Hôm nay lại là một buổi học bình thường của Thiên Ân trên trường. Về nhà, đồ đạc bừa bộn, có cái còn bị gãy thành nhiều mảnh chứng minh ở đây vừa có trận đánh nhau lớn. Thiên Ân không phản ứng gì, cô bình tĩnh dọn dẹp mọi thứ nhanh chóng, cô đã quá quen với việc này rồi. Quét dọn xong xuôi, Thiên Ân vào bếp nấu cơm. Trên đường vào bếp, Thiên Ân gặp một thanh xà, cô dễ dàng né qua nhưng lại đụng đầu phải cây gậy to đùng của ba cô. Trước khi ngã xuống, Thiên Ân còn kịp cảm thán "Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà!" Tỉnh dậy, Thiên Ân nghi ngờ nhìn trần nhà màu trắng trước mặt mình, quái lạ, trần phòng mình màu xanh cơ mà! Đỡ lấy cái đầu đau khủng khiếp, Thiên Ân nhìn mọi thứ lạ hoắc xung quanh mình "Ơ, mình bị bắt cóc à, nhưng mà làm gì có tên bắt cóc nào lại cho nạn nhân ở một căn phòng to, đẹp đầy đủ tiện nghi thế này chứ, xong lại còn băng bó cho nạn nhân nữa, hay mình bị người ta nhân lúc ba mẹ không có ở nhà đem mình bán cho một lão nhà giàu nào đó rồi?..." Bỗng, tiếng mở cửa cắt…
Chương 5
Anh Trai À, Chúng Ta Kết Hôn!Tác giả: Nguyệt Lam TửTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngHôm nay lại là một buổi học bình thường của Thiên Ân trên trường. Về nhà, đồ đạc bừa bộn, có cái còn bị gãy thành nhiều mảnh chứng minh ở đây vừa có trận đánh nhau lớn. Thiên Ân không phản ứng gì, cô bình tĩnh dọn dẹp mọi thứ nhanh chóng, cô đã quá quen với việc này rồi. Quét dọn xong xuôi, Thiên Ân vào bếp nấu cơm. Trên đường vào bếp, Thiên Ân gặp một thanh xà, cô dễ dàng né qua nhưng lại đụng đầu phải cây gậy to đùng của ba cô. Trước khi ngã xuống, Thiên Ân còn kịp cảm thán "Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà!" Tỉnh dậy, Thiên Ân nghi ngờ nhìn trần nhà màu trắng trước mặt mình, quái lạ, trần phòng mình màu xanh cơ mà! Đỡ lấy cái đầu đau khủng khiếp, Thiên Ân nhìn mọi thứ lạ hoắc xung quanh mình "Ơ, mình bị bắt cóc à, nhưng mà làm gì có tên bắt cóc nào lại cho nạn nhân ở một căn phòng to, đẹp đầy đủ tiện nghi thế này chứ, xong lại còn băng bó cho nạn nhân nữa, hay mình bị người ta nhân lúc ba mẹ không có ở nhà đem mình bán cho một lão nhà giàu nào đó rồi?..." Bỗng, tiếng mở cửa cắt… Tầm 4 giờ chiều, Thiên Ân thức dậy thì thấy Dật Phong ôm ngang hông cô còn Chíp thì nằm trong lòng cô, cả hai đều ngủ rất ngon lành. Thiên Ân lặng lẽ đặt Chíp qua một bên rồi quay sang lay mạnh Dật Phong, cô hét to:- ANH DẬT PHONG, DẬY MAU!Dật Phong đã tỉnh từ lâu nhưng muốn xem Thiên Ân làm gì nên anh giả vờ ngủ tiếp, ai ngờ cô lay mạnh khiến anh chóng hết cả mặt, lại còn hét toáng lên khiến anh nhất thời để lộ ra phần kia của tính cách. Dật Phong âm trầm, lạnh lùng nói:- Im lặng!Thiên Ân ngỡ ngàng, nhưng thật ra trong lòng cô đang cười gian xảo: "Biết ngay mà! Một người như anh ta thì sao có thể mang một đứa trẻ ở tầng lớp dưới cùng của xã hội về nhà chứ! Chắc chắn là anh ta có mục đích, ngoài mặt thì ôn nhu như gió xuân nhưng ai biết bên trong thế nào. Bây giờ thì lộ đuôi cáo rồi nhé!"Dật Phong nhìn Thiên Ân ngạc nhiên nhìn mình thì mới ngẩn người ra nhớ lại câu nói vừa nãy, anh vội ho nhẹ rồi cười ôn nhu, áy náy nhìn Thiên Ân:- Xin lỗi em, vừa nãy anh có chút khó chịu vì bị đánh thức, thói quen ấy mà! Để tối anh dẫn em đi ăn nhé, sau đó rồi em muốn đi đâu cũng được, coi như lời xin lỗi của anh vì đã nặng lời với em, có được không?Thiên Ân nhanh chóng thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình, mỉm cười nhìn Dật Phong, ra dáng một cô bé ngoan ngoãn:- Vâng, cũng được ạ!Chíp đã tỉnh dậy từ lâu và hiện tại nó đang phấn khích xem hai người này diễn kịch, nó thầm nghĩ "Bổn mèo đảm bảo hai người này mà đi đóng phim chắc chắn sẽ đạt giải Oscar ngay và luôn!"Thiên Ân bỗng sực nhớ ra một chuyện rồi cô bắt đầu truy hỏi Dật Phong:- Anh Dật Phong, sao anh lại ngủ trên giường của em?Dật Phong thản nhiên trả lời câu hỏi của Thiên Ân:- Là anh em thì ngủ với nhau cũng có làm sao đâu! Sau này có khi anh em mình còn ngủ với nhau dài dài nữa đấy!Thiên Ân nghiến răng, cố không để mình cãi lại Dật Phong, trong lòng cô thì lửa giận phừng phừng "Coi như anh giỏi, nếu như không phải muốn biết mục đích của anh thì bà đây đã làm cho anh á khẩu đến không nói được lời nào rồi! Anh cứ đợi đấy đi"Dật Phong vẫn cứ giữ nguyên cái nụ cười rất ngứa mắt đối với Thiên Ân như đang khiêu khích cô. Cuối cùng, Thiên Ân quay mặt, ôm Chíp xuống giường chuẩn bị đi ăn tối. Dật Phong chẳng nói câu nào nữa cứ thế đi theo Thiên Ân, anh nghĩ "Xem ra đứa trẻ này cũng chẳng hiền lành là mấy, ánh mắt vừa nãy như hận không thể băm mình ra thành trăm mảnh, có vẻ như giữ nó lại cũng không tệ, vừa có thể làm trò tiêu khiển vừa có thể dùng làm đồ ăn được. Nhưng bây giờ phải vỗ béo nó trước đã, trông gầy còm thế kia nhìn trông đã chả muốn ăn rồi."
Tầm 4 giờ chiều, Thiên Ân thức dậy thì thấy Dật Phong ôm ngang hông cô còn Chíp thì nằm trong lòng cô, cả hai đều ngủ rất ngon lành. Thiên Ân lặng lẽ đặt Chíp qua một bên rồi quay sang lay mạnh Dật Phong, cô hét to:
- ANH DẬT PHONG, DẬY MAU!
Dật Phong đã tỉnh từ lâu nhưng muốn xem Thiên Ân làm gì nên anh giả vờ ngủ tiếp, ai ngờ cô lay mạnh khiến anh chóng hết cả mặt, lại còn hét toáng lên khiến anh nhất thời để lộ ra phần kia của tính cách. Dật Phong âm trầm, lạnh lùng nói:
- Im lặng!
Thiên Ân ngỡ ngàng, nhưng thật ra trong lòng cô đang cười gian xảo: "Biết ngay mà! Một người như anh ta thì sao có thể mang một đứa trẻ ở tầng lớp dưới cùng của xã hội về nhà chứ! Chắc chắn là anh ta có mục đích, ngoài mặt thì ôn nhu như gió xuân nhưng ai biết bên trong thế nào. Bây giờ thì lộ đuôi cáo rồi nhé!"
Dật Phong nhìn Thiên Ân ngạc nhiên nhìn mình thì mới ngẩn người ra nhớ lại câu nói vừa nãy, anh vội ho nhẹ rồi cười ôn nhu, áy náy nhìn Thiên Ân:
- Xin lỗi em, vừa nãy anh có chút khó chịu vì bị đánh thức, thói quen ấy mà! Để tối anh dẫn em đi ăn nhé, sau đó rồi em muốn đi đâu cũng được, coi như lời xin lỗi của anh vì đã nặng lời với em, có được không?
Thiên Ân nhanh chóng thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình, mỉm cười nhìn Dật Phong, ra dáng một cô bé ngoan ngoãn:
- Vâng, cũng được ạ!
Chíp đã tỉnh dậy từ lâu và hiện tại nó đang phấn khích xem hai người này diễn kịch, nó thầm nghĩ "Bổn mèo đảm bảo hai người này mà đi đóng phim chắc chắn sẽ đạt giải Oscar ngay và luôn!"
Thiên Ân bỗng sực nhớ ra một chuyện rồi cô bắt đầu truy hỏi Dật Phong:
- Anh Dật Phong, sao anh lại ngủ trên giường của em?
Dật Phong thản nhiên trả lời câu hỏi của Thiên Ân:
- Là anh em thì ngủ với nhau cũng có làm sao đâu! Sau này có khi anh em mình còn ngủ với nhau dài dài nữa đấy!
Thiên Ân nghiến răng, cố không để mình cãi lại Dật Phong, trong lòng cô thì lửa giận phừng phừng "Coi như anh giỏi, nếu như không phải muốn biết mục đích của anh thì bà đây đã làm cho anh á khẩu đến không nói được lời nào rồi! Anh cứ đợi đấy đi"
Dật Phong vẫn cứ giữ nguyên cái nụ cười rất ngứa mắt đối với Thiên Ân như đang khiêu khích cô. Cuối cùng, Thiên Ân quay mặt, ôm Chíp xuống giường chuẩn bị đi ăn tối. Dật Phong chẳng nói câu nào nữa cứ thế đi theo Thiên Ân, anh nghĩ "Xem ra đứa trẻ này cũng chẳng hiền lành là mấy, ánh mắt vừa nãy như hận không thể băm mình ra thành trăm mảnh, có vẻ như giữ nó lại cũng không tệ, vừa có thể làm trò tiêu khiển vừa có thể dùng làm đồ ăn được. Nhưng bây giờ phải vỗ béo nó trước đã, trông gầy còm thế kia nhìn trông đã chả muốn ăn rồi."
Anh Trai À, Chúng Ta Kết Hôn!Tác giả: Nguyệt Lam TửTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngHôm nay lại là một buổi học bình thường của Thiên Ân trên trường. Về nhà, đồ đạc bừa bộn, có cái còn bị gãy thành nhiều mảnh chứng minh ở đây vừa có trận đánh nhau lớn. Thiên Ân không phản ứng gì, cô bình tĩnh dọn dẹp mọi thứ nhanh chóng, cô đã quá quen với việc này rồi. Quét dọn xong xuôi, Thiên Ân vào bếp nấu cơm. Trên đường vào bếp, Thiên Ân gặp một thanh xà, cô dễ dàng né qua nhưng lại đụng đầu phải cây gậy to đùng của ba cô. Trước khi ngã xuống, Thiên Ân còn kịp cảm thán "Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà!" Tỉnh dậy, Thiên Ân nghi ngờ nhìn trần nhà màu trắng trước mặt mình, quái lạ, trần phòng mình màu xanh cơ mà! Đỡ lấy cái đầu đau khủng khiếp, Thiên Ân nhìn mọi thứ lạ hoắc xung quanh mình "Ơ, mình bị bắt cóc à, nhưng mà làm gì có tên bắt cóc nào lại cho nạn nhân ở một căn phòng to, đẹp đầy đủ tiện nghi thế này chứ, xong lại còn băng bó cho nạn nhân nữa, hay mình bị người ta nhân lúc ba mẹ không có ở nhà đem mình bán cho một lão nhà giàu nào đó rồi?..." Bỗng, tiếng mở cửa cắt… Tầm 4 giờ chiều, Thiên Ân thức dậy thì thấy Dật Phong ôm ngang hông cô còn Chíp thì nằm trong lòng cô, cả hai đều ngủ rất ngon lành. Thiên Ân lặng lẽ đặt Chíp qua một bên rồi quay sang lay mạnh Dật Phong, cô hét to:- ANH DẬT PHONG, DẬY MAU!Dật Phong đã tỉnh từ lâu nhưng muốn xem Thiên Ân làm gì nên anh giả vờ ngủ tiếp, ai ngờ cô lay mạnh khiến anh chóng hết cả mặt, lại còn hét toáng lên khiến anh nhất thời để lộ ra phần kia của tính cách. Dật Phong âm trầm, lạnh lùng nói:- Im lặng!Thiên Ân ngỡ ngàng, nhưng thật ra trong lòng cô đang cười gian xảo: "Biết ngay mà! Một người như anh ta thì sao có thể mang một đứa trẻ ở tầng lớp dưới cùng của xã hội về nhà chứ! Chắc chắn là anh ta có mục đích, ngoài mặt thì ôn nhu như gió xuân nhưng ai biết bên trong thế nào. Bây giờ thì lộ đuôi cáo rồi nhé!"Dật Phong nhìn Thiên Ân ngạc nhiên nhìn mình thì mới ngẩn người ra nhớ lại câu nói vừa nãy, anh vội ho nhẹ rồi cười ôn nhu, áy náy nhìn Thiên Ân:- Xin lỗi em, vừa nãy anh có chút khó chịu vì bị đánh thức, thói quen ấy mà! Để tối anh dẫn em đi ăn nhé, sau đó rồi em muốn đi đâu cũng được, coi như lời xin lỗi của anh vì đã nặng lời với em, có được không?Thiên Ân nhanh chóng thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình, mỉm cười nhìn Dật Phong, ra dáng một cô bé ngoan ngoãn:- Vâng, cũng được ạ!Chíp đã tỉnh dậy từ lâu và hiện tại nó đang phấn khích xem hai người này diễn kịch, nó thầm nghĩ "Bổn mèo đảm bảo hai người này mà đi đóng phim chắc chắn sẽ đạt giải Oscar ngay và luôn!"Thiên Ân bỗng sực nhớ ra một chuyện rồi cô bắt đầu truy hỏi Dật Phong:- Anh Dật Phong, sao anh lại ngủ trên giường của em?Dật Phong thản nhiên trả lời câu hỏi của Thiên Ân:- Là anh em thì ngủ với nhau cũng có làm sao đâu! Sau này có khi anh em mình còn ngủ với nhau dài dài nữa đấy!Thiên Ân nghiến răng, cố không để mình cãi lại Dật Phong, trong lòng cô thì lửa giận phừng phừng "Coi như anh giỏi, nếu như không phải muốn biết mục đích của anh thì bà đây đã làm cho anh á khẩu đến không nói được lời nào rồi! Anh cứ đợi đấy đi"Dật Phong vẫn cứ giữ nguyên cái nụ cười rất ngứa mắt đối với Thiên Ân như đang khiêu khích cô. Cuối cùng, Thiên Ân quay mặt, ôm Chíp xuống giường chuẩn bị đi ăn tối. Dật Phong chẳng nói câu nào nữa cứ thế đi theo Thiên Ân, anh nghĩ "Xem ra đứa trẻ này cũng chẳng hiền lành là mấy, ánh mắt vừa nãy như hận không thể băm mình ra thành trăm mảnh, có vẻ như giữ nó lại cũng không tệ, vừa có thể làm trò tiêu khiển vừa có thể dùng làm đồ ăn được. Nhưng bây giờ phải vỗ béo nó trước đã, trông gầy còm thế kia nhìn trông đã chả muốn ăn rồi."