Editor: Quỳnh Nguyễn "Kiểm sát trưởng (kiểm sát viên) Mậu Hinh, Minh tổng mời cô lên xe ngay bây giờ, anh ấy có chuyện muốn nói với cô". Vừa từ cửa Luật Chính Tư bước ra thì Mậu Hinh đã bị hai người đàn ông dáng người cường tráng mặc áo sơmi đen cổ tròn đứng chắn trước người, mặt không biểu cảm gì nói với cô như vậy. Đây là Tân Thị ngày 12 tháng 7 năm 2008, ba ngày mưa to liên tục làm đường cái trước cửa Luật Chính Tư hình thành một vũng nước thật dài, xe lướt qua có thể làm sóng nước tung tóe cao một mét. Rất nhiều đồng nghiệp oán giận nói ba ngày trước Tân Thị nóng đến nỗi hận không thể chui vào trong tủ lạnh giải nhiệt, ba ngày sau mưa to kéo dài làm thân thể cũng phải mốc meo. Khi đó là 6 giờ rưỡi buổi tối, một loạt xe Bentley màu đen đứng trước cửa Luật Chính Tư, toàn thân xe đen nhánh, từng chiếc xe xếp hàng chỉnh tề đứng trước cửa Luật Chính Tư như tên lửa có thể phóng ra công kích bất cứ lúc nào làm cho người ta cảm giác khó thở. 5 giờ rưỡi Luật Chính Tư tan tầm, rất nhiều…
Chương 274-1: Còn không có tha thứ
Quân Thiếu Độc Sủng: Thiên Kim Kiểm Sát TrưởngTác giả: Mạch Kiêu DươngTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỳnh Nguyễn "Kiểm sát trưởng (kiểm sát viên) Mậu Hinh, Minh tổng mời cô lên xe ngay bây giờ, anh ấy có chuyện muốn nói với cô". Vừa từ cửa Luật Chính Tư bước ra thì Mậu Hinh đã bị hai người đàn ông dáng người cường tráng mặc áo sơmi đen cổ tròn đứng chắn trước người, mặt không biểu cảm gì nói với cô như vậy. Đây là Tân Thị ngày 12 tháng 7 năm 2008, ba ngày mưa to liên tục làm đường cái trước cửa Luật Chính Tư hình thành một vũng nước thật dài, xe lướt qua có thể làm sóng nước tung tóe cao một mét. Rất nhiều đồng nghiệp oán giận nói ba ngày trước Tân Thị nóng đến nỗi hận không thể chui vào trong tủ lạnh giải nhiệt, ba ngày sau mưa to kéo dài làm thân thể cũng phải mốc meo. Khi đó là 6 giờ rưỡi buổi tối, một loạt xe Bentley màu đen đứng trước cửa Luật Chính Tư, toàn thân xe đen nhánh, từng chiếc xe xếp hàng chỉnh tề đứng trước cửa Luật Chính Tư như tên lửa có thể phóng ra công kích bất cứ lúc nào làm cho người ta cảm giác khó thở. 5 giờ rưỡi Luật Chính Tư tan tầm, rất nhiều… Editor: Quỳnh NguyễnMiêu Từ Hành tại Nhất Hạ tỉnh lại mê man, ôm cô đi, sau khi bọn họ đi, cả người Hinh Hinh đều đã ở vào nổi giận. Cô đã thật lâu thật lâu không tức giận như vậy, hơn nữa liền là tức giận cũng sẽ khống chế cảm xúc chính mình.Nhưng mà ̣ giờ này khắc này, mãnh liệt phẫn nộ đầy rẫy, cô xem đến Minh Ý đưa Miêu Từ Hành đi, mặt Minh Nhất Kỳ và Minh Ý chồng lại, cô đột nhiên cảm thấy được trước mắt mặt đều đã đáng ghét như thế."Anh xem đến Nhất Hạ anh nghĩ như thế nào, Minh Ý, nếu không phải Minh Nhất Kỳ Nhất Hạ sẽ không thay đổi thành như vậy. ANh nói Minh Nhất Kỳ là em trai anh, anh muốn cứu anh ta, vậy anh nghĩ tới Nhất Hạ cũng là em gái ruột của anh, nhìn đến cô nàng như vậy trong lòng anh dễ chịu sao?" Mậu Hinh từng tiếng một chất vấn.Minh Ý đã biết đến lúc này Hinh Hinh ở vào cực độ phẫn nộ, anh nói cái gì nữa cũng vô dụng, chỉ là trầm tĩnh nghe cô chỉ trích.Kỳ thật tại lúc anh quyết định muốn cứu Minh Nhất Kỳ anh liền biết anh muốn thừa nhận chỉ trích cùng phẫn nộ đến từ Hinh Hinh. Nhưng thật sự đối mặt, tư vị trong đó chỉ có tự mình biết rồi.Tựa như vừa rồi, cô dùng ánh mắt giống xem kẻ thù xem mình, thật sự hung hăng đả kích anh.Hinh Hinh nhìn anh như vậy, trong lòng lại càng phẫn nộ, nhưng là phẫn nộ lại có thể thế nào? Cũng không có thể thay đổi cái gì, Nhất Hạ không có khả năng không có nhiễm lên độc, vụ án Minh Nhất Kỳ cũng sẽ không gặp phải cục diện như vậy." Tối hôm nay anh ngủ thư phòng, chúng ta tạm thời không cần ngủ cùng một chỗ." Như bây giờ, cô thật sự không có biện pháp ngủ tiếp ở trên một cái giường cùng anh, thậm chí cô không nghĩ muốn đối mặt anh.Cô từ bên cạnh anh đi qua, Minh Ý giữ chặt cổ tay cô nghiêng đầu xem cô: "Tiểu Sâm cực kỳ mẫn cảm, cũng đã cảm giác được chúng ta gần đây tại cãi nhau. Mà chúng ta cãi nhau, trực tiếp ảnh hưởng cảm xúc bé, nếu phân phòng ngủ, em nghĩ tới bé nghĩ như thế nào sao? Bé nhất định lo lắng ba mẹ vì cái gì còn không có hòa hảo?"Mậu Hinh nghiêng đầu xem người đàn ông này, thật sự là quá nổi giận, nhưng mà cho dù phẫn nộ như vậy, cô phát hiện chính mình mà lại không có biện pháp nào với người đàn ông này. Chỉ cần vừa nhắc tới Tiểu Sâm, cô liền không có biện pháp nào, cô không có biện pháp suy nghĩ Tiểu Sâm không vui.Buổi tối đi ngủ, Minh Ý tắm xong trở về phòng khi đó Hinh Hinh đã nằm ngủ xong, lưng hướng bên kia ngủ, bộ dáng này là không nghĩ để ý chính mình.Anh cũng lên giường, cầm ra điện thoại gọi điện thoại cho Miêu Từ Hành."Nhất Hạ như thế nào?" Anh hỏi."Lúc này đã ngủ thiếp đi." Miêu Từ Hành nói, "Tình huống của cô còn muốn phức tạp một chút so với trong tưởng tượng của tôi, loại thuốc phiện này tính nghiện quá mạnh mẽ, thân thể Nhất Hạ chịu không nổi mới có thể như vậy."Minh Ý nghe lời này, thật lâu không nói."Mậu Hinh nhìn cực kỳ phẫn nộ, cậu muốn nói cho cô chân tướng hay không?" Miêu Từ Hành nói."Trong lòng tôi có tính toán." Minh Ý chuyển đầu xem Hinh Hinh đã ngồi dậy nhìn chính mình, hiển nhiên là lo lắng Nhất Hạ, nghe được anh gọi điện thoại cho Miêu Từ Hành, tự nhiên liền không giả bộ ngủ, trực tiếp dậy.Kết thúc điện thoại anh nói: "Nhất Hạ không có việc gì, lúc này đã ngủ thiếp đi."Nghe được Nhất Hạ không có việc gì, Hinh Hinh mới thở ra, sau đó nhanh chóng nằm lại đi.Minh Ý nằm xuống đi ôm cô, ai biết thân thể Hinh Hinh rõ ràng bày tỏ cự tuyệt, thanh âm đúng là băng lãnh: "Đừng đụng chạm tôi.""Hinh Hinh, anh thật sự không có lừa em, A Kỳ đích xác có bệnh tinh thần." Minh Ý ôm cô, vùi đầu tại bên gáy của cô, "Chẳng thế thì em cho rằng, phân báo cáo xem xét tinh thần kia anh thật sự có thể làm giả sao?"
Editor: Quỳnh Nguyễn
Miêu Từ Hành tại Nhất Hạ tỉnh lại mê man, ôm cô đi, sau khi bọn họ đi, cả người Hinh Hinh đều đã ở vào nổi giận. Cô đã thật lâu thật lâu không tức giận như vậy, hơn nữa liền là tức giận cũng sẽ khống chế cảm xúc chính mình.
Nhưng mà ̣ giờ này khắc này, mãnh liệt phẫn nộ đầy rẫy, cô xem đến Minh Ý đưa Miêu Từ Hành đi, mặt Minh Nhất Kỳ và Minh Ý chồng lại, cô đột nhiên cảm thấy được trước mắt mặt đều đã đáng ghét như thế.
"Anh xem đến Nhất Hạ anh nghĩ như thế nào, Minh Ý, nếu không phải Minh Nhất Kỳ Nhất Hạ sẽ không thay đổi thành như vậy. ANh nói Minh Nhất Kỳ là em trai anh, anh muốn cứu anh ta, vậy anh nghĩ tới Nhất Hạ cũng là em gái ruột của anh, nhìn đến cô nàng như vậy trong lòng anh dễ chịu sao?" Mậu Hinh từng tiếng một chất vấn.
Minh Ý đã biết đến lúc này Hinh Hinh ở vào cực độ phẫn nộ, anh nói cái gì nữa cũng vô dụng, chỉ là trầm tĩnh nghe cô chỉ trích.
Kỳ thật tại lúc anh quyết định muốn cứu Minh Nhất Kỳ anh liền biết anh muốn thừa nhận chỉ trích cùng phẫn nộ đến từ Hinh Hinh. Nhưng thật sự đối mặt, tư vị trong đó chỉ có tự mình biết rồi.
Tựa như vừa rồi, cô dùng ánh mắt giống xem kẻ thù xem mình, thật sự hung hăng đả kích anh.
Hinh Hinh nhìn anh như vậy, trong lòng lại càng phẫn nộ, nhưng là phẫn nộ lại có thể thế nào? Cũng không có thể thay đổi cái gì, Nhất Hạ không có khả năng không có nhiễm lên độc, vụ án Minh Nhất Kỳ cũng sẽ không gặp phải cục diện như vậy.
" Tối hôm nay anh ngủ thư phòng, chúng ta tạm thời không cần ngủ cùng một chỗ." Như bây giờ, cô thật sự không có biện pháp ngủ tiếp ở trên một cái giường cùng anh, thậm chí cô không nghĩ muốn đối mặt anh.
Cô từ bên cạnh anh đi qua, Minh Ý giữ chặt cổ tay cô nghiêng đầu xem cô: "Tiểu Sâm cực kỳ mẫn cảm, cũng đã cảm giác được chúng ta gần đây tại cãi nhau. Mà chúng ta cãi nhau, trực tiếp ảnh hưởng cảm xúc bé, nếu phân phòng ngủ, em nghĩ tới bé nghĩ như thế nào sao? Bé nhất định lo lắng ba mẹ vì cái gì còn không có hòa hảo?"
Mậu Hinh nghiêng đầu xem người đàn ông này, thật sự là quá nổi giận, nhưng mà cho dù phẫn nộ như vậy, cô phát hiện chính mình mà lại không có biện pháp nào với người đàn ông này. Chỉ cần vừa nhắc tới Tiểu Sâm, cô liền không có biện pháp nào, cô không có biện pháp suy nghĩ Tiểu Sâm không vui.
Buổi tối đi ngủ, Minh Ý tắm xong trở về phòng khi đó Hinh Hinh đã nằm ngủ xong, lưng hướng bên kia ngủ, bộ dáng này là không nghĩ để ý chính mình.
Anh cũng lên giường, cầm ra điện thoại gọi điện thoại cho Miêu Từ Hành.
"Nhất Hạ như thế nào?" Anh hỏi.
"Lúc này đã ngủ thiếp đi." Miêu Từ Hành nói, "Tình huống của cô còn muốn phức tạp một chút so với trong tưởng tượng của tôi, loại thuốc phiện này tính nghiện quá mạnh mẽ, thân thể Nhất Hạ chịu không nổi mới có thể như vậy."
Minh Ý nghe lời này, thật lâu không nói.
"Mậu Hinh nhìn cực kỳ phẫn nộ, cậu muốn nói cho cô chân tướng hay không?" Miêu Từ Hành nói.
"Trong lòng tôi có tính toán." Minh Ý chuyển đầu xem Hinh Hinh đã ngồi dậy nhìn chính mình, hiển nhiên là lo lắng Nhất Hạ, nghe được anh gọi điện thoại cho Miêu Từ Hành, tự nhiên liền không giả bộ ngủ, trực tiếp dậy.
Kết thúc điện thoại anh nói: "Nhất Hạ không có việc gì, lúc này đã ngủ thiếp đi."
Nghe được Nhất Hạ không có việc gì, Hinh Hinh mới thở ra, sau đó nhanh chóng nằm lại đi.
Minh Ý nằm xuống đi ôm cô, ai biết thân thể Hinh Hinh rõ ràng bày tỏ cự tuyệt, thanh âm đúng là băng lãnh: "Đừng đụng chạm tôi."
"Hinh Hinh, anh thật sự không có lừa em, A Kỳ đích xác có bệnh tinh thần." Minh Ý ôm cô, vùi đầu tại bên gáy của cô, "Chẳng thế thì em cho rằng, phân báo cáo xem xét tinh thần kia anh thật sự có thể làm giả sao?"
Quân Thiếu Độc Sủng: Thiên Kim Kiểm Sát TrưởngTác giả: Mạch Kiêu DươngTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngEditor: Quỳnh Nguyễn "Kiểm sát trưởng (kiểm sát viên) Mậu Hinh, Minh tổng mời cô lên xe ngay bây giờ, anh ấy có chuyện muốn nói với cô". Vừa từ cửa Luật Chính Tư bước ra thì Mậu Hinh đã bị hai người đàn ông dáng người cường tráng mặc áo sơmi đen cổ tròn đứng chắn trước người, mặt không biểu cảm gì nói với cô như vậy. Đây là Tân Thị ngày 12 tháng 7 năm 2008, ba ngày mưa to liên tục làm đường cái trước cửa Luật Chính Tư hình thành một vũng nước thật dài, xe lướt qua có thể làm sóng nước tung tóe cao một mét. Rất nhiều đồng nghiệp oán giận nói ba ngày trước Tân Thị nóng đến nỗi hận không thể chui vào trong tủ lạnh giải nhiệt, ba ngày sau mưa to kéo dài làm thân thể cũng phải mốc meo. Khi đó là 6 giờ rưỡi buổi tối, một loạt xe Bentley màu đen đứng trước cửa Luật Chính Tư, toàn thân xe đen nhánh, từng chiếc xe xếp hàng chỉnh tề đứng trước cửa Luật Chính Tư như tên lửa có thể phóng ra công kích bất cứ lúc nào làm cho người ta cảm giác khó thở. 5 giờ rưỡi Luật Chính Tư tan tầm, rất nhiều… Editor: Quỳnh NguyễnMiêu Từ Hành tại Nhất Hạ tỉnh lại mê man, ôm cô đi, sau khi bọn họ đi, cả người Hinh Hinh đều đã ở vào nổi giận. Cô đã thật lâu thật lâu không tức giận như vậy, hơn nữa liền là tức giận cũng sẽ khống chế cảm xúc chính mình.Nhưng mà ̣ giờ này khắc này, mãnh liệt phẫn nộ đầy rẫy, cô xem đến Minh Ý đưa Miêu Từ Hành đi, mặt Minh Nhất Kỳ và Minh Ý chồng lại, cô đột nhiên cảm thấy được trước mắt mặt đều đã đáng ghét như thế."Anh xem đến Nhất Hạ anh nghĩ như thế nào, Minh Ý, nếu không phải Minh Nhất Kỳ Nhất Hạ sẽ không thay đổi thành như vậy. ANh nói Minh Nhất Kỳ là em trai anh, anh muốn cứu anh ta, vậy anh nghĩ tới Nhất Hạ cũng là em gái ruột của anh, nhìn đến cô nàng như vậy trong lòng anh dễ chịu sao?" Mậu Hinh từng tiếng một chất vấn.Minh Ý đã biết đến lúc này Hinh Hinh ở vào cực độ phẫn nộ, anh nói cái gì nữa cũng vô dụng, chỉ là trầm tĩnh nghe cô chỉ trích.Kỳ thật tại lúc anh quyết định muốn cứu Minh Nhất Kỳ anh liền biết anh muốn thừa nhận chỉ trích cùng phẫn nộ đến từ Hinh Hinh. Nhưng thật sự đối mặt, tư vị trong đó chỉ có tự mình biết rồi.Tựa như vừa rồi, cô dùng ánh mắt giống xem kẻ thù xem mình, thật sự hung hăng đả kích anh.Hinh Hinh nhìn anh như vậy, trong lòng lại càng phẫn nộ, nhưng là phẫn nộ lại có thể thế nào? Cũng không có thể thay đổi cái gì, Nhất Hạ không có khả năng không có nhiễm lên độc, vụ án Minh Nhất Kỳ cũng sẽ không gặp phải cục diện như vậy." Tối hôm nay anh ngủ thư phòng, chúng ta tạm thời không cần ngủ cùng một chỗ." Như bây giờ, cô thật sự không có biện pháp ngủ tiếp ở trên một cái giường cùng anh, thậm chí cô không nghĩ muốn đối mặt anh.Cô từ bên cạnh anh đi qua, Minh Ý giữ chặt cổ tay cô nghiêng đầu xem cô: "Tiểu Sâm cực kỳ mẫn cảm, cũng đã cảm giác được chúng ta gần đây tại cãi nhau. Mà chúng ta cãi nhau, trực tiếp ảnh hưởng cảm xúc bé, nếu phân phòng ngủ, em nghĩ tới bé nghĩ như thế nào sao? Bé nhất định lo lắng ba mẹ vì cái gì còn không có hòa hảo?"Mậu Hinh nghiêng đầu xem người đàn ông này, thật sự là quá nổi giận, nhưng mà cho dù phẫn nộ như vậy, cô phát hiện chính mình mà lại không có biện pháp nào với người đàn ông này. Chỉ cần vừa nhắc tới Tiểu Sâm, cô liền không có biện pháp nào, cô không có biện pháp suy nghĩ Tiểu Sâm không vui.Buổi tối đi ngủ, Minh Ý tắm xong trở về phòng khi đó Hinh Hinh đã nằm ngủ xong, lưng hướng bên kia ngủ, bộ dáng này là không nghĩ để ý chính mình.Anh cũng lên giường, cầm ra điện thoại gọi điện thoại cho Miêu Từ Hành."Nhất Hạ như thế nào?" Anh hỏi."Lúc này đã ngủ thiếp đi." Miêu Từ Hành nói, "Tình huống của cô còn muốn phức tạp một chút so với trong tưởng tượng của tôi, loại thuốc phiện này tính nghiện quá mạnh mẽ, thân thể Nhất Hạ chịu không nổi mới có thể như vậy."Minh Ý nghe lời này, thật lâu không nói."Mậu Hinh nhìn cực kỳ phẫn nộ, cậu muốn nói cho cô chân tướng hay không?" Miêu Từ Hành nói."Trong lòng tôi có tính toán." Minh Ý chuyển đầu xem Hinh Hinh đã ngồi dậy nhìn chính mình, hiển nhiên là lo lắng Nhất Hạ, nghe được anh gọi điện thoại cho Miêu Từ Hành, tự nhiên liền không giả bộ ngủ, trực tiếp dậy.Kết thúc điện thoại anh nói: "Nhất Hạ không có việc gì, lúc này đã ngủ thiếp đi."Nghe được Nhất Hạ không có việc gì, Hinh Hinh mới thở ra, sau đó nhanh chóng nằm lại đi.Minh Ý nằm xuống đi ôm cô, ai biết thân thể Hinh Hinh rõ ràng bày tỏ cự tuyệt, thanh âm đúng là băng lãnh: "Đừng đụng chạm tôi.""Hinh Hinh, anh thật sự không có lừa em, A Kỳ đích xác có bệnh tinh thần." Minh Ý ôm cô, vùi đầu tại bên gáy của cô, "Chẳng thế thì em cho rằng, phân báo cáo xem xét tinh thần kia anh thật sự có thể làm giả sao?"