Tác giả:

Trước đây, internet có một vấn đề rất nóng bỏng: Nếu một ngày nào đó, buổi sáng tỉnh lại, bạn phát hiện giới tính của mình thay đổi, phản ứng đầu tiên của bạn là gì? Một người rất nổi tiếng trên mạng trả lời: Trước hết, các anh em hãy thoải mái một chút! Tô Giản nhớ kỹ, lúc đọc được dòng bình luận này, anh đã cực kỳ kinh ngạc đập bàn ca ngợi: Anh em tốt, nói rất hay! Vậy mà hôm nay, sau khi sống lại từ tai nạn xe cộ, ‘anh’ lại đối mặt với An Dĩ Trạch, tình địch lâu năm của mình, chỉ có thể cực kỳ tức giận gào thét: Mẹ nó! A, chết tiệt! Của anh đâu rồi! Ai, đính chính một chút, những từ trên không sử dụng sai, bởi vì bạn học Tô Giản đáng thương, đã không có trứng! … Tô Giản nhớ, anh xảy ra tai nạn. Tình hình vô cùng thê thảm, Tô Giản chắc chắn mình sẽ phải chết. Cũng không biết qua bao lâu, sau khi cố gắng mở mắt, anh nhìn thấy một trần nhà màu trắng thuần khiết. Lúc bắt đầu, Tô Giản còn cho rằng mình đang ở trên thiên đường, trái tim còn yên lặng châm chọc: Thiên đường này thật nhợt…

Chương 82: Ngoại truyện: Phụ huynh

Trở Thành Vợ Của Tình ĐịchTác giả: Thư HoàiTruyện Ngôn TìnhTrước đây, internet có một vấn đề rất nóng bỏng: Nếu một ngày nào đó, buổi sáng tỉnh lại, bạn phát hiện giới tính của mình thay đổi, phản ứng đầu tiên của bạn là gì? Một người rất nổi tiếng trên mạng trả lời: Trước hết, các anh em hãy thoải mái một chút! Tô Giản nhớ kỹ, lúc đọc được dòng bình luận này, anh đã cực kỳ kinh ngạc đập bàn ca ngợi: Anh em tốt, nói rất hay! Vậy mà hôm nay, sau khi sống lại từ tai nạn xe cộ, ‘anh’ lại đối mặt với An Dĩ Trạch, tình địch lâu năm của mình, chỉ có thể cực kỳ tức giận gào thét: Mẹ nó! A, chết tiệt! Của anh đâu rồi! Ai, đính chính một chút, những từ trên không sử dụng sai, bởi vì bạn học Tô Giản đáng thương, đã không có trứng! … Tô Giản nhớ, anh xảy ra tai nạn. Tình hình vô cùng thê thảm, Tô Giản chắc chắn mình sẽ phải chết. Cũng không biết qua bao lâu, sau khi cố gắng mở mắt, anh nhìn thấy một trần nhà màu trắng thuần khiết. Lúc bắt đầu, Tô Giản còn cho rằng mình đang ở trên thiên đường, trái tim còn yên lặng châm chọc: Thiên đường này thật nhợt… Tô Giản nhìn phiếu điểm của con trai út, có chút rầu rĩ.Thường thì An Dật và An Nhạc đều đi ra từ bụng anh, lúc chào đời cũng chỉ kém vài phút, tại sao con trai lớn An Dật lại tốt giống như chị An Nhiên như vậy, vô cùng đẹp, mà thành tích của con trai út An Nhạc, mỗi lần đều thảm như vậy?Tô Giản nhìn con trai nhỏ, buồn bực nói: "Mẹ với ba con lúc đi học cũng không tệ, chị và anh con đều là tiểu học bá, cả một nhà ta đều học tốt, tại sao hết lần này đến lần khác thành tích của con đều kém như vậy?"Tiểu An Nhạc sáu tuổi suy nghĩ một chút, nước mắt lưng tròng nói: "Mẹ, có phải con là do ba mẹ nhặt được không?"Tô Giản: "..."Tiểu ca ca An Dật ở một bên ngọt ngào ngây thơ nói: "Mẹ, em trai nói, cô giáo của em ấy muốn ngày mai phụ huynh đến trường gặp."Tô Giản nghĩ đến lần trước bị cô giáo nói một trân, trong lòng có chút suy nhược, đồng thời oán giận An Dĩ Trạch: Sớm không đi muộn không đi, tại sao hết lần này tới lần khác cứ vào lúc này lại có công tác!Tô Giản suy nghĩ một chút, nghĩ đi nghĩ lại, sau đó có một ý tưởng.Ngày hôm sau, An Dật đẩy cửa phòng làm việc giáo viên của An Nhạc ra.An Dật: "Cô giáo, em là phụ huynh của An Nhạc."Cô giáo: "Em là phụ huynh?"An Dật: "Mẹ nói, em là anh trai, cho nên cũng là phụ huynh. Cô giáo có chuyện gì, nói với em là được."Cô giáo: "..."

Tô Giản nhìn phiếu điểm của con trai út, có chút rầu rĩ.

Thường thì An Dật và An Nhạc đều đi ra từ bụng anh, lúc chào đời cũng chỉ kém vài phút, tại sao con trai lớn An Dật lại tốt giống như chị An Nhiên như vậy, vô cùng đẹp, mà thành tích của con trai út An Nhạc, mỗi lần đều thảm như vậy?

Tô Giản nhìn con trai nhỏ, buồn bực nói: "Mẹ với ba con lúc đi học cũng không tệ, chị và anh con đều là tiểu học bá, cả một nhà ta đều học tốt, tại sao hết lần này đến lần khác thành tích của con đều kém như vậy?"

Tiểu An Nhạc sáu tuổi suy nghĩ một chút, nước mắt lưng tròng nói: "Mẹ, có phải con là do ba mẹ nhặt được không?"

Tô Giản: "..."

Tiểu ca ca An Dật ở một bên ngọt ngào ngây thơ nói: "Mẹ, em trai nói, cô giáo của em ấy muốn ngày mai phụ huynh đến trường gặp."

Tô Giản nghĩ đến lần trước bị cô giáo nói một trân, trong lòng có chút suy nhược, đồng thời oán giận An Dĩ Trạch: Sớm không đi muộn không đi, tại sao hết lần này tới lần khác cứ vào lúc này lại có công tác!

Tô Giản suy nghĩ một chút, nghĩ đi nghĩ lại, sau đó có một ý tưởng.

Ngày hôm sau, An Dật đẩy cửa phòng làm việc giáo viên của An Nhạc ra.

An Dật: "Cô giáo, em là phụ huynh của An Nhạc."

Cô giáo: "Em là phụ huynh?"

An Dật: "Mẹ nói, em là anh trai, cho nên cũng là phụ huynh. Cô giáo có chuyện gì, nói với em là được."

Cô giáo: "..."

Trở Thành Vợ Của Tình ĐịchTác giả: Thư HoàiTruyện Ngôn TìnhTrước đây, internet có một vấn đề rất nóng bỏng: Nếu một ngày nào đó, buổi sáng tỉnh lại, bạn phát hiện giới tính của mình thay đổi, phản ứng đầu tiên của bạn là gì? Một người rất nổi tiếng trên mạng trả lời: Trước hết, các anh em hãy thoải mái một chút! Tô Giản nhớ kỹ, lúc đọc được dòng bình luận này, anh đã cực kỳ kinh ngạc đập bàn ca ngợi: Anh em tốt, nói rất hay! Vậy mà hôm nay, sau khi sống lại từ tai nạn xe cộ, ‘anh’ lại đối mặt với An Dĩ Trạch, tình địch lâu năm của mình, chỉ có thể cực kỳ tức giận gào thét: Mẹ nó! A, chết tiệt! Của anh đâu rồi! Ai, đính chính một chút, những từ trên không sử dụng sai, bởi vì bạn học Tô Giản đáng thương, đã không có trứng! … Tô Giản nhớ, anh xảy ra tai nạn. Tình hình vô cùng thê thảm, Tô Giản chắc chắn mình sẽ phải chết. Cũng không biết qua bao lâu, sau khi cố gắng mở mắt, anh nhìn thấy một trần nhà màu trắng thuần khiết. Lúc bắt đầu, Tô Giản còn cho rằng mình đang ở trên thiên đường, trái tim còn yên lặng châm chọc: Thiên đường này thật nhợt… Tô Giản nhìn phiếu điểm của con trai út, có chút rầu rĩ.Thường thì An Dật và An Nhạc đều đi ra từ bụng anh, lúc chào đời cũng chỉ kém vài phút, tại sao con trai lớn An Dật lại tốt giống như chị An Nhiên như vậy, vô cùng đẹp, mà thành tích của con trai út An Nhạc, mỗi lần đều thảm như vậy?Tô Giản nhìn con trai nhỏ, buồn bực nói: "Mẹ với ba con lúc đi học cũng không tệ, chị và anh con đều là tiểu học bá, cả một nhà ta đều học tốt, tại sao hết lần này đến lần khác thành tích của con đều kém như vậy?"Tiểu An Nhạc sáu tuổi suy nghĩ một chút, nước mắt lưng tròng nói: "Mẹ, có phải con là do ba mẹ nhặt được không?"Tô Giản: "..."Tiểu ca ca An Dật ở một bên ngọt ngào ngây thơ nói: "Mẹ, em trai nói, cô giáo của em ấy muốn ngày mai phụ huynh đến trường gặp."Tô Giản nghĩ đến lần trước bị cô giáo nói một trân, trong lòng có chút suy nhược, đồng thời oán giận An Dĩ Trạch: Sớm không đi muộn không đi, tại sao hết lần này tới lần khác cứ vào lúc này lại có công tác!Tô Giản suy nghĩ một chút, nghĩ đi nghĩ lại, sau đó có một ý tưởng.Ngày hôm sau, An Dật đẩy cửa phòng làm việc giáo viên của An Nhạc ra.An Dật: "Cô giáo, em là phụ huynh của An Nhạc."Cô giáo: "Em là phụ huynh?"An Dật: "Mẹ nói, em là anh trai, cho nên cũng là phụ huynh. Cô giáo có chuyện gì, nói với em là được."Cô giáo: "..."

Chương 82: Ngoại truyện: Phụ huynh