Một ngày trời đặc biệt xanh, khiến cho Vương Thanh có chút lười biếng muốn trốn việc. Dù sao anh cũng là lão bản,thuê nhân viên để đó chưng à! Thế nên anh quyết định lên xe ra ngoại ô hóng mát. Chiếc xe thể thao mui trần đỏ rực chầm chậm chạy trên con đường vắng bóng người, Vương Thanh thoải mái một tay ôm vô lăng,một tay tì lên cửa xe,có chút lười biếng mà điều khiển. Xe chạy đến một con suối nhỏ, Vương Thanh xuống xe, đến gần bờ rìa con suối, đưa tay vào làn nước trong vắt, muốn múc một vốc nước lên rửa mặt,lại nghe thấp thoáng tiếng nức nở nghẹn ngào của bé trai - Quái, nơi này như thế nào lại có người? Thanh ca, anh đã quên anh cũng là nguời sao? Hay anh vốn dĩ chưa từng nghỉ mình là nguời? Vương Thanh hướng nơi có tiếng khóc đi đến. Trong một hốc đá có một bé trai tầm 8 9 tuổi được quấn một cái chăn mỏng co lại dựa vào xát vách đá. Đứa bé ngơ ngát đưa đôi mắt hai mí to tròn lên nhìn người lạ vừa xuất hiện,nước mắt mới vừa ngừng lại ào ạt chảy ra,nhưng cậu lại liều mạng kìm nén…
Chương 15: Hiến thân (Thượng)
[Thanh Vũ] BaBa, Đến Đây Thương Con ĐiTác giả: Dạ HànhTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngMột ngày trời đặc biệt xanh, khiến cho Vương Thanh có chút lười biếng muốn trốn việc. Dù sao anh cũng là lão bản,thuê nhân viên để đó chưng à! Thế nên anh quyết định lên xe ra ngoại ô hóng mát. Chiếc xe thể thao mui trần đỏ rực chầm chậm chạy trên con đường vắng bóng người, Vương Thanh thoải mái một tay ôm vô lăng,một tay tì lên cửa xe,có chút lười biếng mà điều khiển. Xe chạy đến một con suối nhỏ, Vương Thanh xuống xe, đến gần bờ rìa con suối, đưa tay vào làn nước trong vắt, muốn múc một vốc nước lên rửa mặt,lại nghe thấp thoáng tiếng nức nở nghẹn ngào của bé trai - Quái, nơi này như thế nào lại có người? Thanh ca, anh đã quên anh cũng là nguời sao? Hay anh vốn dĩ chưa từng nghỉ mình là nguời? Vương Thanh hướng nơi có tiếng khóc đi đến. Trong một hốc đá có một bé trai tầm 8 9 tuổi được quấn một cái chăn mỏng co lại dựa vào xát vách đá. Đứa bé ngơ ngát đưa đôi mắt hai mí to tròn lên nhìn người lạ vừa xuất hiện,nước mắt mới vừa ngừng lại ào ạt chảy ra,nhưng cậu lại liều mạng kìm nén… Hôm nay Vương Thanh xuất viện, anh không cho Đại Vũ đi đón, vì thế cậu sinh giận dỗi vào phòng bếp, không nghe lời anh á." Cạch...cạch...cộp....cộp" tiếng dao nặng nề nện xuống tấm thớt mỏng manh, Đại Vũ tưởng tượng người nào đó chính là cây củ cải đang ở dưới đao của cậu kia, chém chém một chút, bằm bằm một chút.... Hừ, đi đón thì có gì hay ho chứ, không thèm " cạch", không thèm " cạch", không thèm....Đáng thương cho củ cải bị bằm thành tương kia....—--—--—-—- Mặn chết ngươi!- Một nắm muối được ai đó quăng vào nồi cá....- Cay chết ngươi!!- Vài muỗng bột ớt nằm yên vị trên đĩa rau....- Chua chết ngươi!!!- Nửa chai dấm đã hòa tan cùng nước soup.- Đắng chết ngươi!!!!- Ai đó phung phí đem cả hộp chocolate nguyên chất nấu chảy trộn vào nồi cơm.Thành quả....Cá kho muối, rau xào ớt, soup dấm chua, cơm chocolate.Xanh, đỏ, trắng, đen có đủ, màu sắc rất phong phú, chẳng qua là Đại Vũ giả vờ không biết.Vương Thanh về đến nhà, vừa mở cửa, thì hỗn hợp mùi kia đã xộc vào mũi. Chua, nồng, còn có mùi đắng đắng. Nhà bếp vừa bị ăn trộm à?Thiên a! Nói cho anh biết, cái đống màu sắc trên bàn là gì vậy?Thứ đo đỏ kia, là rau phải không?Thứ đen thùi kia, là cơm sao?Còn thứ gì đỏ đỏ nổi lình bình kia?Còn cái thứ tái nhợt kia, là cá hã?Không cần hỏi, cũng biết tác giả là ai!!!- Đại Vũ!- Vương Thanh nổi giận.- A~! Có mặt.- Đại Vũ từ trên lầu bước xuống.Vương Thanh trợn trắng mắt nhìn hộ dáng lười nhác của ai kia. Bụng càng sôi sục.- Cái kia.- Chỉ về bàn ăn.- Là con làm.- Từng chữ từng chữ được Vương Thanh nhả ra bằng kẽ răng.- Cái nào?- Đại Vũ giả vờ khôg biết, hỏi.Vương Thanh tức muốn hộc máu.- Cơm trưa!- Anh gằng từng chữ.- A. Phải.- Đại Vũ như hiểu ra, thừa nhận.Nhìn bộ dạng kia, anh biết. Cậu chính là chỉnh anh đi?- Được, cơm trưa! Không phải con nấu ăn rất ngon sao? Ta nên ăn thử chứ nhỉ?Vương Thanh nhìn Đại Vũ, thấy mắt cậu mở lớn, mặt nghệch ra, anh đắc ý cười cười, đi tới bàn ăn, mỗi thứ.... đều..... nếm.!!Đại Vũ ban đầu chỉ nghĩ Vương Thanh lừa mình, lại nghe thấy tiếng bước chân của anh, tiếng động chén đũa. Trong lòng rơi lộp bộp. Đừng đùa chứ?Cậu hướng tới bàn ăn chạy, vướng phải chân bàn vì quá vội vàng, đau nhói từ ngón chân truyền tới nhưng cậu mặc kệ.
Hôm nay Vương Thanh xuất viện, anh không cho Đại Vũ đi đón, vì thế cậu sinh giận dỗi vào phòng bếp, không nghe lời anh á.
" Cạch...cạch...cộp....cộp" tiếng dao nặng nề nện xuống tấm thớt mỏng manh, Đại Vũ tưởng tượng người nào đó chính là cây củ cải đang ở dưới đao của cậu kia, chém chém một chút, bằm bằm một chút.... Hừ, đi đón thì có gì hay ho chứ, không thèm " cạch", không thèm " cạch", không thèm....
Đáng thương cho củ cải bị bằm thành tương kia....
—--—--—-—
- Mặn chết ngươi!- Một nắm muối được ai đó quăng vào nồi cá....
- Cay chết ngươi!!- Vài muỗng bột ớt nằm yên vị trên đĩa rau....
- Chua chết ngươi!!!- Nửa chai dấm đã hòa tan cùng nước soup.
- Đắng chết ngươi!!!!- Ai đó phung phí đem cả hộp chocolate nguyên chất nấu chảy trộn vào nồi cơm.
Thành quả....
Cá kho muối, rau xào ớt, soup dấm chua, cơm chocolate.
Xanh, đỏ, trắng, đen có đủ, màu sắc rất phong phú, chẳng qua là Đại Vũ giả vờ không biết.
Vương Thanh về đến nhà, vừa mở cửa, thì hỗn hợp mùi kia đã xộc vào mũi. Chua, nồng, còn có mùi đắng đắng. Nhà bếp vừa bị ăn trộm à?
Thiên a! Nói cho anh biết, cái đống màu sắc trên bàn là gì vậy?
Thứ đo đỏ kia, là rau phải không?
Thứ đen thùi kia, là cơm sao?
Còn thứ gì đỏ đỏ nổi lình bình kia?
Còn cái thứ tái nhợt kia, là cá hã?
Không cần hỏi, cũng biết tác giả là ai!!!
- Đại Vũ!- Vương Thanh nổi giận.
- A~! Có mặt.- Đại Vũ từ trên lầu bước xuống.
Vương Thanh trợn trắng mắt nhìn hộ dáng lười nhác của ai kia. Bụng càng sôi sục.
- Cái kia.- Chỉ về bàn ăn.- Là con làm.- Từng chữ từng chữ được Vương Thanh nhả ra bằng kẽ răng.
- Cái nào?- Đại Vũ giả vờ khôg biết, hỏi.
Vương Thanh tức muốn hộc máu.
- Cơm trưa!- Anh gằng từng chữ.
- A. Phải.- Đại Vũ như hiểu ra, thừa nhận.
Nhìn bộ dạng kia, anh biết. Cậu chính là chỉnh anh đi?
- Được, cơm trưa! Không phải con nấu ăn rất ngon sao? Ta nên ăn thử chứ nhỉ?
Vương Thanh nhìn Đại Vũ, thấy mắt cậu mở lớn, mặt nghệch ra, anh đắc ý cười cười, đi tới bàn ăn, mỗi thứ.... đều..... nếm.!!
Đại Vũ ban đầu chỉ nghĩ Vương Thanh lừa mình, lại nghe thấy tiếng bước chân của anh, tiếng động chén đũa. Trong lòng rơi lộp bộp. Đừng đùa chứ?
Cậu hướng tới bàn ăn chạy, vướng phải chân bàn vì quá vội vàng, đau nhói từ ngón chân truyền tới nhưng cậu mặc kệ.
[Thanh Vũ] BaBa, Đến Đây Thương Con ĐiTác giả: Dạ HànhTruyện Đam Mỹ, Truyện Xuyên KhôngMột ngày trời đặc biệt xanh, khiến cho Vương Thanh có chút lười biếng muốn trốn việc. Dù sao anh cũng là lão bản,thuê nhân viên để đó chưng à! Thế nên anh quyết định lên xe ra ngoại ô hóng mát. Chiếc xe thể thao mui trần đỏ rực chầm chậm chạy trên con đường vắng bóng người, Vương Thanh thoải mái một tay ôm vô lăng,một tay tì lên cửa xe,có chút lười biếng mà điều khiển. Xe chạy đến một con suối nhỏ, Vương Thanh xuống xe, đến gần bờ rìa con suối, đưa tay vào làn nước trong vắt, muốn múc một vốc nước lên rửa mặt,lại nghe thấp thoáng tiếng nức nở nghẹn ngào của bé trai - Quái, nơi này như thế nào lại có người? Thanh ca, anh đã quên anh cũng là nguời sao? Hay anh vốn dĩ chưa từng nghỉ mình là nguời? Vương Thanh hướng nơi có tiếng khóc đi đến. Trong một hốc đá có một bé trai tầm 8 9 tuổi được quấn một cái chăn mỏng co lại dựa vào xát vách đá. Đứa bé ngơ ngát đưa đôi mắt hai mí to tròn lên nhìn người lạ vừa xuất hiện,nước mắt mới vừa ngừng lại ào ạt chảy ra,nhưng cậu lại liều mạng kìm nén… Hôm nay Vương Thanh xuất viện, anh không cho Đại Vũ đi đón, vì thế cậu sinh giận dỗi vào phòng bếp, không nghe lời anh á." Cạch...cạch...cộp....cộp" tiếng dao nặng nề nện xuống tấm thớt mỏng manh, Đại Vũ tưởng tượng người nào đó chính là cây củ cải đang ở dưới đao của cậu kia, chém chém một chút, bằm bằm một chút.... Hừ, đi đón thì có gì hay ho chứ, không thèm " cạch", không thèm " cạch", không thèm....Đáng thương cho củ cải bị bằm thành tương kia....—--—--—-—- Mặn chết ngươi!- Một nắm muối được ai đó quăng vào nồi cá....- Cay chết ngươi!!- Vài muỗng bột ớt nằm yên vị trên đĩa rau....- Chua chết ngươi!!!- Nửa chai dấm đã hòa tan cùng nước soup.- Đắng chết ngươi!!!!- Ai đó phung phí đem cả hộp chocolate nguyên chất nấu chảy trộn vào nồi cơm.Thành quả....Cá kho muối, rau xào ớt, soup dấm chua, cơm chocolate.Xanh, đỏ, trắng, đen có đủ, màu sắc rất phong phú, chẳng qua là Đại Vũ giả vờ không biết.Vương Thanh về đến nhà, vừa mở cửa, thì hỗn hợp mùi kia đã xộc vào mũi. Chua, nồng, còn có mùi đắng đắng. Nhà bếp vừa bị ăn trộm à?Thiên a! Nói cho anh biết, cái đống màu sắc trên bàn là gì vậy?Thứ đo đỏ kia, là rau phải không?Thứ đen thùi kia, là cơm sao?Còn thứ gì đỏ đỏ nổi lình bình kia?Còn cái thứ tái nhợt kia, là cá hã?Không cần hỏi, cũng biết tác giả là ai!!!- Đại Vũ!- Vương Thanh nổi giận.- A~! Có mặt.- Đại Vũ từ trên lầu bước xuống.Vương Thanh trợn trắng mắt nhìn hộ dáng lười nhác của ai kia. Bụng càng sôi sục.- Cái kia.- Chỉ về bàn ăn.- Là con làm.- Từng chữ từng chữ được Vương Thanh nhả ra bằng kẽ răng.- Cái nào?- Đại Vũ giả vờ khôg biết, hỏi.Vương Thanh tức muốn hộc máu.- Cơm trưa!- Anh gằng từng chữ.- A. Phải.- Đại Vũ như hiểu ra, thừa nhận.Nhìn bộ dạng kia, anh biết. Cậu chính là chỉnh anh đi?- Được, cơm trưa! Không phải con nấu ăn rất ngon sao? Ta nên ăn thử chứ nhỉ?Vương Thanh nhìn Đại Vũ, thấy mắt cậu mở lớn, mặt nghệch ra, anh đắc ý cười cười, đi tới bàn ăn, mỗi thứ.... đều..... nếm.!!Đại Vũ ban đầu chỉ nghĩ Vương Thanh lừa mình, lại nghe thấy tiếng bước chân của anh, tiếng động chén đũa. Trong lòng rơi lộp bộp. Đừng đùa chứ?Cậu hướng tới bàn ăn chạy, vướng phải chân bàn vì quá vội vàng, đau nhói từ ngón chân truyền tới nhưng cậu mặc kệ.