Một buổi sáng sớm, khuôn mặt Trì Tảo Tảo đỏ hồng, cả người ướt mềm. Cô kéo quần nhỏ ra, ghét bỏ ném sang một bên. Đáng chết, lại là mộng xuân. Phải rời giường vì lý do tức giận, cô bực bội, uể oải đi vào phòng tắm, rửa sạch xong, thay một bộ quần áo mới thoải mái, rồi xuống lầu dùng cơm. Tuy Trì Tảo Tảo là trẻ mồ côi, nhưng số mệnh cực tốt, được một nhà có tiền nuôi dưỡng, từ nhỏ cô là đại tiểu thư của nhà đó, cuộc sống cũng khá dễ chịu. Diệp gia, đại gia tộc lớn mạnh của Ninh Đô. Diệp gia có kỳ tài trong thương nghiệp, là Diệp Khuyết, hai mươi tuổi vừa tốt nghiệp đại học trở về, lập tức tới tập đoàn Thiên Vũ, trong ba năm ngắn ngủi, thành tích của anh không thể kể xiết. Hiện tại anh hai mươi tám tuổi, đảm đương chức vụ chủ tịch tập đoàn Thiên Vũ. Trong giới thương nghiệp có một tin đồn, nếu không cẩn thận chọc tới Diêm Vương Diệp Khuyết, bạn sẽ chết lúc nào không biết. Người ngoài giới đều truyền tai nhau, Diệp Khuyết máu lạnh vô tình, hành sự ngoan độc tuyệt tình, lại không gần nữ…

Chương 160: Còn nhớ, khi còn bé...

Cưới Trước Yêu Sau: Ông Xã Phúc Hắc Sủng Vợ YêuTác giả: Nhất Tiếu Khuynh ThầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngMột buổi sáng sớm, khuôn mặt Trì Tảo Tảo đỏ hồng, cả người ướt mềm. Cô kéo quần nhỏ ra, ghét bỏ ném sang một bên. Đáng chết, lại là mộng xuân. Phải rời giường vì lý do tức giận, cô bực bội, uể oải đi vào phòng tắm, rửa sạch xong, thay một bộ quần áo mới thoải mái, rồi xuống lầu dùng cơm. Tuy Trì Tảo Tảo là trẻ mồ côi, nhưng số mệnh cực tốt, được một nhà có tiền nuôi dưỡng, từ nhỏ cô là đại tiểu thư của nhà đó, cuộc sống cũng khá dễ chịu. Diệp gia, đại gia tộc lớn mạnh của Ninh Đô. Diệp gia có kỳ tài trong thương nghiệp, là Diệp Khuyết, hai mươi tuổi vừa tốt nghiệp đại học trở về, lập tức tới tập đoàn Thiên Vũ, trong ba năm ngắn ngủi, thành tích của anh không thể kể xiết. Hiện tại anh hai mươi tám tuổi, đảm đương chức vụ chủ tịch tập đoàn Thiên Vũ. Trong giới thương nghiệp có một tin đồn, nếu không cẩn thận chọc tới Diêm Vương Diệp Khuyết, bạn sẽ chết lúc nào không biết. Người ngoài giới đều truyền tai nhau, Diệp Khuyết máu lạnh vô tình, hành sự ngoan độc tuyệt tình, lại không gần nữ… Diệp Khuyết lôi kéo Trì Tảo Tảo về nhà, nguyên nhân là vừa nãy Đường Thì Sơ gọi điện thoại cho anh, bảo bọn họ tới đây.Hai người mới vừa đẩy cửa vào nhà, Trì Tảo Tảo không ngờ Đường Hoàn Quân đã được thả ra, c*̃ng không ngờ anh ta lại ở nhà mình, vì vậy vừa vào cửa, liền lớn giọng gọi."Ba mẹ, con và Diệp Nhị trở về rồi."Vừa dứt lời, Trì Tảo Tảo giương mắt vừa nhìn, Đường Hoàn Quân và Đường Thì Sơ ngồi trong phòng khách, nhất thời làm cô sửng sốt vài giây.Anh ta được thả rồi?Diệp Khuyết thật sự cho người thả anh ấy ra?Sâu trong nội tâm của cô, có chút không nhịn được vui vẻ, nhưng cũng có chút ngăn cách, không dám lại tới gần anh ấy.Vì vậy, cô liền cứng ngắc ở nơi đó, ngơ ngác nhìn Đường Hoàn Quân.Đường Hoàn Quân cũng nhìn cô, vẻ mặt bi thương, con ngươi ưu thương, trong cổ họng, nhất thời như uống một ly thuốc độc, đau rát đến có chút khó chịu.Diệp Khuyết đi tới, anh ta mới dời ánh mắt đến trên người Diệp Khuyết, anh ta đứng lên, nói một câu xin lỗi: “Anh, xin lỗi."Diệp Khuyết không phản ứng lại anh, đi tới trực tiếp ngồi xuống, ra hiệu cho Trì Tảo Tảo đi lên lầu.Trì Tảo Tảo hiểu ra, cúi đầu yên lặng rời khỏi.Trì Tảo Tảo chân trước vừa mới đi, một giây sau, Đường Hoàn Quân liền rầm một tiếng, hai đầu gối quỳ xuống trước mặt Diệp Khuyết.Lúc này, lại làm vẻ mặt Diệp Khuyết kinh ngạc ba phần."Cậu làm gì vậy?" Anh hỏi.Đường Hoàn Quân khóc lóc nói: "Em biết, là anh gọi điện thoại bảo bọn họ thả em ra, em biết tội em đáng chết, vì Tảo Tảo, hầu như là không chừa thủ đoạn nào, còn suýt nữa hại đến tính mạng cô ấy.""Anh, anh có thể thả em ra, nói rõ anh đã tha thứ cho em, em ở đây nói tiếng xin lỗi với anh vì hành động trước đó của em.""Đứng lên!" Diệp Khuyết quát lớn.Đường Hoàn Quân nghẹn ngào, còn muốn nói cái gì nữa, Diệp Khuyết lại là thiếu kiên nhẫn, đá một cái lên người anh: “Tôi bảo cậu đứng lên."Đường Hoàn Quân còn đang do dự, Đường Thì Sơ tới đỡ anh lên: “Khuyết bảo em đứng lên thì em đứng lên đi, cũng không phải con nít, làm sai chuyện phải phạt quỳ, em biết sai là tốt rồi."Lúc này Đường Hoàn Quân mới đứng lên, nghẹn ngào hai lần, mở miệng nói với Diệp Khuyết: “Anh, em có thể lên lầu nói chuyện riêng với Tảo Tảo không?"Diệp Khuyết đưa mắt nhìn anh, vẻ mặt cao thâm khó dò.Đường Hoàn Quân nhanh chóng giải thích: “Anh yên tâm, em sẽ không làm tổn thương cô ấy, em chỉ là muốn nói tiếng xin lỗi với cô ấy, em chỉ là muốn nói lời chào với cô ấy.""..."Diệp Khuyết cúi đầu, không lên tiếng.Nhưng Đường Thì Sơ hiểu rõ anh, biết anh không nói gì tức là đồng ý, chỉ là bị vướng mặt mũi, mới không muốn mở miệng.Lập tức, Đường Thì Sơ ra hiệu Đường Hoàn Quân đi tìm Trì Tảo Tảo, lúc này Đường Hoàn Quân mới rời đi.Trì Tảo Tảo không biết Đường Hoàn Quân tới đây làm gì, nhưng anh ấy được thả ra, trong lòng cô vẫn rất vui vẻ.Một mình đứng bên cửa sổ phòng, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ.Vào thu, ngoài cửa sổ lá xanh đều ố vàng bay xuống, mùa này, không biết vì sao, lại làm cho người ta có một loại cảm giác ly biệt bi thương không kể xiết.Không biết cô đang suy nghĩ gì, nghĩ đến đặc biệt nhập tâm, cửa phòng bị đẩy ra, Đường Hoàn Quân đứng sau lưng cô từ lúc nào, cô cũng không biết.Mãi đến khi, giọng trầm thấp mang theo khàn khàn của anh vang lên: “Còn nhớ... Khi còn bé chơi bắn bi thua em, em miễn cưỡng muốn anh leo cây bắt chim cho em, anh vì để cho em hài lòng, dù sợ độ cao, vẫn nhảy từ trên cây cao năm mét xuống."Nghe tiếng, Trì Tảo Tảo đột nhiên quay đầu lại.Nhìn thấy, lại là khuôn mặt ưu thương bi thống của Đường Hoàn Quân, cười đến rất thê lương."Nhưng vào lúc ấy, anh thật sự rất vui vẻ."

Diệp Khuyết lôi kéo Trì Tảo Tảo về nhà, nguyên nhân là vừa nãy Đường Thì Sơ gọi điện thoại cho anh, bảo bọn họ tới đây.

Hai người mới vừa đẩy cửa vào nhà, Trì Tảo Tảo không ngờ Đường Hoàn Quân đã được thả ra, c*̃ng không ngờ anh ta lại ở nhà mình, vì vậy vừa vào cửa, liền lớn giọng gọi.

"Ba mẹ, con và Diệp Nhị trở về rồi."

Vừa dứt lời, Trì Tảo Tảo giương mắt vừa nhìn, Đường Hoàn Quân và Đường Thì Sơ ngồi trong phòng khách, nhất thời làm cô sửng sốt vài giây.

Anh ta được thả rồi?

Diệp Khuyết thật sự cho người thả anh ấy ra?

Sâu trong nội tâm của cô, có chút không nhịn được vui vẻ, nhưng cũng có chút ngăn cách, không dám lại tới gần anh ấy.

Vì vậy, cô liền cứng ngắc ở nơi đó, ngơ ngác nhìn Đường Hoàn Quân.

Đường Hoàn Quân cũng nhìn cô, vẻ mặt bi thương, con ngươi ưu thương, trong cổ họng, nhất thời như uống một ly thuốc độc, đau rát đến có chút khó chịu.

Diệp Khuyết đi tới, anh ta mới dời ánh mắt đến trên người Diệp Khuyết, anh ta đứng lên, nói một câu xin lỗi: “Anh, xin lỗi."

Diệp Khuyết không phản ứng lại anh, đi tới trực tiếp ngồi xuống, ra hiệu cho Trì Tảo Tảo đi lên lầu.

Trì Tảo Tảo hiểu ra, cúi đầu yên lặng rời khỏi.

Trì Tảo Tảo chân trước vừa mới đi, một giây sau, Đường Hoàn Quân liền rầm một tiếng, hai đầu gối quỳ xuống trước mặt Diệp Khuyết.

Lúc này, lại làm vẻ mặt Diệp Khuyết kinh ngạc ba phần.

"Cậu làm gì vậy?" Anh hỏi.

Đường Hoàn Quân khóc lóc nói: "Em biết, là anh gọi điện thoại bảo bọn họ thả em ra, em biết tội em đáng chết, vì Tảo Tảo, hầu như là không chừa thủ đoạn nào, còn suýt nữa hại đến tính mạng cô ấy."

"Anh, anh có thể thả em ra, nói rõ anh đã tha thứ cho em, em ở đây nói tiếng xin lỗi với anh vì hành động trước đó của em."

"Đứng lên!" Diệp Khuyết quát lớn.

Đường Hoàn Quân nghẹn ngào, còn muốn nói cái gì nữa, Diệp Khuyết lại là thiếu kiên nhẫn, đá một cái lên người anh: “Tôi bảo cậu đứng lên."

Đường Hoàn Quân còn đang do dự, Đường Thì Sơ tới đỡ anh lên: “Khuyết bảo em đứng lên thì em đứng lên đi, cũng không phải con nít, làm sai chuyện phải phạt quỳ, em biết sai là tốt rồi."

Lúc này Đường Hoàn Quân mới đứng lên, nghẹn ngào hai lần, mở miệng nói với Diệp Khuyết: “Anh, em có thể lên lầu nói chuyện riêng với Tảo Tảo không?"

Diệp Khuyết đưa mắt nhìn anh, vẻ mặt cao thâm khó dò.

Đường Hoàn Quân nhanh chóng giải thích: “Anh yên tâm, em sẽ không làm tổn thương cô ấy, em chỉ là muốn nói tiếng xin lỗi với cô ấy, em chỉ là muốn nói lời chào với cô ấy."

"..."

Diệp Khuyết cúi đầu, không lên tiếng.

Nhưng Đường Thì Sơ hiểu rõ anh, biết anh không nói gì tức là đồng ý, chỉ là bị vướng mặt mũi, mới không muốn mở miệng.

Lập tức, Đường Thì Sơ ra hiệu Đường Hoàn Quân đi tìm Trì Tảo Tảo, lúc này Đường Hoàn Quân mới rời đi.

Trì Tảo Tảo không biết Đường Hoàn Quân tới đây làm gì, nhưng anh ấy được thả ra, trong lòng cô vẫn rất vui vẻ.

Một mình đứng bên cửa sổ phòng, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ.

Vào thu, ngoài cửa sổ lá xanh đều ố vàng bay xuống, mùa này, không biết vì sao, lại làm cho người ta có một loại cảm giác ly biệt bi thương không kể xiết.

Không biết cô đang suy nghĩ gì, nghĩ đến đặc biệt nhập tâm, cửa phòng bị đẩy ra, Đường Hoàn Quân đứng sau lưng cô từ lúc nào, cô cũng không biết.

Mãi đến khi, giọng trầm thấp mang theo khàn khàn của anh vang lên: “Còn nhớ... Khi còn bé chơi bắn bi thua em, em miễn cưỡng muốn anh leo cây bắt chim cho em, anh vì để cho em hài lòng, dù sợ độ cao, vẫn nhảy từ trên cây cao năm mét xuống."

Nghe tiếng, Trì Tảo Tảo đột nhiên quay đầu lại.

Nhìn thấy, lại là khuôn mặt ưu thương bi thống của Đường Hoàn Quân, cười đến rất thê lương.

"Nhưng vào lúc ấy, anh thật sự rất vui vẻ."

Cưới Trước Yêu Sau: Ông Xã Phúc Hắc Sủng Vợ YêuTác giả: Nhất Tiếu Khuynh ThầnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngMột buổi sáng sớm, khuôn mặt Trì Tảo Tảo đỏ hồng, cả người ướt mềm. Cô kéo quần nhỏ ra, ghét bỏ ném sang một bên. Đáng chết, lại là mộng xuân. Phải rời giường vì lý do tức giận, cô bực bội, uể oải đi vào phòng tắm, rửa sạch xong, thay một bộ quần áo mới thoải mái, rồi xuống lầu dùng cơm. Tuy Trì Tảo Tảo là trẻ mồ côi, nhưng số mệnh cực tốt, được một nhà có tiền nuôi dưỡng, từ nhỏ cô là đại tiểu thư của nhà đó, cuộc sống cũng khá dễ chịu. Diệp gia, đại gia tộc lớn mạnh của Ninh Đô. Diệp gia có kỳ tài trong thương nghiệp, là Diệp Khuyết, hai mươi tuổi vừa tốt nghiệp đại học trở về, lập tức tới tập đoàn Thiên Vũ, trong ba năm ngắn ngủi, thành tích của anh không thể kể xiết. Hiện tại anh hai mươi tám tuổi, đảm đương chức vụ chủ tịch tập đoàn Thiên Vũ. Trong giới thương nghiệp có một tin đồn, nếu không cẩn thận chọc tới Diêm Vương Diệp Khuyết, bạn sẽ chết lúc nào không biết. Người ngoài giới đều truyền tai nhau, Diệp Khuyết máu lạnh vô tình, hành sự ngoan độc tuyệt tình, lại không gần nữ… Diệp Khuyết lôi kéo Trì Tảo Tảo về nhà, nguyên nhân là vừa nãy Đường Thì Sơ gọi điện thoại cho anh, bảo bọn họ tới đây.Hai người mới vừa đẩy cửa vào nhà, Trì Tảo Tảo không ngờ Đường Hoàn Quân đã được thả ra, c*̃ng không ngờ anh ta lại ở nhà mình, vì vậy vừa vào cửa, liền lớn giọng gọi."Ba mẹ, con và Diệp Nhị trở về rồi."Vừa dứt lời, Trì Tảo Tảo giương mắt vừa nhìn, Đường Hoàn Quân và Đường Thì Sơ ngồi trong phòng khách, nhất thời làm cô sửng sốt vài giây.Anh ta được thả rồi?Diệp Khuyết thật sự cho người thả anh ấy ra?Sâu trong nội tâm của cô, có chút không nhịn được vui vẻ, nhưng cũng có chút ngăn cách, không dám lại tới gần anh ấy.Vì vậy, cô liền cứng ngắc ở nơi đó, ngơ ngác nhìn Đường Hoàn Quân.Đường Hoàn Quân cũng nhìn cô, vẻ mặt bi thương, con ngươi ưu thương, trong cổ họng, nhất thời như uống một ly thuốc độc, đau rát đến có chút khó chịu.Diệp Khuyết đi tới, anh ta mới dời ánh mắt đến trên người Diệp Khuyết, anh ta đứng lên, nói một câu xin lỗi: “Anh, xin lỗi."Diệp Khuyết không phản ứng lại anh, đi tới trực tiếp ngồi xuống, ra hiệu cho Trì Tảo Tảo đi lên lầu.Trì Tảo Tảo hiểu ra, cúi đầu yên lặng rời khỏi.Trì Tảo Tảo chân trước vừa mới đi, một giây sau, Đường Hoàn Quân liền rầm một tiếng, hai đầu gối quỳ xuống trước mặt Diệp Khuyết.Lúc này, lại làm vẻ mặt Diệp Khuyết kinh ngạc ba phần."Cậu làm gì vậy?" Anh hỏi.Đường Hoàn Quân khóc lóc nói: "Em biết, là anh gọi điện thoại bảo bọn họ thả em ra, em biết tội em đáng chết, vì Tảo Tảo, hầu như là không chừa thủ đoạn nào, còn suýt nữa hại đến tính mạng cô ấy.""Anh, anh có thể thả em ra, nói rõ anh đã tha thứ cho em, em ở đây nói tiếng xin lỗi với anh vì hành động trước đó của em.""Đứng lên!" Diệp Khuyết quát lớn.Đường Hoàn Quân nghẹn ngào, còn muốn nói cái gì nữa, Diệp Khuyết lại là thiếu kiên nhẫn, đá một cái lên người anh: “Tôi bảo cậu đứng lên."Đường Hoàn Quân còn đang do dự, Đường Thì Sơ tới đỡ anh lên: “Khuyết bảo em đứng lên thì em đứng lên đi, cũng không phải con nít, làm sai chuyện phải phạt quỳ, em biết sai là tốt rồi."Lúc này Đường Hoàn Quân mới đứng lên, nghẹn ngào hai lần, mở miệng nói với Diệp Khuyết: “Anh, em có thể lên lầu nói chuyện riêng với Tảo Tảo không?"Diệp Khuyết đưa mắt nhìn anh, vẻ mặt cao thâm khó dò.Đường Hoàn Quân nhanh chóng giải thích: “Anh yên tâm, em sẽ không làm tổn thương cô ấy, em chỉ là muốn nói tiếng xin lỗi với cô ấy, em chỉ là muốn nói lời chào với cô ấy.""..."Diệp Khuyết cúi đầu, không lên tiếng.Nhưng Đường Thì Sơ hiểu rõ anh, biết anh không nói gì tức là đồng ý, chỉ là bị vướng mặt mũi, mới không muốn mở miệng.Lập tức, Đường Thì Sơ ra hiệu Đường Hoàn Quân đi tìm Trì Tảo Tảo, lúc này Đường Hoàn Quân mới rời đi.Trì Tảo Tảo không biết Đường Hoàn Quân tới đây làm gì, nhưng anh ấy được thả ra, trong lòng cô vẫn rất vui vẻ.Một mình đứng bên cửa sổ phòng, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ.Vào thu, ngoài cửa sổ lá xanh đều ố vàng bay xuống, mùa này, không biết vì sao, lại làm cho người ta có một loại cảm giác ly biệt bi thương không kể xiết.Không biết cô đang suy nghĩ gì, nghĩ đến đặc biệt nhập tâm, cửa phòng bị đẩy ra, Đường Hoàn Quân đứng sau lưng cô từ lúc nào, cô cũng không biết.Mãi đến khi, giọng trầm thấp mang theo khàn khàn của anh vang lên: “Còn nhớ... Khi còn bé chơi bắn bi thua em, em miễn cưỡng muốn anh leo cây bắt chim cho em, anh vì để cho em hài lòng, dù sợ độ cao, vẫn nhảy từ trên cây cao năm mét xuống."Nghe tiếng, Trì Tảo Tảo đột nhiên quay đầu lại.Nhìn thấy, lại là khuôn mặt ưu thương bi thống của Đường Hoàn Quân, cười đến rất thê lương."Nhưng vào lúc ấy, anh thật sự rất vui vẻ."

Chương 160: Còn nhớ, khi còn bé...