Nữ chính: Đàm An Nhiên, là con gái c*̉a tập đoàn Đàm Thị, là cô gái hoàn mĩ, vẻ ngoài xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, đặc biệt là người có IQ cao, là thần đồng từ nhỏ, gia thế hiển hách. Nam chính: Hàn Thiên Sơn, là con trai độc nhất c*̉a tập đoàn Hàn Thị, là người con trai đẹp trai ngời ngời, phong thái chững chạc, cao ráo, học rất giỏi, nhưng lại khác vs nữ chính là nam chính rất cởi mở và vui vẻ, về mức độ gia cảnh trong nhà thì không hề thua kém nữ chính nhà chúng ta. Bạn thân c*̉a nữ chính và nam chính lần lượt là: con gái tập đoàn Diệp Thị- Diệp Thanh Lam, và con trai tập đoàn Vũ Thị- Vũ Hải Nam Bố mẹ c*̉a nam chính là: Trịnh Diệp Chi-Hàn Đại Lục Bố mẹ c*̉a nữ chính là: Đàm Qoách Thành-Tống Hạnh Dung câu chuyện xoay quanh nam chính và nữ chính, ban đầu là bạn bè, dần dần nam chính có tình cảm vs nữ chính và quyết tâm theo đuổi, cuối c*̀ng kết c…
Chương 20: Gọi tôi là Thiên Sơn đi
Đàm An Nhiên! Em Là Của AnhTác giả: Bạch Vân Vy VyTruyện Ngôn TìnhNữ chính: Đàm An Nhiên, là con gái c*̉a tập đoàn Đàm Thị, là cô gái hoàn mĩ, vẻ ngoài xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, đặc biệt là người có IQ cao, là thần đồng từ nhỏ, gia thế hiển hách. Nam chính: Hàn Thiên Sơn, là con trai độc nhất c*̉a tập đoàn Hàn Thị, là người con trai đẹp trai ngời ngời, phong thái chững chạc, cao ráo, học rất giỏi, nhưng lại khác vs nữ chính là nam chính rất cởi mở và vui vẻ, về mức độ gia cảnh trong nhà thì không hề thua kém nữ chính nhà chúng ta. Bạn thân c*̉a nữ chính và nam chính lần lượt là: con gái tập đoàn Diệp Thị- Diệp Thanh Lam, và con trai tập đoàn Vũ Thị- Vũ Hải Nam Bố mẹ c*̉a nam chính là: Trịnh Diệp Chi-Hàn Đại Lục Bố mẹ c*̉a nữ chính là: Đàm Qoách Thành-Tống Hạnh Dung câu chuyện xoay quanh nam chính và nữ chính, ban đầu là bạn bè, dần dần nam chính có tình cảm vs nữ chính và quyết tâm theo đuổi, cuối c*̀ng kết c… An Nhiên nằm im trong lòng c*̉a Hàn Thiên Sơn.Trong lòng anh rất vui vì trong lúc hoạn nạn cô tìm đến anh.- Tôi lạnh.Sau đó anh đắp chăn lên người cô.- Sao cậu lại gọi tôi.- Vì ngoài cậu ra tôi không tin ai cả.- Chộ ôi, tôi là người yêu cậu cơ mà.- Cậu nghĩ tôi dễ dãi lắm hả.- Huh?- Chỉ vì để cậu ra ngoài mà tôi phải bằng lòng làm người yêu cậu, thật quá đáng.- Làm người yêu tôi vinh hạnh như vậy mà cậu nói là miễn cưỡng mới phải làm.- Vinh hạnh con khỉ.- Cậu mạnh miệng ghê nha, đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc mà còn dám đấu khẩu với tôi, không sợ tôi giận lên là làm gì cậu à.- Sao tôi phải sợ cậu.- Vì cậu là người yêu tôi.- Trên danh nghĩa là vậy thôi.- Nhưng cậu vẫn là người yêu tôi.- Cậu thật cố chấp.Chụt chụt, anh hôn cô thật sâu- Đồ đáng ghét. Cô vừa mắng vừa đánh anh.- Cậu đánh nữa là tôi hôn gấp đôi đấy nhé.- Cậu dám.- Sao tôi không dám.Anh tiến dần về phía cô cho đến khi cô chạm vào tường, hai tay anh chông lên tường, mặt tiến sát mặt cô.- Đồ đáng ghét tránh ra.- Tôi không đấy.- Cậu muốn chết à.- Chết c*̀ng cậu là được.- Biến thái.- Cứ mắng tôi đi, mắng xong tôi hon cậu cho đã.- Hàn Thiên Sơn.- Sao??- Tôi đói rồi, không muốn hôn cậu đâu.- Cậu nợ tôi lần này nha, đi ăn.- Cậu đi tìm Phiến Mộng Lâm mà đòi.- Cậu...- Đi ăn.- Tôi gọi bạn c*̉a tôi được không.- Tại sao lại hỏi tôi.- Vì cậu là người yêu tôi cơ mà.- Được được, càng đông càng vui, tôi sẽ gọi bạn tôi đến.1 lúc sau Thịnh Hoài Nam, Diệp Thanh Lam đến.- Chào cậu, tôi là Đàm An Nhiên.- Tôi là Thịnh Hoài Nam. Sau đó Thịnh Hoài Nam đưa tay ra định bắt tay An Nhiên thì Thiên Sơn chặn lại.- Đây là người yêu tôi.- Cậu là người yêu tôi hồi nào.- Tôi hôn cho cái bây giờ.- Tôi là Diệp Thanh Lam, hân hạnh được gặp.- Tôi là Hàn Thiên Sơn. Cậu đưa tay ra bắt tay Diệp Thanh Lam.- Vậy mà cậu không cho tôi bắt tay Thịnh Hoài Nam.- Cậu ghen sao.- Đừng có mơ.- Tiện thể nhắc luôn với Hàn Thiên Sơn cậu, tớ mới có người yêu.- Là??- Diệp Thanh Lam là người yêu tớ.- Cậu không nói cho tớ.- Bọn tớ quên.- À mà này, cậu với An Nhiên là người yêu đúng không.- Không có. An Nhiên chối đây đẩy.- Đúng rồi, chúng tôi là người yêu.- Cậu nằm mơ giữa bạn ngày đấy à.- Đúng là thế mà.- Đi ăn thôi tôi đói lắm rồi.- Gọi tôi là Thiên Sơn đi rồi tôi đưa cậu đi.- Đồ đáng ghét, biến thái.- Gọi là Thiên Sơn.- Đồ đáng ghét...Chưa kịp nói hết anh lại hôn cô trước mặt Thịnh Hoài Nam- Diệp Thanh Lam.- Ưm ưm....- Ưm cái gì.- Đồ biến thái, cậu thật đáng ghét.
An Nhiên nằm im trong lòng c*̉a Hàn Thiên Sơn.
Trong lòng anh rất vui vì trong lúc hoạn nạn cô tìm đến anh.
- Tôi lạnh.
Sau đó anh đắp chăn lên người cô.
- Sao cậu lại gọi tôi.
- Vì ngoài cậu ra tôi không tin ai cả.
- Chộ ôi, tôi là người yêu cậu cơ mà.
- Cậu nghĩ tôi dễ dãi lắm hả.
- Huh?
- Chỉ vì để cậu ra ngoài mà tôi phải bằng lòng làm người yêu cậu, thật quá đáng.
- Làm người yêu tôi vinh hạnh như vậy mà cậu nói là miễn cưỡng mới phải làm.
- Vinh hạnh con khỉ.
- Cậu mạnh miệng ghê nha, đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc mà còn dám đấu khẩu với tôi, không sợ tôi giận lên là làm gì cậu à.
- Sao tôi phải sợ cậu.
- Vì cậu là người yêu tôi.
- Trên danh nghĩa là vậy thôi.
- Nhưng cậu vẫn là người yêu tôi.
- Cậu thật cố chấp.
Chụt chụt, anh hôn cô thật sâu
- Đồ đáng ghét. Cô vừa mắng vừa đánh anh.
- Cậu đánh nữa là tôi hôn gấp đôi đấy nhé.
- Cậu dám.
- Sao tôi không dám.
Anh tiến dần về phía cô cho đến khi cô chạm vào tường, hai tay anh chông lên tường, mặt tiến sát mặt cô.
- Đồ đáng ghét tránh ra.
- Tôi không đấy.
- Cậu muốn chết à.
- Chết c*̀ng cậu là được.
- Biến thái.
- Cứ mắng tôi đi, mắng xong tôi hon cậu cho đã.
- Hàn Thiên Sơn.
- Sao??
- Tôi đói rồi, không muốn hôn cậu đâu.
- Cậu nợ tôi lần này nha, đi ăn.
- Cậu đi tìm Phiến Mộng Lâm mà đòi.
- Cậu...
- Đi ăn.
- Tôi gọi bạn c*̉a tôi được không.
- Tại sao lại hỏi tôi.
- Vì cậu là người yêu tôi cơ mà.
- Được được, càng đông càng vui, tôi sẽ gọi bạn tôi đến.
1 lúc sau Thịnh Hoài Nam, Diệp Thanh Lam đến.
- Chào cậu, tôi là Đàm An Nhiên.
- Tôi là Thịnh Hoài Nam. Sau đó Thịnh Hoài Nam đưa tay ra định bắt tay An Nhiên thì Thiên Sơn chặn lại.
- Đây là người yêu tôi.
- Cậu là người yêu tôi hồi nào.
- Tôi hôn cho cái bây giờ.
- Tôi là Diệp Thanh Lam, hân hạnh được gặp.
- Tôi là Hàn Thiên Sơn. Cậu đưa tay ra bắt tay Diệp Thanh Lam.
- Vậy mà cậu không cho tôi bắt tay Thịnh Hoài Nam.
- Cậu ghen sao.
- Đừng có mơ.
- Tiện thể nhắc luôn với Hàn Thiên Sơn cậu, tớ mới có người yêu.
- Là??
- Diệp Thanh Lam là người yêu tớ.
- Cậu không nói cho tớ.
- Bọn tớ quên.
- À mà này, cậu với An Nhiên là người yêu đúng không.
- Không có. An Nhiên chối đây đẩy.
- Đúng rồi, chúng tôi là người yêu.
- Cậu nằm mơ giữa bạn ngày đấy à.
- Đúng là thế mà.
- Đi ăn thôi tôi đói lắm rồi.
- Gọi tôi là Thiên Sơn đi rồi tôi đưa cậu đi.
- Đồ đáng ghét, biến thái.
- Gọi là Thiên Sơn.
- Đồ đáng ghét...
Chưa kịp nói hết anh lại hôn cô trước mặt Thịnh Hoài Nam- Diệp Thanh Lam.
- Ưm ưm....
- Ưm cái gì.
- Đồ biến thái, cậu thật đáng ghét.
Đàm An Nhiên! Em Là Của AnhTác giả: Bạch Vân Vy VyTruyện Ngôn TìnhNữ chính: Đàm An Nhiên, là con gái c*̉a tập đoàn Đàm Thị, là cô gái hoàn mĩ, vẻ ngoài xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, đặc biệt là người có IQ cao, là thần đồng từ nhỏ, gia thế hiển hách. Nam chính: Hàn Thiên Sơn, là con trai độc nhất c*̉a tập đoàn Hàn Thị, là người con trai đẹp trai ngời ngời, phong thái chững chạc, cao ráo, học rất giỏi, nhưng lại khác vs nữ chính là nam chính rất cởi mở và vui vẻ, về mức độ gia cảnh trong nhà thì không hề thua kém nữ chính nhà chúng ta. Bạn thân c*̉a nữ chính và nam chính lần lượt là: con gái tập đoàn Diệp Thị- Diệp Thanh Lam, và con trai tập đoàn Vũ Thị- Vũ Hải Nam Bố mẹ c*̉a nam chính là: Trịnh Diệp Chi-Hàn Đại Lục Bố mẹ c*̉a nữ chính là: Đàm Qoách Thành-Tống Hạnh Dung câu chuyện xoay quanh nam chính và nữ chính, ban đầu là bạn bè, dần dần nam chính có tình cảm vs nữ chính và quyết tâm theo đuổi, cuối c*̀ng kết c… An Nhiên nằm im trong lòng c*̉a Hàn Thiên Sơn.Trong lòng anh rất vui vì trong lúc hoạn nạn cô tìm đến anh.- Tôi lạnh.Sau đó anh đắp chăn lên người cô.- Sao cậu lại gọi tôi.- Vì ngoài cậu ra tôi không tin ai cả.- Chộ ôi, tôi là người yêu cậu cơ mà.- Cậu nghĩ tôi dễ dãi lắm hả.- Huh?- Chỉ vì để cậu ra ngoài mà tôi phải bằng lòng làm người yêu cậu, thật quá đáng.- Làm người yêu tôi vinh hạnh như vậy mà cậu nói là miễn cưỡng mới phải làm.- Vinh hạnh con khỉ.- Cậu mạnh miệng ghê nha, đang trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc mà còn dám đấu khẩu với tôi, không sợ tôi giận lên là làm gì cậu à.- Sao tôi phải sợ cậu.- Vì cậu là người yêu tôi.- Trên danh nghĩa là vậy thôi.- Nhưng cậu vẫn là người yêu tôi.- Cậu thật cố chấp.Chụt chụt, anh hôn cô thật sâu- Đồ đáng ghét. Cô vừa mắng vừa đánh anh.- Cậu đánh nữa là tôi hôn gấp đôi đấy nhé.- Cậu dám.- Sao tôi không dám.Anh tiến dần về phía cô cho đến khi cô chạm vào tường, hai tay anh chông lên tường, mặt tiến sát mặt cô.- Đồ đáng ghét tránh ra.- Tôi không đấy.- Cậu muốn chết à.- Chết c*̀ng cậu là được.- Biến thái.- Cứ mắng tôi đi, mắng xong tôi hon cậu cho đã.- Hàn Thiên Sơn.- Sao??- Tôi đói rồi, không muốn hôn cậu đâu.- Cậu nợ tôi lần này nha, đi ăn.- Cậu đi tìm Phiến Mộng Lâm mà đòi.- Cậu...- Đi ăn.- Tôi gọi bạn c*̉a tôi được không.- Tại sao lại hỏi tôi.- Vì cậu là người yêu tôi cơ mà.- Được được, càng đông càng vui, tôi sẽ gọi bạn tôi đến.1 lúc sau Thịnh Hoài Nam, Diệp Thanh Lam đến.- Chào cậu, tôi là Đàm An Nhiên.- Tôi là Thịnh Hoài Nam. Sau đó Thịnh Hoài Nam đưa tay ra định bắt tay An Nhiên thì Thiên Sơn chặn lại.- Đây là người yêu tôi.- Cậu là người yêu tôi hồi nào.- Tôi hôn cho cái bây giờ.- Tôi là Diệp Thanh Lam, hân hạnh được gặp.- Tôi là Hàn Thiên Sơn. Cậu đưa tay ra bắt tay Diệp Thanh Lam.- Vậy mà cậu không cho tôi bắt tay Thịnh Hoài Nam.- Cậu ghen sao.- Đừng có mơ.- Tiện thể nhắc luôn với Hàn Thiên Sơn cậu, tớ mới có người yêu.- Là??- Diệp Thanh Lam là người yêu tớ.- Cậu không nói cho tớ.- Bọn tớ quên.- À mà này, cậu với An Nhiên là người yêu đúng không.- Không có. An Nhiên chối đây đẩy.- Đúng rồi, chúng tôi là người yêu.- Cậu nằm mơ giữa bạn ngày đấy à.- Đúng là thế mà.- Đi ăn thôi tôi đói lắm rồi.- Gọi tôi là Thiên Sơn đi rồi tôi đưa cậu đi.- Đồ đáng ghét, biến thái.- Gọi là Thiên Sơn.- Đồ đáng ghét...Chưa kịp nói hết anh lại hôn cô trước mặt Thịnh Hoài Nam- Diệp Thanh Lam.- Ưm ưm....- Ưm cái gì.- Đồ biến thái, cậu thật đáng ghét.