Sân bay X "Xin mọi người chú ý, chuyến bay từ Paris về thành phố A đã hạ cánh an toàn." Giọng nói máy móc của nhân viên hàng không vang lên khắp sân bay. Một cô gái xinh đẹp như thiên thần đi ra. Mái tóc nâu xoăn được cô thả tự nhiên ra sau gáy, mũi cao thẳng, môi đỏ mọng hơi mím lại như dụ người ta cắn vào, cô đeo kính râm màu đen bản to nên không ai nhìn thấy được đôi mắt của cô, nhưng cũng không giảm đi sự xinh đẹp của cô. Trên người cô mặc một chiếc áo sơmi trắng cách điệu, khoác bên ngoài một cái áo khoác màu đen, đôi chân thon dài được bao bọc bởi chiếc quần jean ôm màu đen. Khiến cô càng trở nên quyến rũ và thần bí hơn. Từ lúc cô bước ra khỏi cửa kiểm soát, không ai là không ngoái lại nhìn cô, có người nhìn cô bằng ánh mắt si mê, cũng có người nhìn cô bằng ánh mắt ghen tị. Kiều Di Hân vẫn không để ý đến ánh mắt của người khác, tiêu sái bước tới trước mặt năm người đang đứng chờ cô ở đằng kia. Đứng trước mặt cô là năm người, hai cặp đôi vợ chồng trung niên và một người đàn ông…
Chương 13: Anh Xin Lỗi
Chủ Tịch! Anh Yêu Em, Người Con Gái Đời AnhTác giả: Cố TâmTruyện Ngôn TìnhSân bay X "Xin mọi người chú ý, chuyến bay từ Paris về thành phố A đã hạ cánh an toàn." Giọng nói máy móc của nhân viên hàng không vang lên khắp sân bay. Một cô gái xinh đẹp như thiên thần đi ra. Mái tóc nâu xoăn được cô thả tự nhiên ra sau gáy, mũi cao thẳng, môi đỏ mọng hơi mím lại như dụ người ta cắn vào, cô đeo kính râm màu đen bản to nên không ai nhìn thấy được đôi mắt của cô, nhưng cũng không giảm đi sự xinh đẹp của cô. Trên người cô mặc một chiếc áo sơmi trắng cách điệu, khoác bên ngoài một cái áo khoác màu đen, đôi chân thon dài được bao bọc bởi chiếc quần jean ôm màu đen. Khiến cô càng trở nên quyến rũ và thần bí hơn. Từ lúc cô bước ra khỏi cửa kiểm soát, không ai là không ngoái lại nhìn cô, có người nhìn cô bằng ánh mắt si mê, cũng có người nhìn cô bằng ánh mắt ghen tị. Kiều Di Hân vẫn không để ý đến ánh mắt của người khác, tiêu sái bước tới trước mặt năm người đang đứng chờ cô ở đằng kia. Đứng trước mặt cô là năm người, hai cặp đôi vợ chồng trung niên và một người đàn ông… Lãnh Thiên Hàn cậy môi cô ra, luồn lưỡi vào trong cùng môi lưỡi cô triền miên. Anh m*t lấy hết nhưng ngọt ngào trong khoang miệng của cô."A...ưm... đừng.... dừng lại..."Lãnh Thiên Hàn nhếch môi cười tà ác, anh làm sao bỏ qua cho cô được đây.Còn một chút lý trí còn sót lại cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói lạnh lùng mà mang chút bi thương vang lên."Đừng để tôi phải hận anh."Động tác tay anh dừng lại, ánh mắt bi thương nhìn cô. Hận sao? Anh sợ cô hận anh sao? Không hề, nếu đây là cách duy nhất để cô ở lại bên cạnh anh, không thể quên được anh, vậy thì anh nguyện để cô hận anh suốt đời.Cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt đó, ánh mắt tràn ngập bi thương ấy.Bi thương sao? Anh có thể dành cho cô ánh mắt đó sao?Haha, đây có lẽ là chuyện đáng buồn cười nhất trong năm mà cô từng thấy. Mấy năm trước chẳng phải từ chính cái miệng vừa mới hôn cô chui ra một từ hận đó hay sao?Cô ngước mắt nhìn người đàn ông đang đè lên người cô, anh mắt lạnh lẽo không một chút cảm xúc nhìn anh."Tám năm trước,... anh... hành hạ tôi chưa đủ hay sao? Haha, anh có biết lúc đó anh buồn cười đến mức nào không? Chính anh.... chính anh là người đã đổ hết tội mà tôi chưa từng làm lên đầu tôi. Cũng chính anh là người đã nói hận tôi, có chết cũng không thể bớt hận tôi. Mà bây giờ anh lại nói yêu tôi, vậy... anh nói đi, rốt cuộc lúc đó tôi đã làm gì sai mà anh lại hận tôi đến vậy?"Từng câu từng chữ phát ra từ cô như cứa sâu vào lòng anh, khiến cho nó rỉ máu khiến máu chảy không ngừng."Anh... anh...""Vì tôi yêu anh hay là vì anh vẫn còn nghĩ tới chuyện tôi là người đã đẩy cô ta, khiến cô ta sảy thai con anh.""Không... không phải vậy""Không phải vậy? Haha..."Nhắc tới chuyện sảy thai, lòng cô lại nhói đau. Lúc đó là cô ta tự tìm tới, sau đó lại giả vờ như bị cô đẩy ngã. Buồn cười làm sao, hôm đó cô lại nhận bốn cái tát từ anh. Cô nhếch môi cười, đẩy anh khỏi người cô, d**ng v*t cũng bị lấy ra ngoài, cô đứng dậy, chật vật chỉnh sửa lại quần áo của bản thân, lạnh lùng quay lưng lại với anh.Kiều Di Hân nhìn vào khoảng không tối mịt bên ngoài cửa sổ, vô thức ra bên ngoài ban công để hóng gió.Lãnh Thiên Hàn tuy là vẫn muốn cùng cô ân ái một phen, nhưng khi nhìn vào ánh mắt đó anh lại không làm nổi.Bóng lưng ấy, sao lại cô đơn đến thế, khiến cho người ta muốn che chở dưới đôi cánh của mình.Anh bước tới bên cô vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, cô cũng không phản kháng lại gì. Anh kéo cô dựa sát vào lồng ngực ấm áp của mình. Giọng anh khàn khàn vang lên từ trên đỉnh đâu của cô."Anh... xin lỗi."Chạp này hơi ngắn xl m.n nhé
Lãnh Thiên Hàn cậy môi cô ra, luồn lưỡi vào trong cùng môi lưỡi cô triền miên. Anh m*t lấy hết nhưng ngọt ngào trong khoang miệng của cô.
"A...ưm... đừng.... dừng lại..."
Lãnh Thiên Hàn nhếch môi cười tà ác, anh làm sao bỏ qua cho cô được đây.
Còn một chút lý trí còn sót lại cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói lạnh lùng mà mang chút bi thương vang lên.
"Đừng để tôi phải hận anh."
Động tác tay anh dừng lại, ánh mắt bi thương nhìn cô. Hận sao? Anh sợ cô hận anh sao? Không hề, nếu đây là cách duy nhất để cô ở lại bên cạnh anh, không thể quên được anh, vậy thì anh nguyện để cô hận anh suốt đời.
Cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt đó, ánh mắt tràn ngập bi thương ấy.
Bi thương sao? Anh có thể dành cho cô ánh mắt đó sao?
Haha, đây có lẽ là chuyện đáng buồn cười nhất trong năm mà cô từng thấy. Mấy năm trước chẳng phải từ chính cái miệng vừa mới hôn cô chui ra một từ hận đó hay sao?
Cô ngước mắt nhìn người đàn ông đang đè lên người cô, anh mắt lạnh lẽo không một chút cảm xúc nhìn anh.
"Tám năm trước,... anh... hành hạ tôi chưa đủ hay sao? Haha, anh có biết lúc đó anh buồn cười đến mức nào không? Chính anh.... chính anh là người đã đổ hết tội mà tôi chưa từng làm lên đầu tôi. Cũng chính anh là người đã nói hận tôi, có chết cũng không thể bớt hận tôi. Mà bây giờ anh lại nói yêu tôi, vậy... anh nói đi, rốt cuộc lúc đó tôi đã làm gì sai mà anh lại hận tôi đến vậy?"
Từng câu từng chữ phát ra từ cô như cứa sâu vào lòng anh, khiến cho nó rỉ máu khiến máu chảy không ngừng.
"Anh... anh..."
"Vì tôi yêu anh hay là vì anh vẫn còn nghĩ tới chuyện tôi là người đã đẩy cô ta, khiến cô ta sảy thai con anh."
"Không... không phải vậy"
"Không phải vậy? Haha..."
Nhắc tới chuyện sảy thai, lòng cô lại nhói đau. Lúc đó là cô ta tự tìm tới, sau đó lại giả vờ như bị cô đẩy ngã. Buồn cười làm sao, hôm đó cô lại nhận bốn cái tát từ anh. Cô nhếch môi cười, đẩy anh khỏi người cô, d**ng v*t cũng bị lấy ra ngoài, cô đứng dậy, chật vật chỉnh sửa lại quần áo của bản thân, lạnh lùng quay lưng lại với anh.
Kiều Di Hân nhìn vào khoảng không tối mịt bên ngoài cửa sổ, vô thức ra bên ngoài ban công để hóng gió.
Lãnh Thiên Hàn tuy là vẫn muốn cùng cô ân ái một phen, nhưng khi nhìn vào ánh mắt đó anh lại không làm nổi.
Bóng lưng ấy, sao lại cô đơn đến thế, khiến cho người ta muốn che chở dưới đôi cánh của mình.
Anh bước tới bên cô vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, cô cũng không phản kháng lại gì. Anh kéo cô dựa sát vào lồng ngực ấm áp của mình. Giọng anh khàn khàn vang lên từ trên đỉnh đâu của cô.
"Anh... xin lỗi."
Chạp này hơi ngắn xl m.n nhé
Chủ Tịch! Anh Yêu Em, Người Con Gái Đời AnhTác giả: Cố TâmTruyện Ngôn TìnhSân bay X "Xin mọi người chú ý, chuyến bay từ Paris về thành phố A đã hạ cánh an toàn." Giọng nói máy móc của nhân viên hàng không vang lên khắp sân bay. Một cô gái xinh đẹp như thiên thần đi ra. Mái tóc nâu xoăn được cô thả tự nhiên ra sau gáy, mũi cao thẳng, môi đỏ mọng hơi mím lại như dụ người ta cắn vào, cô đeo kính râm màu đen bản to nên không ai nhìn thấy được đôi mắt của cô, nhưng cũng không giảm đi sự xinh đẹp của cô. Trên người cô mặc một chiếc áo sơmi trắng cách điệu, khoác bên ngoài một cái áo khoác màu đen, đôi chân thon dài được bao bọc bởi chiếc quần jean ôm màu đen. Khiến cô càng trở nên quyến rũ và thần bí hơn. Từ lúc cô bước ra khỏi cửa kiểm soát, không ai là không ngoái lại nhìn cô, có người nhìn cô bằng ánh mắt si mê, cũng có người nhìn cô bằng ánh mắt ghen tị. Kiều Di Hân vẫn không để ý đến ánh mắt của người khác, tiêu sái bước tới trước mặt năm người đang đứng chờ cô ở đằng kia. Đứng trước mặt cô là năm người, hai cặp đôi vợ chồng trung niên và một người đàn ông… Lãnh Thiên Hàn cậy môi cô ra, luồn lưỡi vào trong cùng môi lưỡi cô triền miên. Anh m*t lấy hết nhưng ngọt ngào trong khoang miệng của cô."A...ưm... đừng.... dừng lại..."Lãnh Thiên Hàn nhếch môi cười tà ác, anh làm sao bỏ qua cho cô được đây.Còn một chút lý trí còn sót lại cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói lạnh lùng mà mang chút bi thương vang lên."Đừng để tôi phải hận anh."Động tác tay anh dừng lại, ánh mắt bi thương nhìn cô. Hận sao? Anh sợ cô hận anh sao? Không hề, nếu đây là cách duy nhất để cô ở lại bên cạnh anh, không thể quên được anh, vậy thì anh nguyện để cô hận anh suốt đời.Cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt đó, ánh mắt tràn ngập bi thương ấy.Bi thương sao? Anh có thể dành cho cô ánh mắt đó sao?Haha, đây có lẽ là chuyện đáng buồn cười nhất trong năm mà cô từng thấy. Mấy năm trước chẳng phải từ chính cái miệng vừa mới hôn cô chui ra một từ hận đó hay sao?Cô ngước mắt nhìn người đàn ông đang đè lên người cô, anh mắt lạnh lẽo không một chút cảm xúc nhìn anh."Tám năm trước,... anh... hành hạ tôi chưa đủ hay sao? Haha, anh có biết lúc đó anh buồn cười đến mức nào không? Chính anh.... chính anh là người đã đổ hết tội mà tôi chưa từng làm lên đầu tôi. Cũng chính anh là người đã nói hận tôi, có chết cũng không thể bớt hận tôi. Mà bây giờ anh lại nói yêu tôi, vậy... anh nói đi, rốt cuộc lúc đó tôi đã làm gì sai mà anh lại hận tôi đến vậy?"Từng câu từng chữ phát ra từ cô như cứa sâu vào lòng anh, khiến cho nó rỉ máu khiến máu chảy không ngừng."Anh... anh...""Vì tôi yêu anh hay là vì anh vẫn còn nghĩ tới chuyện tôi là người đã đẩy cô ta, khiến cô ta sảy thai con anh.""Không... không phải vậy""Không phải vậy? Haha..."Nhắc tới chuyện sảy thai, lòng cô lại nhói đau. Lúc đó là cô ta tự tìm tới, sau đó lại giả vờ như bị cô đẩy ngã. Buồn cười làm sao, hôm đó cô lại nhận bốn cái tát từ anh. Cô nhếch môi cười, đẩy anh khỏi người cô, d**ng v*t cũng bị lấy ra ngoài, cô đứng dậy, chật vật chỉnh sửa lại quần áo của bản thân, lạnh lùng quay lưng lại với anh.Kiều Di Hân nhìn vào khoảng không tối mịt bên ngoài cửa sổ, vô thức ra bên ngoài ban công để hóng gió.Lãnh Thiên Hàn tuy là vẫn muốn cùng cô ân ái một phen, nhưng khi nhìn vào ánh mắt đó anh lại không làm nổi.Bóng lưng ấy, sao lại cô đơn đến thế, khiến cho người ta muốn che chở dưới đôi cánh của mình.Anh bước tới bên cô vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, cô cũng không phản kháng lại gì. Anh kéo cô dựa sát vào lồng ngực ấm áp của mình. Giọng anh khàn khàn vang lên từ trên đỉnh đâu của cô."Anh... xin lỗi."Chạp này hơi ngắn xl m.n nhé