Tác giả:

Đôi lời tác giả: Chúc mừng sinh thần của daddy ạ! Chúc daddy tuổi mới vẫn ga lăng, đẹp trai và hoàn thành được tất cả điều mà mình mong muốn. Và độc giả ơi, như đã hứa nhé! Tác giả đã cho ra chương đầu tiên cũng như ra mắt bộ truyện: "Ngậm miệng lại nào cô bé!". Chương này khá ngắn bởi vì nó như là một dòng cảm xúc thoáng qua mà thôi. Cho tác giả xin lỗi nếu độc giả không hài lòng nhé! Độc giả vẫn cứ yên tâm là T6 tuần này tác giả vẫn sẽ cho ra chương 2 như đã nói trong lịch đăng chương trước rồi. Mọi người ủng hộ Listine nha! Hì hì! ^-^. ----------------------------------------------- Chương 1: Kỉ niệm thời thơ ấu Hức hức..! Ai khóc vậy? À, hóa ra là cô bé mới chuyển đến đây à. Ở trong một khu vườn nhỏ toàn là cây cối xanh tươi tốt, hoa lá đủ màu sắc sặc sỡ có một cô bé đang ngồi trên một chiếc xích đu được làm từ những loại lá cây của thiên nhiên khóc nức nở. Bỗng từ đâu chạy lại một câu bé với mái tóc màu vàng bạch kim, khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu. Cậu bé nói: - Đừng khóc nữa nha…

Chương 9

Ngậm Miệng Lại Nào Cô Bé!Tác giả: ListineĐôi lời tác giả: Chúc mừng sinh thần của daddy ạ! Chúc daddy tuổi mới vẫn ga lăng, đẹp trai và hoàn thành được tất cả điều mà mình mong muốn. Và độc giả ơi, như đã hứa nhé! Tác giả đã cho ra chương đầu tiên cũng như ra mắt bộ truyện: "Ngậm miệng lại nào cô bé!". Chương này khá ngắn bởi vì nó như là một dòng cảm xúc thoáng qua mà thôi. Cho tác giả xin lỗi nếu độc giả không hài lòng nhé! Độc giả vẫn cứ yên tâm là T6 tuần này tác giả vẫn sẽ cho ra chương 2 như đã nói trong lịch đăng chương trước rồi. Mọi người ủng hộ Listine nha! Hì hì! ^-^. ----------------------------------------------- Chương 1: Kỉ niệm thời thơ ấu Hức hức..! Ai khóc vậy? À, hóa ra là cô bé mới chuyển đến đây à. Ở trong một khu vườn nhỏ toàn là cây cối xanh tươi tốt, hoa lá đủ màu sắc sặc sỡ có một cô bé đang ngồi trên một chiếc xích đu được làm từ những loại lá cây của thiên nhiên khóc nức nở. Bỗng từ đâu chạy lại một câu bé với mái tóc màu vàng bạch kim, khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu. Cậu bé nói: - Đừng khóc nữa nha… - Hải ơi! Đi chơi đâu vậy? - nhóc tò mò hỏi- Đi công viên á! Bé thích không? - Hải quay sang vỗ nhẹ vào chiếc đầu nhỏ nhắn của cô.- Thích!Hải và Nguyệt một lớn một nhỏ đi về phía công viên. Cậu hôm nay mặc một chiếc áo bông dày, đi quần kaki màu đen, đầu đội chiếc mũ len nâu nâu. Còn bé Nguyệt thì là một chiếc áo len trắng muốt như tuyết với chân váy màu hồng, đầu đội mũ len hồng, khuôn mặt ửng hồng lên vì nẻ.Khi cả hai đến đó, cô rủ cậu đi chơi hết trò này đến trò khác: tàu lượn siêu tốc, thảm bay, đu quay khổng lồ,... Đến chỗ ném phi tiêu, Nguyệt Nguyệt nhìn thấy một con gấu bông màu trắng rất đẹp, cô rất thích. Bé mới nói nhỏ với Hải:- Hải ơi, tớ thích con gấu bông kia!- Hửm? Vậy tớ đi lấy cho cậu nhé? - cậu mỉm cười nhẹ nhàng nhìn cô.- Thật hả? - cô vui sướng nói.- Thật! - cậu thẳng thắn nói.Đi đến đó, cậu mua mười phát, cả mười phát đều chẳng trúng cái nào cả. Vẻ mặt Nguyệt Nguyệt có vẻ hơi buồn, còn cậu thì khá là khó chịu. Hải lại mua tiếp mười phát nữa và cũng chẳng trúng cái nào cả. Thấy vậy, Nguyệt Nguyệt mới lên tiếng nói:- Hải ơi, tớ không thích con gấu bông đó nữa đâu! Chúng ta ra chỗ khác chơi đi.- Không, tớ nhất định lấy được cho cậu! - Hải kiên quyết đáp.- Nhưng tốn tiền cậu lắm! - Nguyệt Nguyệt e ngại nói.Bỗng một chàng trai đưa con gấu bông màu trắng đó cho Nguyệt Nguyệt và bảo rằng:- Nè, cho em!- Dạ??? - Bé Nguyệt vẫn ngây ngô chưa hiểu gì.- Anh là tặng em đó! Em không lấy sao? - anh ấy cười nhẹ, giống những tia nắng ấm vậy đó.- Thật sao ạ? - Nguyệt vẫn không tin vào tai mình.- Là thật mà!- Em cảm ơn anh ạ! - nhóc con vui sướng, cười tít mắt nói.Cô gái nhỏ vui là vậy, thế mà không biết có cái tên nào đó đầu đầy vạch hắc tuyến, hậm hực vì nhìn thấy họ cười với nhau. Sau đó, chàng trai cho Nguyệt Nguyệt con gấu bông đó cũng đi về. Nhận được món quà mình mong muốn, Nguyệt Nguyệt tươi cười, quay ra khoe với Hải:- Hải ơi, tớ vừa được một anh tốt bụng cho gấu bông nè!- Hừ! Thế mà lúc nãy còn giả bộ! - Hải bĩu môi, đả kích Nguyệt NguyệtCô cúi đầu xuống, ôm lấy con gấu bông nói:- Tớ xin lỗi! Tha cho tớ nhé Hải à?- Không xin lỗi gì hết! Đi chơi tiếp! - tên mặt lạnh nào đó cố tình không cho bé xin lỗi- Ừ:

- Hải ơi! Đi chơi đâu vậy? - nhóc tò mò hỏi

- Đi công viên á! Bé thích không? - Hải quay sang vỗ nhẹ vào chiếc đầu nhỏ nhắn của cô.

- Thích!

Hải và Nguyệt một lớn một nhỏ đi về phía công viên. Cậu hôm nay mặc một chiếc áo bông dày, đi quần kaki màu đen, đầu đội chiếc mũ len nâu nâu. Còn bé Nguyệt thì là một chiếc áo len trắng muốt như tuyết với chân váy màu hồng, đầu đội mũ len hồng, khuôn mặt ửng hồng lên vì nẻ.

Khi cả hai đến đó, cô rủ cậu đi chơi hết trò này đến trò khác: tàu lượn siêu tốc, thảm bay, đu quay khổng lồ,... Đến chỗ ném phi tiêu, Nguyệt Nguyệt nhìn thấy một con gấu bông màu trắng rất đẹp, cô rất thích. Bé mới nói nhỏ với Hải:

- Hải ơi, tớ thích con gấu bông kia!

- Hửm? Vậy tớ đi lấy cho cậu nhé? - cậu mỉm cười nhẹ nhàng nhìn cô.

- Thật hả? - cô vui sướng nói.

- Thật! - cậu thẳng thắn nói.

Đi đến đó, cậu mua mười phát, cả mười phát đều chẳng trúng cái nào cả. Vẻ mặt Nguyệt Nguyệt có vẻ hơi buồn, còn cậu thì khá là khó chịu. Hải lại mua tiếp mười phát nữa và cũng chẳng trúng cái nào cả. Thấy vậy, Nguyệt Nguyệt mới lên tiếng nói:

- Hải ơi, tớ không thích con gấu bông đó nữa đâu! Chúng ta ra chỗ khác chơi đi.

- Không, tớ nhất định lấy được cho cậu! - Hải kiên quyết đáp.

- Nhưng tốn tiền cậu lắm! - Nguyệt Nguyệt e ngại nói.

Bỗng một chàng trai đưa con gấu bông màu trắng đó cho Nguyệt Nguyệt và bảo rằng:

- Nè, cho em!

- Dạ??? - Bé Nguyệt vẫn ngây ngô chưa hiểu gì.

- Anh là tặng em đó! Em không lấy sao? - anh ấy cười nhẹ, giống những tia nắng ấm vậy đó.

- Thật sao ạ? - Nguyệt vẫn không tin vào tai mình.

- Là thật mà!

- Em cảm ơn anh ạ! - nhóc con vui sướng, cười tít mắt nói.

Cô gái nhỏ vui là vậy, thế mà không biết có cái tên nào đó đầu đầy vạch hắc tuyến, hậm hực vì nhìn thấy họ cười với nhau. Sau đó, chàng trai cho Nguyệt Nguyệt con gấu bông đó cũng đi về. Nhận được món quà mình mong muốn, Nguyệt Nguyệt tươi cười, quay ra khoe với Hải:

- Hải ơi, tớ vừa được một anh tốt bụng cho gấu bông nè!

- Hừ! Thế mà lúc nãy còn giả bộ! - Hải bĩu môi, đả kích Nguyệt Nguyệt

Cô cúi đầu xuống, ôm lấy con gấu bông nói:

- Tớ xin lỗi! Tha cho tớ nhé Hải à?

- Không xin lỗi gì hết! Đi chơi tiếp! - tên mặt lạnh nào đó cố tình không cho bé xin lỗi

- Ừ:

Ngậm Miệng Lại Nào Cô Bé!Tác giả: ListineĐôi lời tác giả: Chúc mừng sinh thần của daddy ạ! Chúc daddy tuổi mới vẫn ga lăng, đẹp trai và hoàn thành được tất cả điều mà mình mong muốn. Và độc giả ơi, như đã hứa nhé! Tác giả đã cho ra chương đầu tiên cũng như ra mắt bộ truyện: "Ngậm miệng lại nào cô bé!". Chương này khá ngắn bởi vì nó như là một dòng cảm xúc thoáng qua mà thôi. Cho tác giả xin lỗi nếu độc giả không hài lòng nhé! Độc giả vẫn cứ yên tâm là T6 tuần này tác giả vẫn sẽ cho ra chương 2 như đã nói trong lịch đăng chương trước rồi. Mọi người ủng hộ Listine nha! Hì hì! ^-^. ----------------------------------------------- Chương 1: Kỉ niệm thời thơ ấu Hức hức..! Ai khóc vậy? À, hóa ra là cô bé mới chuyển đến đây à. Ở trong một khu vườn nhỏ toàn là cây cối xanh tươi tốt, hoa lá đủ màu sắc sặc sỡ có một cô bé đang ngồi trên một chiếc xích đu được làm từ những loại lá cây của thiên nhiên khóc nức nở. Bỗng từ đâu chạy lại một câu bé với mái tóc màu vàng bạch kim, khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu. Cậu bé nói: - Đừng khóc nữa nha… - Hải ơi! Đi chơi đâu vậy? - nhóc tò mò hỏi- Đi công viên á! Bé thích không? - Hải quay sang vỗ nhẹ vào chiếc đầu nhỏ nhắn của cô.- Thích!Hải và Nguyệt một lớn một nhỏ đi về phía công viên. Cậu hôm nay mặc một chiếc áo bông dày, đi quần kaki màu đen, đầu đội chiếc mũ len nâu nâu. Còn bé Nguyệt thì là một chiếc áo len trắng muốt như tuyết với chân váy màu hồng, đầu đội mũ len hồng, khuôn mặt ửng hồng lên vì nẻ.Khi cả hai đến đó, cô rủ cậu đi chơi hết trò này đến trò khác: tàu lượn siêu tốc, thảm bay, đu quay khổng lồ,... Đến chỗ ném phi tiêu, Nguyệt Nguyệt nhìn thấy một con gấu bông màu trắng rất đẹp, cô rất thích. Bé mới nói nhỏ với Hải:- Hải ơi, tớ thích con gấu bông kia!- Hửm? Vậy tớ đi lấy cho cậu nhé? - cậu mỉm cười nhẹ nhàng nhìn cô.- Thật hả? - cô vui sướng nói.- Thật! - cậu thẳng thắn nói.Đi đến đó, cậu mua mười phát, cả mười phát đều chẳng trúng cái nào cả. Vẻ mặt Nguyệt Nguyệt có vẻ hơi buồn, còn cậu thì khá là khó chịu. Hải lại mua tiếp mười phát nữa và cũng chẳng trúng cái nào cả. Thấy vậy, Nguyệt Nguyệt mới lên tiếng nói:- Hải ơi, tớ không thích con gấu bông đó nữa đâu! Chúng ta ra chỗ khác chơi đi.- Không, tớ nhất định lấy được cho cậu! - Hải kiên quyết đáp.- Nhưng tốn tiền cậu lắm! - Nguyệt Nguyệt e ngại nói.Bỗng một chàng trai đưa con gấu bông màu trắng đó cho Nguyệt Nguyệt và bảo rằng:- Nè, cho em!- Dạ??? - Bé Nguyệt vẫn ngây ngô chưa hiểu gì.- Anh là tặng em đó! Em không lấy sao? - anh ấy cười nhẹ, giống những tia nắng ấm vậy đó.- Thật sao ạ? - Nguyệt vẫn không tin vào tai mình.- Là thật mà!- Em cảm ơn anh ạ! - nhóc con vui sướng, cười tít mắt nói.Cô gái nhỏ vui là vậy, thế mà không biết có cái tên nào đó đầu đầy vạch hắc tuyến, hậm hực vì nhìn thấy họ cười với nhau. Sau đó, chàng trai cho Nguyệt Nguyệt con gấu bông đó cũng đi về. Nhận được món quà mình mong muốn, Nguyệt Nguyệt tươi cười, quay ra khoe với Hải:- Hải ơi, tớ vừa được một anh tốt bụng cho gấu bông nè!- Hừ! Thế mà lúc nãy còn giả bộ! - Hải bĩu môi, đả kích Nguyệt NguyệtCô cúi đầu xuống, ôm lấy con gấu bông nói:- Tớ xin lỗi! Tha cho tớ nhé Hải à?- Không xin lỗi gì hết! Đi chơi tiếp! - tên mặt lạnh nào đó cố tình không cho bé xin lỗi- Ừ:

Chương 9