Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…
Chương 340: Hậu quả của việc đắc tội tôi
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Tôi gặp ác mộng!Trong mơ, có một người đàn ông níu cánh tay tôi lại, ép tôi lên sát vách tường, lớn tiếng rống giận: "Tại sao em lại đối xử với tôi như vậy, tại sao đối xử với tôi như vậy..."Tôi cố gắng muốn nhìn rõ mặt anh ta, chỉ thấy một mảng mơ hồ, mọi thứ xung quanh đều rất rõ ràng, rèm cửa sổ trong căn phòng có màu hồng nhạt, trên người anh ta có mùi hương thơm ngát, giống như là vừa mới tắm xong, phía dưới quấn một cái khăn tắm, mơ hồ có thể thấy được h*m m**n t*nh d*c của anh ta sắp bộc phát.Tôi ra sức giãy giụa, nhưng không làm gì được: "Buông tôi ra, mau buông tôi ra.""Tại sao em lại muốn rời khỏi tôi! Tại sao! Tiền đối với em quan trọng đến mức đó hay sao? Có phải không, có phải không..." Anh ta vừa nói vừa lắc người tôi, xương cũng sắp bị anh ta bẻ gãy rồi."Đau quá, anh mau buông tay...""Đau sao? Tôi sẽ làm cho em đau, tôi muốn cho em biết hậu quả của việc đắc tội tôi là như thế nào..." Anh ta tức giận nhìn chằm chằm tôi, trong mắt lóe lên một tia sắc bén.Một giây sau, anh ta tháo cái khăn tắm đang quấn quanh người ra, hung hăng xỏ xuyên trong người tôi."Ưm..."Đau, cơ thể truyền đến cảm giác đau đớn, tôi muốn đẩy anh ta ra, anh ta lại càng dùng thêm sức dính chặt vào trong cơ thể tôi, mỗi một lần đi vào đều vô cùng mạnh mẽ, giống như muốn làm tôi đau đến chết."Đừng... Mau buông tôi ra... Buông tôi ra..." Tôi khóc kêu, liều mạng đánh lên lồng ngực anh ta...Lúc này, tôi lại loáng thoáng nghe được một giọng nói truyền vào bên tai:"Mạc Oánh, mau tỉnh lại, mau tỉnh lại..."Tôi từ từ mở mắt, trên gương mặt ươn ướt lạnh lẽo, gương mặt dịu dàng tuấn tú của Tô Quân khẩn trương nhìn tôi, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt tôi: "Em gặp ác mộng sao?""Ừ." Tôi gật đầu, lau nước mắt."Nhìn thấy gì vậy?" Ánh mắt anh ta lóe lên, giống như lo lắng cái gì.Tôi lắc đầu: "Em quên mất rồi."Cơn ác mộng này quấy rầy tôi lâu lắm rồi, lúc tỉnh lại không nhớ rõ được cái gì hết, lần nào cũng là như vậy, mọi thứ trong giấc mơ dường như rất quen thuộc, nhưng tôi có nghĩ thế nào cũng không nhớ ra được.Tô Quân thở phào nhẹ nhõm, v**t v* mặt tôi: "Không nhớ được thì thôi, em đừng suy nghĩ quá nhiều, bác sĩ nói lần trước em bị té xuống cầu thang, tạo thành ám ảnh, mới thường xuyên gặp phải ác mộng, một thời gian nữa sẽ tốt thôi, em nghỉ ngơi cho thật tốt, sau này sẽ không sao nữa.""Ừ!" Tôi ngoan ngoãn gật đầu.Tô Quân dịu dàng ôm tôi vào trong ngực.
Tôi gặp ác mộng!
Trong mơ, có một người đàn ông níu cánh tay tôi lại, ép tôi lên sát vách
tường, lớn tiếng rống giận: "Tại sao em lại đối xử với tôi như vậy, tại
sao đối xử với tôi như vậy..."
Tôi cố gắng muốn nhìn rõ mặt anh ta, chỉ thấy một mảng mơ hồ, mọi thứ xung quanh đều rất rõ ràng, rèm
cửa sổ trong căn phòng có màu hồng nhạt, trên người anh ta có mùi hương
thơm ngát, giống như là vừa mới tắm xong, phía dưới quấn một cái khăn
tắm, mơ hồ có thể thấy được h*m m**n t*nh d*c của anh ta sắp bộc phát.
Tôi ra sức giãy giụa, nhưng không làm gì được: "Buông tôi ra, mau buông tôi ra."
"Tại sao em lại muốn rời khỏi tôi! Tại sao! Tiền đối với em quan trọng đến
mức đó hay sao? Có phải không, có phải không..." Anh ta vừa nói vừa
lắc người tôi, xương cũng sắp bị anh ta bẻ gãy rồi.
"Đau quá, anh mau buông tay..."
"Đau sao? Tôi sẽ làm cho em đau, tôi muốn cho em biết hậu quả của việc đắc
tội tôi là như thế nào..." Anh ta tức giận nhìn chằm chằm tôi, trong
mắt lóe lên một tia sắc bén.
Một giây sau, anh ta tháo cái khăn tắm đang quấn quanh người ra, hung hăng xỏ xuyên trong người tôi.
"Ưm..."
Đau, cơ thể truyền đến cảm giác đau đớn, tôi muốn đẩy anh ta ra, anh ta lại
càng dùng thêm sức dính chặt vào trong cơ thể tôi, mỗi một lần đi vào
đều vô cùng mạnh mẽ, giống như muốn làm tôi đau đến chết.
"Đừng... Mau buông tôi ra... Buông tôi ra..." Tôi khóc kêu, liều mạng đánh lên lồng ngực anh ta...
Lúc này, tôi lại loáng thoáng nghe được một giọng nói truyền vào bên tai:
"Mạc Oánh, mau tỉnh lại, mau tỉnh lại..."
Tôi từ từ mở mắt, trên gương mặt ươn ướt lạnh lẽo, gương mặt dịu dàng tuấn
tú của Tô Quân khẩn trương nhìn tôi, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt tôi: "Em gặp ác mộng sao?"
"Ừ." Tôi gật đầu, lau nước mắt.
"Nhìn thấy gì vậy?" Ánh mắt anh ta lóe lên, giống như lo lắng cái gì.
Tôi lắc đầu: "Em quên mất rồi."
Cơn ác mộng này quấy rầy tôi lâu lắm rồi, lúc tỉnh lại không nhớ rõ được
cái gì hết, lần nào cũng là như vậy, mọi thứ trong giấc mơ dường như rất quen thuộc, nhưng tôi có nghĩ thế nào cũng không nhớ ra được.
Tô Quân thở phào nhẹ nhõm, v**t v* mặt tôi: "Không nhớ được thì thôi, em
đừng suy nghĩ quá nhiều, bác sĩ nói lần trước em bị té xuống cầu thang,
tạo thành ám ảnh, mới thường xuyên gặp phải ác mộng, một thời gian nữa
sẽ tốt thôi, em nghỉ ngơi cho thật tốt, sau này sẽ không sao nữa."
"Ừ!" Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Tô Quân dịu dàng ôm tôi vào trong ngực.
Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Tôi gặp ác mộng!Trong mơ, có một người đàn ông níu cánh tay tôi lại, ép tôi lên sát vách tường, lớn tiếng rống giận: "Tại sao em lại đối xử với tôi như vậy, tại sao đối xử với tôi như vậy..."Tôi cố gắng muốn nhìn rõ mặt anh ta, chỉ thấy một mảng mơ hồ, mọi thứ xung quanh đều rất rõ ràng, rèm cửa sổ trong căn phòng có màu hồng nhạt, trên người anh ta có mùi hương thơm ngát, giống như là vừa mới tắm xong, phía dưới quấn một cái khăn tắm, mơ hồ có thể thấy được h*m m**n t*nh d*c của anh ta sắp bộc phát.Tôi ra sức giãy giụa, nhưng không làm gì được: "Buông tôi ra, mau buông tôi ra.""Tại sao em lại muốn rời khỏi tôi! Tại sao! Tiền đối với em quan trọng đến mức đó hay sao? Có phải không, có phải không..." Anh ta vừa nói vừa lắc người tôi, xương cũng sắp bị anh ta bẻ gãy rồi."Đau quá, anh mau buông tay...""Đau sao? Tôi sẽ làm cho em đau, tôi muốn cho em biết hậu quả của việc đắc tội tôi là như thế nào..." Anh ta tức giận nhìn chằm chằm tôi, trong mắt lóe lên một tia sắc bén.Một giây sau, anh ta tháo cái khăn tắm đang quấn quanh người ra, hung hăng xỏ xuyên trong người tôi."Ưm..."Đau, cơ thể truyền đến cảm giác đau đớn, tôi muốn đẩy anh ta ra, anh ta lại càng dùng thêm sức dính chặt vào trong cơ thể tôi, mỗi một lần đi vào đều vô cùng mạnh mẽ, giống như muốn làm tôi đau đến chết."Đừng... Mau buông tôi ra... Buông tôi ra..." Tôi khóc kêu, liều mạng đánh lên lồng ngực anh ta...Lúc này, tôi lại loáng thoáng nghe được một giọng nói truyền vào bên tai:"Mạc Oánh, mau tỉnh lại, mau tỉnh lại..."Tôi từ từ mở mắt, trên gương mặt ươn ướt lạnh lẽo, gương mặt dịu dàng tuấn tú của Tô Quân khẩn trương nhìn tôi, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt tôi: "Em gặp ác mộng sao?""Ừ." Tôi gật đầu, lau nước mắt."Nhìn thấy gì vậy?" Ánh mắt anh ta lóe lên, giống như lo lắng cái gì.Tôi lắc đầu: "Em quên mất rồi."Cơn ác mộng này quấy rầy tôi lâu lắm rồi, lúc tỉnh lại không nhớ rõ được cái gì hết, lần nào cũng là như vậy, mọi thứ trong giấc mơ dường như rất quen thuộc, nhưng tôi có nghĩ thế nào cũng không nhớ ra được.Tô Quân thở phào nhẹ nhõm, v**t v* mặt tôi: "Không nhớ được thì thôi, em đừng suy nghĩ quá nhiều, bác sĩ nói lần trước em bị té xuống cầu thang, tạo thành ám ảnh, mới thường xuyên gặp phải ác mộng, một thời gian nữa sẽ tốt thôi, em nghỉ ngơi cho thật tốt, sau này sẽ không sao nữa.""Ừ!" Tôi ngoan ngoãn gật đầu.Tô Quân dịu dàng ôm tôi vào trong ngực.