh, tầm mắt có thể nhìn rõ ràng hơn rồi, hoàn cảnh
bốn phía, là một căn phòng khá thoải mái, ánh mặt trời nhu hòa từ ngoài
cửa sổ chiếu rọi vào, bầu trời trong xanh.

Sao tôi lại ở chỗ này? Chỗ này là chỗ nào?

Tôi muốn ngồi dậy, lại phát hiện mình không có chút sức lực nào, chỉ mới
động đậy một chút mà phía dưới đã truyền đến một trận đau đớn kịch liệt.

Đáng chết, tại sao lại đau như vậy? Tôi bị thương sao?

Đang lúc tôi vô cùng nghi hoặc, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì một người đàn ông đi vào.

"Mạc Oánh, em tỉnh rồi sao, cuối cùng em cũng tỉnh lại rồi..." Anh ta run
rẩy nắm tay tôi, có thể nhận ra anh ta đang rất lo lắng cho tôi, hốc mắt cũng hơi phiếm hồng.

"Anh... Là ai?" Tôi nhìn người đàn ông xa lạ trước mắt, không khỏi cảm thấy khó hiểu.

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Trên đường đi về nhà, trong đầu tôi không ngừng hiện lên tin tức vừa rồi tôi nhìn thấy...Tổng giám đốc tập đoàn Đông Á Lục Minh Hiên và mỹ nữ tổng giám đốc ngoại quốc kết hôn!Đáng chết, tôi hung hăng vỗ lên đầu mình một cái.Không được, tôi không được suy nghĩ nhiều nữa!Hình ảnh trước mắt càng lúc càng trở nên mơ hồ, không thể nào nhìn rõ con đường phía trước được nữa.Tôi lau nước mắt, tăng nhanh bước chân, chỉ muốn mau chóng về đến nhà, ngủ một giấc thật sâu để quên sạch tất cả.Tôi hoảng hốt, không chú ý dưới chân là bậc thang, không cẩn thận bị hụt chân..."A..."Tôi kinh hoảng thét lên chói tai, sau đó mất thăng bằng từ trên cao té lăn xuống bậc thang...Đầu óc tôi quay cuồng, mọi thứ xung quanh đều đảo lộn hết cả lên, tôi lăn thật lâu mới dừng lại được.Bên tai mơ hồ nghe được một giọng nói quen thuộc vội vàng kêu tên tôi: "Mạc Oánh... Mạc Oánh..."Là giọng nói của Tô Quân sao?Tôi không biết, cũng không xác định được, tôi rất muốn nghe rõ lời của anh ta, nhưng lỗ tai không còn nghe được cái gì nữa.Nằm trên mặt đất lạnh như băng, tôi nhìn bầu trời màu trắng, đầu óc trống rỗng, có thể cảm nhận một cách rõ ràng có một dòng nước ấm đang chậm rãi chảy ra từ phía dưới người tôi...Mùi máu tanh xộc vào trong mũi, bầu trời màu trắng dần chìm trong bóng tối.Tất cả mọi thứ đều tối đen, không nhìn thấy gì hết, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ...*****************Cảm giác đau nhè nhẹ làm tôi nhíu mày, ý thức dần rõ ràng hơn.Có mùi thuốc sát trùng trong không khí.Tôi chậm rãi mở mắt, thấy một y tá đang rút máu cho tôi, cô ta thấy tôi tỉnh lại."Tiểu thư, cô tỉnh rồi sao! Tôi sẽ gọi bác sĩ đến để kiểm tra cho cô, cô cứ nằm yên đó đừng động đậy." Y tá nói xong, vội vã rời khỏi phòng.Tôi vô lực nhìn xung quanh, tầm mắt có thể nhìn rõ ràng hơn rồi, hoàn cảnh bốn phía, là một căn phòng khá thoải mái, ánh mặt trời nhu hòa từ ngoài cửa sổ chiếu rọi vào, bầu trời trong xanh.Sao tôi lại ở chỗ này? Chỗ này là chỗ nào?Tôi muốn ngồi dậy, lại phát hiện mình không có chút sức lực nào, chỉ mới động đậy một chút mà phía dưới đã truyền đến một trận đau đớn kịch liệt.Đáng chết, tại sao lại đau như vậy? Tôi bị thương sao?Đang lúc tôi vô cùng nghi hoặc, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì một người đàn ông đi vào."Mạc Oánh, em tỉnh rồi sao, cuối cùng em cũng tỉnh lại rồi..." Anh ta run rẩy nắm tay tôi, có thể nhận ra anh ta đang rất lo lắng cho tôi, hốc mắt cũng hơi phiếm hồng."Anh... Là ai?" Tôi nhìn người đàn ông xa lạ trước mắt, không khỏi cảm thấy khó hiểu.

Chương 337: Tôi bị thương sao?