Nữ chính: Đàm An Nhiên, là con gái c*̉a tập đoàn Đàm Thị, là cô gái hoàn mĩ, vẻ ngoài xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, đặc biệt là người có IQ cao, là thần đồng từ nhỏ, gia thế hiển hách. Nam chính: Hàn Thiên Sơn, là con trai độc nhất c*̉a tập đoàn Hàn Thị, là người con trai đẹp trai ngời ngời, phong thái chững chạc, cao ráo, học rất giỏi, nhưng lại khác vs nữ chính là nam chính rất cởi mở và vui vẻ, về mức độ gia cảnh trong nhà thì không hề thua kém nữ chính nhà chúng ta. Bạn thân c*̉a nữ chính và nam chính lần lượt là: con gái tập đoàn Diệp Thị- Diệp Thanh Lam, và con trai tập đoàn Vũ Thị- Vũ Hải Nam Bố mẹ c*̉a nam chính là: Trịnh Diệp Chi-Hàn Đại Lục Bố mẹ c*̉a nữ chính là: Đàm Qoách Thành-Tống Hạnh Dung câu chuyện xoay quanh nam chính và nữ chính, ban đầu là bạn bè, dần dần nam chính có tình cảm vs nữ chính và quyết tâm theo đuổi, cuối c*̀ng kết c…
Chương 14: Có muốn tôi hun vài cái nữa không
Đàm An Nhiên! Em Là Của AnhTác giả: Bạch Vân Vy VyTruyện Ngôn TìnhNữ chính: Đàm An Nhiên, là con gái c*̉a tập đoàn Đàm Thị, là cô gái hoàn mĩ, vẻ ngoài xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, đặc biệt là người có IQ cao, là thần đồng từ nhỏ, gia thế hiển hách. Nam chính: Hàn Thiên Sơn, là con trai độc nhất c*̉a tập đoàn Hàn Thị, là người con trai đẹp trai ngời ngời, phong thái chững chạc, cao ráo, học rất giỏi, nhưng lại khác vs nữ chính là nam chính rất cởi mở và vui vẻ, về mức độ gia cảnh trong nhà thì không hề thua kém nữ chính nhà chúng ta. Bạn thân c*̉a nữ chính và nam chính lần lượt là: con gái tập đoàn Diệp Thị- Diệp Thanh Lam, và con trai tập đoàn Vũ Thị- Vũ Hải Nam Bố mẹ c*̉a nam chính là: Trịnh Diệp Chi-Hàn Đại Lục Bố mẹ c*̉a nữ chính là: Đàm Qoách Thành-Tống Hạnh Dung câu chuyện xoay quanh nam chính và nữ chính, ban đầu là bạn bè, dần dần nam chính có tình cảm vs nữ chính và quyết tâm theo đuổi, cuối c*̀ng kết c… Cô thay quần áo, vscn, sau đó bước ra ngoài trở lại là 1 cô gái sắc sảo ngày xưa.Nhưng trớ trêu thay mỗi lần nhìn thấy anh, cô lại có chút lo lắng, hơi, hơi thui nha, hơi hoảng sợ.- Làm gì nhìn tôi ghê vậy hả??.- Tôi...tôi.- Tôi cái gì, tôi hôn cho cái bây giờ. Anh đe dọa.Cô vừa nghe thấy giật mình, chay xuống dưới thật nhanh.- Cậu đi nhanh như vậy làm gì, dù sao tôi c*̃ng sẽ là người yêu cậu. Anh tự nhủ.Cô vừa nhìn thấy lão quản gia đã vui vẻ như thấy cứu tinh.Ông ơi con đói rồi.- Được, ông bảo người nấu đồ ăn cho con.Ngay sau đó, một bàn đồ ăn đầy ắp được dọn ra cho cô.Cô thật sự đói lắm rồi, không còn để ý xung quanh có ác ma, cứ cặp c*̣i ăn.- Có ngon không?? Anh từ tốn.Vừa nghe thấy giọng anh cô run lên, may có lão quan gia đứng đó vỗ nhẹ vào lưng cô an ủi.- Cậu chủ đừng trêu cô ấy nữa.- Không xem vào chuyện riêng tư c*̉a nhà chủ.- Tôi biết rồi, nhưng cậu càng làm như vậy cô ấy sẽ càng sợ.- Là do chứng bệnh tâm lý, cô nhóc này là lá ngọc cành vàng chưa từng bị động chạm như vậy nên tâm lý vẫn còn chưa thoải mái, dễ gây hoảng sợ, đây chẳng phải tiểu thư nhà Đàm Gia- Đàm An Nhiên sao.Thì ra là bác sĩ tâm lý em trai họ c*̉a anh, người em trai mà Hàn Thiên Sơn yêu quý nhất- Hàn Thiên Anh vừa thấy em trai liền vui vẻ, sướng như bắt được kim cương.An Nhiên lịch sự c*́i đầu chào, và c*̃ng được em trai c*̉a Thiên Sơn làm vậy.Ngay từ đầu nhìn thấy cô dục vọng c*̉a hắn nổi lên, hắn là người tôt nhưng đối với con gái thì như thú hoang.- Cô gái này là??- Là người yêu anh.- Không phải.- Cậu là người yêu tôi còn gì.- Đừng có mơ.- Á hết sợ tôi rồi à.- Tại sao tôi phải sợ cậu.- Có muốn tôi hun vài cái nữa không.- Cậu dám.- Tại sao tôi không dám hả.- Tôi mách bác Trịnh Diệp Chi bác Hàn Đại Lục, cậu đợi đấy.Sau đó, đúng như lời cô thách thức, cô gọi điện cho bố mẹ Hàn Thiên Sơn.- Alo, bác à, Hàn Thiên Sơn cậu ta....Cô chưa kịp nói hết anh đã tiến lại gần hôn cô 1 cái.- Cậu...cậu. Cô ngượng đỏ cả mặt, chạy vụt vào trong phòng anh khóa trái c*̉a lại.- Cậu cứ khóa chặt vào, tôi có chìa khóa rồi, 1 lúc nữa tôi sẽ vào với cậu.- Cứ vào thoải mái.
Cô thay quần áo, vscn, sau đó bước ra ngoài trở lại là 1 cô gái sắc sảo ngày xưa.
Nhưng trớ trêu thay mỗi lần nhìn thấy anh, cô lại có chút lo lắng, hơi, hơi thui nha, hơi hoảng sợ.
- Làm gì nhìn tôi ghê vậy hả??.
- Tôi...tôi.
- Tôi cái gì, tôi hôn cho cái bây giờ. Anh đe dọa.
Cô vừa nghe thấy giật mình, chay xuống dưới thật nhanh.
- Cậu đi nhanh như vậy làm gì, dù sao tôi c*̃ng sẽ là người yêu cậu. Anh tự nhủ.
Cô vừa nhìn thấy lão quản gia đã vui vẻ như thấy cứu tinh.
Ông ơi con đói rồi.
- Được, ông bảo người nấu đồ ăn cho con.
Ngay sau đó, một bàn đồ ăn đầy ắp được dọn ra cho cô.
Cô thật sự đói lắm rồi, không còn để ý xung quanh có ác ma, cứ cặp c*̣i ăn.
- Có ngon không?? Anh từ tốn.
Vừa nghe thấy giọng anh cô run lên, may có lão quan gia đứng đó vỗ nhẹ vào lưng cô an ủi.
- Cậu chủ đừng trêu cô ấy nữa.
- Không xem vào chuyện riêng tư c*̉a nhà chủ.
- Tôi biết rồi, nhưng cậu càng làm như vậy cô ấy sẽ càng sợ.
- Là do chứng bệnh tâm lý, cô nhóc này là lá ngọc cành vàng chưa từng bị động chạm như vậy nên tâm lý vẫn còn chưa thoải mái, dễ gây hoảng sợ, đây chẳng phải tiểu thư nhà Đàm Gia- Đàm An Nhiên sao.
Thì ra là bác sĩ tâm lý em trai họ c*̉a anh, người em trai mà Hàn Thiên Sơn yêu quý nhất- Hàn Thiên
Anh vừa thấy em trai liền vui vẻ, sướng như bắt được kim cương.
An Nhiên lịch sự c*́i đầu chào, và c*̃ng được em trai c*̉a Thiên Sơn làm vậy.
Ngay từ đầu nhìn thấy cô dục vọng c*̉a hắn nổi lên, hắn là người tôt nhưng đối với con gái thì như thú hoang.
- Cô gái này là??
- Là người yêu anh.
- Không phải.
- Cậu là người yêu tôi còn gì.
- Đừng có mơ.
- Á hết sợ tôi rồi à.
- Tại sao tôi phải sợ cậu.
- Có muốn tôi hun vài cái nữa không.
- Cậu dám.
- Tại sao tôi không dám hả.
- Tôi mách bác Trịnh Diệp Chi bác Hàn Đại Lục, cậu đợi đấy.
Sau đó, đúng như lời cô thách thức, cô gọi điện cho bố mẹ Hàn Thiên Sơn.
- Alo, bác à, Hàn Thiên Sơn cậu ta....
Cô chưa kịp nói hết anh đã tiến lại gần hôn cô 1 cái.
- Cậu...cậu. Cô ngượng đỏ cả mặt, chạy vụt vào trong phòng anh khóa trái c*̉a lại.
- Cậu cứ khóa chặt vào, tôi có chìa khóa rồi, 1 lúc nữa tôi sẽ vào với cậu.
- Cứ vào thoải mái.
Đàm An Nhiên! Em Là Của AnhTác giả: Bạch Vân Vy VyTruyện Ngôn TìnhNữ chính: Đàm An Nhiên, là con gái c*̉a tập đoàn Đàm Thị, là cô gái hoàn mĩ, vẻ ngoài xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, đặc biệt là người có IQ cao, là thần đồng từ nhỏ, gia thế hiển hách. Nam chính: Hàn Thiên Sơn, là con trai độc nhất c*̉a tập đoàn Hàn Thị, là người con trai đẹp trai ngời ngời, phong thái chững chạc, cao ráo, học rất giỏi, nhưng lại khác vs nữ chính là nam chính rất cởi mở và vui vẻ, về mức độ gia cảnh trong nhà thì không hề thua kém nữ chính nhà chúng ta. Bạn thân c*̉a nữ chính và nam chính lần lượt là: con gái tập đoàn Diệp Thị- Diệp Thanh Lam, và con trai tập đoàn Vũ Thị- Vũ Hải Nam Bố mẹ c*̉a nam chính là: Trịnh Diệp Chi-Hàn Đại Lục Bố mẹ c*̉a nữ chính là: Đàm Qoách Thành-Tống Hạnh Dung câu chuyện xoay quanh nam chính và nữ chính, ban đầu là bạn bè, dần dần nam chính có tình cảm vs nữ chính và quyết tâm theo đuổi, cuối c*̀ng kết c… Cô thay quần áo, vscn, sau đó bước ra ngoài trở lại là 1 cô gái sắc sảo ngày xưa.Nhưng trớ trêu thay mỗi lần nhìn thấy anh, cô lại có chút lo lắng, hơi, hơi thui nha, hơi hoảng sợ.- Làm gì nhìn tôi ghê vậy hả??.- Tôi...tôi.- Tôi cái gì, tôi hôn cho cái bây giờ. Anh đe dọa.Cô vừa nghe thấy giật mình, chay xuống dưới thật nhanh.- Cậu đi nhanh như vậy làm gì, dù sao tôi c*̃ng sẽ là người yêu cậu. Anh tự nhủ.Cô vừa nhìn thấy lão quản gia đã vui vẻ như thấy cứu tinh.Ông ơi con đói rồi.- Được, ông bảo người nấu đồ ăn cho con.Ngay sau đó, một bàn đồ ăn đầy ắp được dọn ra cho cô.Cô thật sự đói lắm rồi, không còn để ý xung quanh có ác ma, cứ cặp c*̣i ăn.- Có ngon không?? Anh từ tốn.Vừa nghe thấy giọng anh cô run lên, may có lão quan gia đứng đó vỗ nhẹ vào lưng cô an ủi.- Cậu chủ đừng trêu cô ấy nữa.- Không xem vào chuyện riêng tư c*̉a nhà chủ.- Tôi biết rồi, nhưng cậu càng làm như vậy cô ấy sẽ càng sợ.- Là do chứng bệnh tâm lý, cô nhóc này là lá ngọc cành vàng chưa từng bị động chạm như vậy nên tâm lý vẫn còn chưa thoải mái, dễ gây hoảng sợ, đây chẳng phải tiểu thư nhà Đàm Gia- Đàm An Nhiên sao.Thì ra là bác sĩ tâm lý em trai họ c*̉a anh, người em trai mà Hàn Thiên Sơn yêu quý nhất- Hàn Thiên Anh vừa thấy em trai liền vui vẻ, sướng như bắt được kim cương.An Nhiên lịch sự c*́i đầu chào, và c*̃ng được em trai c*̉a Thiên Sơn làm vậy.Ngay từ đầu nhìn thấy cô dục vọng c*̉a hắn nổi lên, hắn là người tôt nhưng đối với con gái thì như thú hoang.- Cô gái này là??- Là người yêu anh.- Không phải.- Cậu là người yêu tôi còn gì.- Đừng có mơ.- Á hết sợ tôi rồi à.- Tại sao tôi phải sợ cậu.- Có muốn tôi hun vài cái nữa không.- Cậu dám.- Tại sao tôi không dám hả.- Tôi mách bác Trịnh Diệp Chi bác Hàn Đại Lục, cậu đợi đấy.Sau đó, đúng như lời cô thách thức, cô gọi điện cho bố mẹ Hàn Thiên Sơn.- Alo, bác à, Hàn Thiên Sơn cậu ta....Cô chưa kịp nói hết anh đã tiến lại gần hôn cô 1 cái.- Cậu...cậu. Cô ngượng đỏ cả mặt, chạy vụt vào trong phòng anh khóa trái c*̉a lại.- Cậu cứ khóa chặt vào, tôi có chìa khóa rồi, 1 lúc nữa tôi sẽ vào với cậu.- Cứ vào thoải mái.