Editor: Quỳnh Nguyễn "Kiểm sát trưởng (kiểm sát viên) Mậu Hinh, Minh tổng mời cô lên xe ngay bây giờ, anh ấy có chuyện muốn nói với cô". Vừa từ cửa Luật Chính Tư bước ra thì Mậu Hinh đã bị hai người đàn ông dáng người cường tráng mặc áo sơmi đen cổ tròn đứng chắn trước người, mặt không biểu cảm gì nói với cô như vậy. Đây là Tân Thị ngày 12 tháng 7 năm 2008, ba ngày mưa to liên tục làm đường cái trước cửa Luật Chính Tư hình thành một vũng nước thật dài, xe lướt qua có thể làm sóng nước tung tóe cao một mét. Rất nhiều đồng nghiệp oán giận nói ba ngày trước Tân Thị nóng đến nỗi hận không thể chui vào trong tủ lạnh giải nhiệt, ba ngày sau mưa to kéo dài làm thân thể cũng phải mốc meo. Khi đó là 6 giờ rưỡi buổi tối, một loạt xe Bentley màu đen đứng trước cửa Luật Chính Tư, toàn thân xe đen nhánh, từng chiếc xe xếp hàng chỉnh tề đứng trước cửa Luật Chính Tư như tên lửa có thể phóng ra công kích bất cứ lúc nào làm cho người ta cảm giác khó thở. 5 giờ rưỡi Luật Chính Tư tan tầm, rất nhiều…
Chương 255-2: Ngoại lệ như vậy
Quân Thiếu Độc Sủng: Thiên Kim Kiểm Sát TrưởngTác giả: Mạch Kiêu DươngTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỳnh Nguyễn "Kiểm sát trưởng (kiểm sát viên) Mậu Hinh, Minh tổng mời cô lên xe ngay bây giờ, anh ấy có chuyện muốn nói với cô". Vừa từ cửa Luật Chính Tư bước ra thì Mậu Hinh đã bị hai người đàn ông dáng người cường tráng mặc áo sơmi đen cổ tròn đứng chắn trước người, mặt không biểu cảm gì nói với cô như vậy. Đây là Tân Thị ngày 12 tháng 7 năm 2008, ba ngày mưa to liên tục làm đường cái trước cửa Luật Chính Tư hình thành một vũng nước thật dài, xe lướt qua có thể làm sóng nước tung tóe cao một mét. Rất nhiều đồng nghiệp oán giận nói ba ngày trước Tân Thị nóng đến nỗi hận không thể chui vào trong tủ lạnh giải nhiệt, ba ngày sau mưa to kéo dài làm thân thể cũng phải mốc meo. Khi đó là 6 giờ rưỡi buổi tối, một loạt xe Bentley màu đen đứng trước cửa Luật Chính Tư, toàn thân xe đen nhánh, từng chiếc xe xếp hàng chỉnh tề đứng trước cửa Luật Chính Tư như tên lửa có thể phóng ra công kích bất cứ lúc nào làm cho người ta cảm giác khó thở. 5 giờ rưỡi Luật Chính Tư tan tầm, rất nhiều… Editor: Quỳnh Nguyễn" Có thể làm nhiều lắm hay không!" Nhất Hạ nhìn những thứ đồ ăn này, vốn tâm tình rất tệ, lúc thực vật lộ ra hương khí, mỗi dạng đồ ăn đẹp giống tác phẩm nghệ thuật, cô phát hiện mình đói bụng.Trước kia cảm thấy được Mậu Hinh làm đồ ăn ăn ngon, anh cả làm đồ ăn ăn ngon, hiện tại cảm thấy được phần lớn làm đồ ăn như vậy mới là nấu ăn. Anh cơ hồ đem nấu cơm trở thành một loại nghệ thuật, mỗi một đồ ăn đều phải cầu tận thiện tận mỹ, tại hương vị yêu cầu hoàn mỹ."Tốt." Anh để cho Nhất Hạ hỗ trợ mang đồ ăn sang, anh còn chưng cơm ngũ vị hương, vừa thấy chính là gạo tốt nhất chưng thành.Nhất Hạ ngồi vào đối diện anh, nhìn những món ăn này không biết hạ đũa như thế nào, chỉ hỏi anh: "Anh Miêu, mỗi ngày anh đều đã làm cơm như vậy sao?""Không nhất định, có bạn tới mới làm." Miêu Từ Hành thấy cô bất động, "Nếm thử xem."Nhất Hạ gắp một khối cây cải củ, nếm một ngụm, cảm giác cây cải củ kia cùng thịt kết hợp, ăn cô đều đã nuốt luôn đầu lưỡi rồi. Cô vẻ mặt thỏa mãn: "Ăn ngon."Xem cô như vậy, Miêu Từ Hành nở nụ cười: "Vậy thì ăn nhiều một chút."Cô lại ăn một ngụm cơm, chỉ cảm thấy cơm này thật là thơm: "Thật sự ăn ngon."Trên mặt Miêu Từ Hành treo nụ cười thản nhiên, xem Nhất Hạ ăn cơm cũng là một loại hưởng thụ, mỗi một dạng đồ ăn cô nếm vào trong miệng giống như đều là món ngon hiếm có, để cho anh người đầu bếp này cực kì thỏa mãn."Sao anh không ăn?" Nhất Hạ nhìn anh không nhúc nhích, theo bản năng lập tức gắp khối cây cải củ thả trong chén anh.Miêu Từ Hành sửng sốt một phen, anh thích sạch sẽ nghiêm trọng, bình thường cùng bạn giống Minh Ý bọn họ cùng nhau, mặc dù anh không thích loại đồ ăn gắp tới gắp đi, nhưng bởi vì là bạn làm cho mình chấp nhận một chút. Nhưng mà loại đồ ăn người ta nếm qua này, là tuyệt không có.Minh Ý bọn họ cũng đều biết thói quen mình, sẽ không làm hành động như vậy, nhưng Nhất Hạ cũng không biết.Anh cúi đầu xem đồ ăn cô gắp, mà lúc này cô đang nhìn mình, anh cúi đầu kẹp lên bỏ vào trong miệng. Liền cái quá trình này anh cũng không có một tia phản cảm, ngược lại thật sự cảm thấy được cây cải củ làm rất mĩ vị."Có phải ăn ngon hay không?" Nhất Hạ vẫn còn không quên."Uh`m." Chính anh làm, chẳng lẽ anh sẽ không biết sao?"Em cũng cảm thấy ăn ngon." Nhất Hạ ăn không ít đồ ăn cùng cơm, cô làm cái ngành nghề này, có chút ăn kiêng. Rất nhiều khi sẽ ăn uống điều độ, gần đây không công tác, buông ra rộng bụng ăn, may mà cũng không béo.Ăn ăn, cô cảm thấy được hơi lạnh, đã nói: "Anh Miêu, anh có phải bật điều hòa hay không?""Không có." Miêu Từ Hành buông bát đũa, sắc mặt khẽ biến, lập tức để cho công nhân tới thu thập đông tây."Đi thôi, tôi mang cô về nhà.""A...." Nhất Hạ cũng ăn không sai biệt lắm, cô thấy Miêu Từ Hành cầm áo khoác khoác lên cho cô, sau đó ôm cô ra ngoài."Làm sao vậy, anh Miêu." Nhất Hạ cảm thấy được càng ngày càng lạnh, cảm giác có nhiều chỗ ngứa, cô liền muốn đưa tay đi gãi.Miêu Từ Hành thấy cô như vậy, một tay lấy cô đi nhanh đi về phía trước."Anh Miêu." Nhất Hạ đã giật mình, vòng tay ôm bên gáy của anh, nhìn mặt của anh ngây ra."Vùi đầu đến trong lòng tôi." Miêu Từ Hành sợ cô bị nhận ra tới, vội nói.Nhất Hạ trái lại cực kỳ nghe lời, vùi đầu đến trong lòng anh, không cho người nhìn đến mặt cô.Chỉ là cô thật sự càng lúc càng khó chịu, thân thể ngứa lợi hại, để cho cô nhịn không được vặn vẹo thân thể. Miêu Từ Hành ôm cũng xuống lầu, một đường đến ga ra.
Editor: Quỳnh Nguyễn
" Có thể làm nhiều lắm hay không!" Nhất Hạ nhìn những thứ đồ ăn này, vốn tâm tình rất tệ, lúc thực vật lộ ra hương khí, mỗi dạng đồ ăn đẹp giống tác phẩm nghệ thuật, cô phát hiện mình đói bụng.
Trước kia cảm thấy được Mậu Hinh làm đồ ăn ăn ngon, anh cả làm đồ ăn ăn ngon, hiện tại cảm thấy được phần lớn làm đồ ăn như vậy mới là nấu ăn. Anh cơ hồ đem nấu cơm trở thành một loại nghệ thuật, mỗi một đồ ăn đều phải cầu tận thiện tận mỹ, tại hương vị yêu cầu hoàn mỹ.
"Tốt." Anh để cho Nhất Hạ hỗ trợ mang đồ ăn sang, anh còn chưng cơm ngũ vị hương, vừa thấy chính là gạo tốt nhất chưng thành.
Nhất Hạ ngồi vào đối diện anh, nhìn những món ăn này không biết hạ đũa như thế nào, chỉ hỏi anh: "Anh Miêu, mỗi ngày anh đều đã làm cơm như vậy sao?"
"Không nhất định, có bạn tới mới làm." Miêu Từ Hành thấy cô bất động, "Nếm thử xem."
Nhất Hạ gắp một khối cây cải củ, nếm một ngụm, cảm giác cây cải củ kia cùng thịt kết hợp, ăn cô đều đã nuốt luôn đầu lưỡi rồi. Cô vẻ mặt thỏa mãn: "Ăn ngon."
Xem cô như vậy, Miêu Từ Hành nở nụ cười: "Vậy thì ăn nhiều một chút."
Cô lại ăn một ngụm cơm, chỉ cảm thấy cơm này thật là thơm: "Thật sự ăn ngon."
Trên mặt Miêu Từ Hành treo nụ cười thản nhiên, xem Nhất Hạ ăn cơm cũng là một loại hưởng thụ, mỗi một dạng đồ ăn cô nếm vào trong miệng giống như đều là món ngon hiếm có, để cho anh người đầu bếp này cực kì thỏa mãn.
"Sao anh không ăn?" Nhất Hạ nhìn anh không nhúc nhích, theo bản năng lập tức gắp khối cây cải củ thả trong chén anh.
Miêu Từ Hành sửng sốt một phen, anh thích sạch sẽ nghiêm trọng, bình thường cùng bạn giống Minh Ý bọn họ cùng nhau, mặc dù anh không thích loại đồ ăn gắp tới gắp đi, nhưng bởi vì là bạn làm cho mình chấp nhận một chút. Nhưng mà loại đồ ăn người ta nếm qua này, là tuyệt không có.
Minh Ý bọn họ cũng đều biết thói quen mình, sẽ không làm hành động như vậy, nhưng Nhất Hạ cũng không biết.
Anh cúi đầu xem đồ ăn cô gắp, mà lúc này cô đang nhìn mình, anh cúi đầu kẹp lên bỏ vào trong miệng. Liền cái quá trình này anh cũng không có một tia phản cảm, ngược lại thật sự cảm thấy được cây cải củ làm rất mĩ vị.
"Có phải ăn ngon hay không?" Nhất Hạ vẫn còn không quên.
"Uh`m." Chính anh làm, chẳng lẽ anh sẽ không biết sao?
"Em cũng cảm thấy ăn ngon." Nhất Hạ ăn không ít đồ ăn cùng cơm, cô làm cái ngành nghề này, có chút ăn kiêng. Rất nhiều khi sẽ ăn uống điều độ, gần đây không công tác, buông ra rộng bụng ăn, may mà cũng không béo.
Ăn ăn, cô cảm thấy được hơi lạnh, đã nói: "Anh Miêu, anh có phải bật điều hòa hay không?"
"Không có." Miêu Từ Hành buông bát đũa, sắc mặt khẽ biến, lập tức để cho công nhân tới thu thập đông tây."Đi thôi, tôi mang cô về nhà."
"A...." Nhất Hạ cũng ăn không sai biệt lắm, cô thấy Miêu Từ Hành cầm áo khoác khoác lên cho cô, sau đó ôm cô ra ngoài.
"Làm sao vậy, anh Miêu." Nhất Hạ cảm thấy được càng ngày càng lạnh, cảm giác có nhiều chỗ ngứa, cô liền muốn đưa tay đi gãi.
Miêu Từ Hành thấy cô như vậy, một tay lấy cô đi nhanh đi về phía trước.
"Anh Miêu." Nhất Hạ đã giật mình, vòng tay ôm bên gáy của anh, nhìn mặt của anh ngây ra.
"Vùi đầu đến trong lòng tôi." Miêu Từ Hành sợ cô bị nhận ra tới, vội nói.
Nhất Hạ trái lại cực kỳ nghe lời, vùi đầu đến trong lòng anh, không cho người nhìn đến mặt cô.
Chỉ là cô thật sự càng lúc càng khó chịu, thân thể ngứa lợi hại, để cho cô nhịn không được vặn vẹo thân thể. Miêu Từ Hành ôm cũng xuống lầu, một đường đến ga ra.
Quân Thiếu Độc Sủng: Thiên Kim Kiểm Sát TrưởngTác giả: Mạch Kiêu DươngTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỳnh Nguyễn "Kiểm sát trưởng (kiểm sát viên) Mậu Hinh, Minh tổng mời cô lên xe ngay bây giờ, anh ấy có chuyện muốn nói với cô". Vừa từ cửa Luật Chính Tư bước ra thì Mậu Hinh đã bị hai người đàn ông dáng người cường tráng mặc áo sơmi đen cổ tròn đứng chắn trước người, mặt không biểu cảm gì nói với cô như vậy. Đây là Tân Thị ngày 12 tháng 7 năm 2008, ba ngày mưa to liên tục làm đường cái trước cửa Luật Chính Tư hình thành một vũng nước thật dài, xe lướt qua có thể làm sóng nước tung tóe cao một mét. Rất nhiều đồng nghiệp oán giận nói ba ngày trước Tân Thị nóng đến nỗi hận không thể chui vào trong tủ lạnh giải nhiệt, ba ngày sau mưa to kéo dài làm thân thể cũng phải mốc meo. Khi đó là 6 giờ rưỡi buổi tối, một loạt xe Bentley màu đen đứng trước cửa Luật Chính Tư, toàn thân xe đen nhánh, từng chiếc xe xếp hàng chỉnh tề đứng trước cửa Luật Chính Tư như tên lửa có thể phóng ra công kích bất cứ lúc nào làm cho người ta cảm giác khó thở. 5 giờ rưỡi Luật Chính Tư tan tầm, rất nhiều… Editor: Quỳnh Nguyễn" Có thể làm nhiều lắm hay không!" Nhất Hạ nhìn những thứ đồ ăn này, vốn tâm tình rất tệ, lúc thực vật lộ ra hương khí, mỗi dạng đồ ăn đẹp giống tác phẩm nghệ thuật, cô phát hiện mình đói bụng.Trước kia cảm thấy được Mậu Hinh làm đồ ăn ăn ngon, anh cả làm đồ ăn ăn ngon, hiện tại cảm thấy được phần lớn làm đồ ăn như vậy mới là nấu ăn. Anh cơ hồ đem nấu cơm trở thành một loại nghệ thuật, mỗi một đồ ăn đều phải cầu tận thiện tận mỹ, tại hương vị yêu cầu hoàn mỹ."Tốt." Anh để cho Nhất Hạ hỗ trợ mang đồ ăn sang, anh còn chưng cơm ngũ vị hương, vừa thấy chính là gạo tốt nhất chưng thành.Nhất Hạ ngồi vào đối diện anh, nhìn những món ăn này không biết hạ đũa như thế nào, chỉ hỏi anh: "Anh Miêu, mỗi ngày anh đều đã làm cơm như vậy sao?""Không nhất định, có bạn tới mới làm." Miêu Từ Hành thấy cô bất động, "Nếm thử xem."Nhất Hạ gắp một khối cây cải củ, nếm một ngụm, cảm giác cây cải củ kia cùng thịt kết hợp, ăn cô đều đã nuốt luôn đầu lưỡi rồi. Cô vẻ mặt thỏa mãn: "Ăn ngon."Xem cô như vậy, Miêu Từ Hành nở nụ cười: "Vậy thì ăn nhiều một chút."Cô lại ăn một ngụm cơm, chỉ cảm thấy cơm này thật là thơm: "Thật sự ăn ngon."Trên mặt Miêu Từ Hành treo nụ cười thản nhiên, xem Nhất Hạ ăn cơm cũng là một loại hưởng thụ, mỗi một dạng đồ ăn cô nếm vào trong miệng giống như đều là món ngon hiếm có, để cho anh người đầu bếp này cực kì thỏa mãn."Sao anh không ăn?" Nhất Hạ nhìn anh không nhúc nhích, theo bản năng lập tức gắp khối cây cải củ thả trong chén anh.Miêu Từ Hành sửng sốt một phen, anh thích sạch sẽ nghiêm trọng, bình thường cùng bạn giống Minh Ý bọn họ cùng nhau, mặc dù anh không thích loại đồ ăn gắp tới gắp đi, nhưng bởi vì là bạn làm cho mình chấp nhận một chút. Nhưng mà loại đồ ăn người ta nếm qua này, là tuyệt không có.Minh Ý bọn họ cũng đều biết thói quen mình, sẽ không làm hành động như vậy, nhưng Nhất Hạ cũng không biết.Anh cúi đầu xem đồ ăn cô gắp, mà lúc này cô đang nhìn mình, anh cúi đầu kẹp lên bỏ vào trong miệng. Liền cái quá trình này anh cũng không có một tia phản cảm, ngược lại thật sự cảm thấy được cây cải củ làm rất mĩ vị."Có phải ăn ngon hay không?" Nhất Hạ vẫn còn không quên."Uh`m." Chính anh làm, chẳng lẽ anh sẽ không biết sao?"Em cũng cảm thấy ăn ngon." Nhất Hạ ăn không ít đồ ăn cùng cơm, cô làm cái ngành nghề này, có chút ăn kiêng. Rất nhiều khi sẽ ăn uống điều độ, gần đây không công tác, buông ra rộng bụng ăn, may mà cũng không béo.Ăn ăn, cô cảm thấy được hơi lạnh, đã nói: "Anh Miêu, anh có phải bật điều hòa hay không?""Không có." Miêu Từ Hành buông bát đũa, sắc mặt khẽ biến, lập tức để cho công nhân tới thu thập đông tây."Đi thôi, tôi mang cô về nhà.""A...." Nhất Hạ cũng ăn không sai biệt lắm, cô thấy Miêu Từ Hành cầm áo khoác khoác lên cho cô, sau đó ôm cô ra ngoài."Làm sao vậy, anh Miêu." Nhất Hạ cảm thấy được càng ngày càng lạnh, cảm giác có nhiều chỗ ngứa, cô liền muốn đưa tay đi gãi.Miêu Từ Hành thấy cô như vậy, một tay lấy cô đi nhanh đi về phía trước."Anh Miêu." Nhất Hạ đã giật mình, vòng tay ôm bên gáy của anh, nhìn mặt của anh ngây ra."Vùi đầu đến trong lòng tôi." Miêu Từ Hành sợ cô bị nhận ra tới, vội nói.Nhất Hạ trái lại cực kỳ nghe lời, vùi đầu đến trong lòng anh, không cho người nhìn đến mặt cô.Chỉ là cô thật sự càng lúc càng khó chịu, thân thể ngứa lợi hại, để cho cô nhịn không được vặn vẹo thân thể. Miêu Từ Hành ôm cũng xuống lầu, một đường đến ga ra.