Tác giả:

Nữ chính: Đàm An Nhiên, là con gái c*̉a tập đoàn Đàm Thị, là cô gái hoàn mĩ, vẻ ngoài xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, đặc biệt là người có IQ cao, là thần đồng từ nhỏ, gia thế hiển hách. Nam chính: Hàn Thiên Sơn, là con trai độc nhất c*̉a tập đoàn Hàn Thị, là người con trai đẹp trai ngời ngời, phong thái chững chạc, cao ráo, học rất giỏi, nhưng lại khác vs nữ chính là nam chính rất cởi mở và vui vẻ, về mức độ gia cảnh trong nhà thì không hề thua kém nữ chính nhà chúng ta. Bạn thân c*̉a nữ chính và nam chính lần lượt là: con gái tập đoàn Diệp Thị- Diệp Thanh Lam, và con trai tập đoàn Vũ Thị- Vũ Hải Nam Bố mẹ c*̉a nam chính là: Trịnh Diệp Chi-Hàn Đại Lục Bố mẹ c*̉a nữ chính là: Đàm Qoách Thành-Tống Hạnh Dung câu chuyện xoay quanh nam chính và nữ chính, ban đầu là bạn bè, dần dần nam chính có tình cảm vs nữ chính và quyết tâm theo đuổi, cuối c*̀ng kết c…

Chương 25: Là Mình tán đổ

Đàm An Nhiên! Em Là Của AnhTác giả: Bạch Vân Vy VyTruyện Ngôn TìnhNữ chính: Đàm An Nhiên, là con gái c*̉a tập đoàn Đàm Thị, là cô gái hoàn mĩ, vẻ ngoài xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, đặc biệt là người có IQ cao, là thần đồng từ nhỏ, gia thế hiển hách. Nam chính: Hàn Thiên Sơn, là con trai độc nhất c*̉a tập đoàn Hàn Thị, là người con trai đẹp trai ngời ngời, phong thái chững chạc, cao ráo, học rất giỏi, nhưng lại khác vs nữ chính là nam chính rất cởi mở và vui vẻ, về mức độ gia cảnh trong nhà thì không hề thua kém nữ chính nhà chúng ta. Bạn thân c*̉a nữ chính và nam chính lần lượt là: con gái tập đoàn Diệp Thị- Diệp Thanh Lam, và con trai tập đoàn Vũ Thị- Vũ Hải Nam Bố mẹ c*̉a nam chính là: Trịnh Diệp Chi-Hàn Đại Lục Bố mẹ c*̉a nữ chính là: Đàm Qoách Thành-Tống Hạnh Dung câu chuyện xoay quanh nam chính và nữ chính, ban đầu là bạn bè, dần dần nam chính có tình cảm vs nữ chính và quyết tâm theo đuổi, cuối c*̀ng kết c… Sáng hôm sau.- Dậy đi học, nhanh.- Há...- Mà khoan, em vừa gọi anh dậy thiếu mất chủ ngữ rồi, gọi anh là Thiên Sơn đi.- Anh có nhanh lên không muộn học bây giờ.- Em chỉ cần gọi anh 1 tiếng Thiên Sơn, anh dậy liền.- Anh đang nói tức là dậy rồi.- Anh chuẩn bị đi học được chưa, gọi tên anh 1 lần đi mà.- Hàn Thiên Sơn, anh có nhanh lên không hả. Cả người cô bốc khói.- Anh đi, anh đi.Nhận thấy nguy hiểm đang gần kề, nhưng dù gì anh c*̃ng đạt được nguyện vọng c*̉a mình, chỉ là trong trường hợp tiến thoái lưỡng nan này.Không lâu sau đó anh bước xuống với bộ đồng phục học sinh, sơ mi trắng, trên cổ có cà vạt, kết hợp c*̀ng quần âu trông rất thanh lịch, anh để đầu nấm, hi hi rất đẹp trai nha.- Anh xuống rồi, đi thôi.- Anh còn dám nói chuyện với em sao.- Sao lại không.- Thật đáng ghét.Bỗng cô nhìn thấy có một cánh bồ công anh rơi trên tóc c*̉a anh.- Anh, c*́i người xuống.Anh lại tưởng bở cô muốn hôn anh, liền c*́i xuống hôn cô, cô thì chỉ đang tập trung lấy bông hoa kia, bị anh cưỡng hôn lập tức giật mình.- Anh làm gì thế.- Chả phải là điều em muốn sao.- Hứ, đừng có mơ, điều em muốn là cái này. Sau đó cô giơ bông hoa mình vừa lấy được lên trước mặt anh.Anh xấu hổ, lên xe trước, cô ngồi theo sau.Đến trường, lần nào c*̃ng vậy một đám người tụ lại, làm cô nhớ đến cô hoa khôi kia.Anh biết thế nào cô c*̃ng sợ bèn dùng thần hình cao lớn c*̉a mình che cho cô, cho đến khi an toàn vào lớp.- Hay nói rõ thân phận c*̉a em nhé.- Không được.- Sẽ an toàn hơn.- Hmmmmmm, tùy anh.Ngay sau đó, tất cả mọi người đều biết đến thân phận thực sự c*̉a cô, liền tôn thờ sùng bái, đặc biệt là khi công bố cô và anh có hôn ước với nhau.- Em sẽ an toàn hơn mà.- c*̃ng chưa biết chắc, tại vì rất nhiều thế lực nhỏ khác đều xăm soi lấy thế lực c*̉a hai nhà chúng ta, nếu họ kết hợp lại, c*̀ng chống lại thì em nghĩ khó xoay sở lắm.- Tức là họ sẽ dùng hai chúng ta làm con tin.- Có vẻ là vậy.- Hừm, anh c*̃ng chẳng sợ.- Nhà anh thì không lo, nếu có chuyện đấy thật thì anh có thể đứng ra làm chủ công ty nhưng nhà em, sao 1 mình em có thể chống lại được.- Trẻ con suy nghĩ nhiều quá.- Em chỉ thấp hơn anh có một tí thoi nha, không phải trẻ con.- Chẳng phải em vẫn gọi anh là anh đấy sao, vẫn là trẻ con.- Hmm.Cả hai bước vào lớp thì gặp lại cặp bạn thân kia.- Hai cậu hôm trước về an toàn chứ. HTS"Hàn Thiên Sơn".- Cậu coi thường mình quá, không an toàn thì sao mình đứng đây. THN"Thịnh Hoài Nam".- À mà tán đổ tiểu thư Đàm Gia chưa.- Tất nhiên là đổ rồi, cậu nghĩ mình là cái gì vậy hả.- Mình còn tưởng ẻm tán cậu đổ.- Là mình tán đổ.Trong khi hai anh đứng bàn tán, thì hai cô đã tung tăng vào lớp.

Sáng hôm sau.

- Dậy đi học, nhanh.

- Há...

- Mà khoan, em vừa gọi anh dậy thiếu mất chủ ngữ rồi, gọi anh là Thiên Sơn đi.

- Anh có nhanh lên không muộn học bây giờ.

- Em chỉ cần gọi anh 1 tiếng Thiên Sơn, anh dậy liền.

- Anh đang nói tức là dậy rồi.

- Anh chuẩn bị đi học được chưa, gọi tên anh 1 lần đi mà.

- Hàn Thiên Sơn, anh có nhanh lên không hả. Cả người cô bốc khói.

- Anh đi, anh đi.

Nhận thấy nguy hiểm đang gần kề, nhưng dù gì anh c*̃ng đạt được nguyện vọng c*̉a mình, chỉ là trong trường hợp tiến thoái lưỡng nan này.

Không lâu sau đó anh bước xuống với bộ đồng phục học sinh, sơ mi trắng, trên cổ có cà vạt, kết hợp c*̀ng quần âu trông rất thanh lịch, anh để đầu nấm, hi hi rất đẹp trai nha.

- Anh xuống rồi, đi thôi.

- Anh còn dám nói chuyện với em sao.

- Sao lại không.

- Thật đáng ghét.

Bỗng cô nhìn thấy có một cánh bồ công anh rơi trên tóc c*̉a anh.

- Anh, c*́i người xuống.

Anh lại tưởng bở cô muốn hôn anh, liền c*́i xuống hôn cô, cô thì chỉ đang tập trung lấy bông hoa kia, bị anh cưỡng hôn lập tức giật mình.

- Anh làm gì thế.

- Chả phải là điều em muốn sao.

- Hứ, đừng có mơ, điều em muốn là cái này. Sau đó cô giơ bông hoa mình vừa lấy được lên trước mặt anh.

Anh xấu hổ, lên xe trước, cô ngồi theo sau.

Đến trường, lần nào c*̃ng vậy một đám người tụ lại, làm cô nhớ đến cô hoa khôi kia.

Anh biết thế nào cô c*̃ng sợ bèn dùng thần hình cao lớn c*̉a mình che cho cô, cho đến khi an toàn vào lớp.

- Hay nói rõ thân phận c*̉a em nhé.

- Không được.

- Sẽ an toàn hơn.

- Hmmmmmm, tùy anh.

Ngay sau đó, tất cả mọi người đều biết đến thân phận thực sự c*̉a cô, liền tôn thờ sùng bái, đặc biệt là khi công bố cô và anh có hôn ước với nhau.

- Em sẽ an toàn hơn mà.

- c*̃ng chưa biết chắc, tại vì rất nhiều thế lực nhỏ khác đều xăm soi lấy thế lực c*̉a hai nhà chúng ta, nếu họ kết hợp lại, c*̀ng chống lại thì em nghĩ khó xoay sở lắm.

- Tức là họ sẽ dùng hai chúng ta làm con tin.

- Có vẻ là vậy.

- Hừm, anh c*̃ng chẳng sợ.

- Nhà anh thì không lo, nếu có chuyện đấy thật thì anh có thể đứng ra làm chủ công ty nhưng nhà em, sao 1 mình em có thể chống lại được.

- Trẻ con suy nghĩ nhiều quá.

- Em chỉ thấp hơn anh có một tí thoi nha, không phải trẻ con.

- Chẳng phải em vẫn gọi anh là anh đấy sao, vẫn là trẻ con.

- Hmm.

Cả hai bước vào lớp thì gặp lại cặp bạn thân kia.

- Hai cậu hôm trước về an toàn chứ. HTS"Hàn Thiên Sơn".

- Cậu coi thường mình quá, không an toàn thì sao mình đứng đây. THN"Thịnh Hoài Nam".

- À mà tán đổ tiểu thư Đàm Gia chưa.

- Tất nhiên là đổ rồi, cậu nghĩ mình là cái gì vậy hả.

- Mình còn tưởng ẻm tán cậu đổ.

- Là mình tán đổ.

Trong khi hai anh đứng bàn tán, thì hai cô đã tung tăng vào lớp.

Đàm An Nhiên! Em Là Của AnhTác giả: Bạch Vân Vy VyTruyện Ngôn TìnhNữ chính: Đàm An Nhiên, là con gái c*̉a tập đoàn Đàm Thị, là cô gái hoàn mĩ, vẻ ngoài xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, đặc biệt là người có IQ cao, là thần đồng từ nhỏ, gia thế hiển hách. Nam chính: Hàn Thiên Sơn, là con trai độc nhất c*̉a tập đoàn Hàn Thị, là người con trai đẹp trai ngời ngời, phong thái chững chạc, cao ráo, học rất giỏi, nhưng lại khác vs nữ chính là nam chính rất cởi mở và vui vẻ, về mức độ gia cảnh trong nhà thì không hề thua kém nữ chính nhà chúng ta. Bạn thân c*̉a nữ chính và nam chính lần lượt là: con gái tập đoàn Diệp Thị- Diệp Thanh Lam, và con trai tập đoàn Vũ Thị- Vũ Hải Nam Bố mẹ c*̉a nam chính là: Trịnh Diệp Chi-Hàn Đại Lục Bố mẹ c*̉a nữ chính là: Đàm Qoách Thành-Tống Hạnh Dung câu chuyện xoay quanh nam chính và nữ chính, ban đầu là bạn bè, dần dần nam chính có tình cảm vs nữ chính và quyết tâm theo đuổi, cuối c*̀ng kết c… Sáng hôm sau.- Dậy đi học, nhanh.- Há...- Mà khoan, em vừa gọi anh dậy thiếu mất chủ ngữ rồi, gọi anh là Thiên Sơn đi.- Anh có nhanh lên không muộn học bây giờ.- Em chỉ cần gọi anh 1 tiếng Thiên Sơn, anh dậy liền.- Anh đang nói tức là dậy rồi.- Anh chuẩn bị đi học được chưa, gọi tên anh 1 lần đi mà.- Hàn Thiên Sơn, anh có nhanh lên không hả. Cả người cô bốc khói.- Anh đi, anh đi.Nhận thấy nguy hiểm đang gần kề, nhưng dù gì anh c*̃ng đạt được nguyện vọng c*̉a mình, chỉ là trong trường hợp tiến thoái lưỡng nan này.Không lâu sau đó anh bước xuống với bộ đồng phục học sinh, sơ mi trắng, trên cổ có cà vạt, kết hợp c*̀ng quần âu trông rất thanh lịch, anh để đầu nấm, hi hi rất đẹp trai nha.- Anh xuống rồi, đi thôi.- Anh còn dám nói chuyện với em sao.- Sao lại không.- Thật đáng ghét.Bỗng cô nhìn thấy có một cánh bồ công anh rơi trên tóc c*̉a anh.- Anh, c*́i người xuống.Anh lại tưởng bở cô muốn hôn anh, liền c*́i xuống hôn cô, cô thì chỉ đang tập trung lấy bông hoa kia, bị anh cưỡng hôn lập tức giật mình.- Anh làm gì thế.- Chả phải là điều em muốn sao.- Hứ, đừng có mơ, điều em muốn là cái này. Sau đó cô giơ bông hoa mình vừa lấy được lên trước mặt anh.Anh xấu hổ, lên xe trước, cô ngồi theo sau.Đến trường, lần nào c*̃ng vậy một đám người tụ lại, làm cô nhớ đến cô hoa khôi kia.Anh biết thế nào cô c*̃ng sợ bèn dùng thần hình cao lớn c*̉a mình che cho cô, cho đến khi an toàn vào lớp.- Hay nói rõ thân phận c*̉a em nhé.- Không được.- Sẽ an toàn hơn.- Hmmmmmm, tùy anh.Ngay sau đó, tất cả mọi người đều biết đến thân phận thực sự c*̉a cô, liền tôn thờ sùng bái, đặc biệt là khi công bố cô và anh có hôn ước với nhau.- Em sẽ an toàn hơn mà.- c*̃ng chưa biết chắc, tại vì rất nhiều thế lực nhỏ khác đều xăm soi lấy thế lực c*̉a hai nhà chúng ta, nếu họ kết hợp lại, c*̀ng chống lại thì em nghĩ khó xoay sở lắm.- Tức là họ sẽ dùng hai chúng ta làm con tin.- Có vẻ là vậy.- Hừm, anh c*̃ng chẳng sợ.- Nhà anh thì không lo, nếu có chuyện đấy thật thì anh có thể đứng ra làm chủ công ty nhưng nhà em, sao 1 mình em có thể chống lại được.- Trẻ con suy nghĩ nhiều quá.- Em chỉ thấp hơn anh có một tí thoi nha, không phải trẻ con.- Chẳng phải em vẫn gọi anh là anh đấy sao, vẫn là trẻ con.- Hmm.Cả hai bước vào lớp thì gặp lại cặp bạn thân kia.- Hai cậu hôm trước về an toàn chứ. HTS"Hàn Thiên Sơn".- Cậu coi thường mình quá, không an toàn thì sao mình đứng đây. THN"Thịnh Hoài Nam".- À mà tán đổ tiểu thư Đàm Gia chưa.- Tất nhiên là đổ rồi, cậu nghĩ mình là cái gì vậy hả.- Mình còn tưởng ẻm tán cậu đổ.- Là mình tán đổ.Trong khi hai anh đứng bàn tán, thì hai cô đã tung tăng vào lớp.

Chương 25: Là Mình tán đổ