Tác giả:

Tiết trời ở thành phố T lúc mùa thu rất là thoải mái, dù rằng có xe xe lạnh nhưng mọi người vẫn có thể thích ứng được.  Riêng chỉ mình cô gái nhỏ đang cuộn mình trong chăn lớn thì không chút gì gọi là thích ứng được, nơi cô sinh ra là một thành phố nóng nhiều hơn là mát cho nên đối với cô thế này được gọi là quá lạnh đi. Kí túc xác bệnh viện lạnh không tốt đi, máy sưởi cũng hư mất rồi.  Đêm qua cô trực, thần tài thổ địa thế nào mà dẫn khách sang quán lẩu bên kia đường không dẫn lại dẫn vào bệnh viện nhiều như vậy, chật vật 4-5 ca liên tục nguyên một đêm hành hạ Lâm Khả Khả căng dây thần kinh cực độ. Hết ca liền về ngay kí túc xá để ngủ thẳng một giấc, nào đâu ông trời thật bạc đãi cô mà lò sưởi bị hư khiến cô bây giờ lạnh quá mà không thể ngủ. Hai con mắt nổi lên gân đỏ nhìn cực kì không ra con người a.  Nằm trong chăn một hồi, nhiệt độ cơ thể của cô tự làm cho chăn ấm lên lúc này cô mới bắt đầu thiếp đi được một chút. Reng reng reng reng.  Ha ha, trời đã không thương thì thôi, khó…

Chương 3: Kiếm phòng quả thật không dễ

Soái Ca Dưới Lớp Quân TrangTác giả: Mộc DungTruyện Ngôn TìnhTiết trời ở thành phố T lúc mùa thu rất là thoải mái, dù rằng có xe xe lạnh nhưng mọi người vẫn có thể thích ứng được.  Riêng chỉ mình cô gái nhỏ đang cuộn mình trong chăn lớn thì không chút gì gọi là thích ứng được, nơi cô sinh ra là một thành phố nóng nhiều hơn là mát cho nên đối với cô thế này được gọi là quá lạnh đi. Kí túc xác bệnh viện lạnh không tốt đi, máy sưởi cũng hư mất rồi.  Đêm qua cô trực, thần tài thổ địa thế nào mà dẫn khách sang quán lẩu bên kia đường không dẫn lại dẫn vào bệnh viện nhiều như vậy, chật vật 4-5 ca liên tục nguyên một đêm hành hạ Lâm Khả Khả căng dây thần kinh cực độ. Hết ca liền về ngay kí túc xá để ngủ thẳng một giấc, nào đâu ông trời thật bạc đãi cô mà lò sưởi bị hư khiến cô bây giờ lạnh quá mà không thể ngủ. Hai con mắt nổi lên gân đỏ nhìn cực kì không ra con người a.  Nằm trong chăn một hồi, nhiệt độ cơ thể của cô tự làm cho chăn ấm lên lúc này cô mới bắt đầu thiếp đi được một chút. Reng reng reng reng.  Ha ha, trời đã không thương thì thôi, khó… Cuối cùng cô cũng được thảnh thơi một ngày không bệnh nhân, không máu me. Cô quyết định sẽ đi kiếm phòng trọ, dọn ra khỏi kí túc xá kia. Tuy rằng ở kí túc xá rất thuận lợi, qua lại bệnh viện đều nhanh nhưng mà cô thật không thể chấp nhận cơ sở hạ tầng đâu a.Cái gì mà một tháng 30 ngày không hư cái này thì lại hư cái kia, gọi thợ sửa chữa cũng như không sửa rồi lại hư, như thế này thì ai chịu cho nổi cơ chứ. Cho nên cô gọi điện cho tỷ tỷ thân yêu nói quyết định của mình sẽ dọn ra ngoài, cần tìm phòng, vị tỷ tỷ này là người sống cùng xóm với cô, lớn lên lấy quân nhân nên đi tùy quân cũng không phải vì vậy mà mất liên lạc lâu lâu cô cũng được gặp tỷ tỷ mỗi khi chồng của cô ấy được nghỉ phép về thăm nhà vợ. Quan hệ của hai người rất tốt cho nên cũng có thể nhờ vả không ít. Tỷ Tỷ với thành phố này quen biết nhiều người cho nên nhờ tỷ tỷ là đúng nhất a. _ Được, muội cứ xem thử vài nơi, tỷ đây sẽ liên hệ vài người bạn xem thế nào - Tỷ tỷ hảo tâm giúp đỡ cô, vốn rằng tỷ tỷ này rãnh lắm a, cả ngày ở nhà không làm gì nên có việc liền làm ngay thôi.Ai nha, cái thành phố T này lớn thì có lớn đó nhưng mà kiếm nhà thật sự là khó thật khó luôn a, cô đi từ sáng sớm đến bây giờ là đã hơn giữa trưa rồi mà vẫn không thấy được cái nhà nào cả. Lại còn nếu giá hợp lý thì nhà thấy ghê, mà nhà hợp lý thì giá lại thấy gớm cho nên cô mặt mày méo tới méo lui ngồi trong tiệm mì trút giận lên tô mì a. Reng reng reng. Tiếng chuông điện thoại vang lên, là tỷ tỷ gọi đến. _ A lô! Khả Khả, tỷ đã kiếm cho muội được một căn nhà rất tốt a - Tiếng nói cực kì đáng yêu của tỷ tỷ trong điện thoại, lộ rõ những vui mừng. _ Được! địa chỉ ở đâu, qua ngay - Khả Khả có vui mừng nhưng mà cô quả thật một chết rồi nên cũng không quá kích động mà nói chuyện trở nên khá lạnh nhạt. _ Được chị sẽ nhắn tin, chủ nhà một năm chỉ ở nhà có 4 ngày, em yên tâm mà ở nhé! - Tỷ Tỷ trong giọng nói có chút cười cười không hiểu rõ hàm ý của cô ấy là gì._ 4 ngày ư? 4 ngày nào của năm? - Chủ nhà không có ở nhà, chỉ xuất hiện 4 ngày một năm vậy là quá tốt cô có thể thoải mái, nhưng mà cũng phải biết rõ lúc nào họ có mặt để còn mà dọn dẹp cơ chứ, lỡ như mà về đột xuất mà thấy cô bầy bừa có khi đuổi cô ra ngay thì biết chỗ đâu mà ở._ Ạch.... cái này không xác định được a.- Tỷ tỷ này không biết phải làm sao giải thích về vấn đề này, chỉ cho cô mỗi cái biết là chỉ về ở đây có 4 ngày thôi.Thôi được rồi, 4 ngày hả, có thể chỉ là những dịp lễ đi, 4 mùng của tết nè lúc đó cô cũng đã về nhà, 4 ngày lễ trung thu nè, lúc đó cô cũng về nhà, 4 ngày lễ tạ ơn nè lúc đó cũng cũng về nhà, 4 ngày nghỉ đông nè lúc đó cô cũng về nhà. Không sao cả nếu mà cứ đúng như vậy thì cô đâu sợ phải gặp chủ nhà làm chi, quyết định vậy đi đợi tin nhắn báo địa chỉ của tỷ tỷ xong, Khả Khả quyết định hẹn tỷ tỷ rồi đến chỗ đó một chuyến xem được thì tháng sau liền dọn đến a. 

Cuối cùng cô cũng được thảnh thơi một ngày không bệnh nhân, không máu me. 

Cô quyết định sẽ đi kiếm phòng trọ, dọn ra khỏi kí túc xá kia. Tuy rằng ở kí túc xá rất thuận lợi, qua lại bệnh viện đều nhanh nhưng mà cô thật không thể chấp nhận cơ sở hạ tầng đâu a.

Cái gì mà một tháng 30 ngày không hư cái này thì lại hư cái kia, gọi thợ sửa chữa cũng như không sửa rồi lại hư, như thế này thì ai chịu cho nổi cơ chứ. 

Cho nên cô gọi điện cho tỷ tỷ thân yêu nói quyết định của mình sẽ dọn ra ngoài, cần tìm phòng, vị tỷ tỷ này là người sống cùng xóm với cô, lớn lên lấy quân nhân nên đi tùy quân cũng không phải vì vậy mà mất liên lạc lâu lâu cô cũng được gặp tỷ tỷ mỗi khi chồng của cô ấy được nghỉ phép về thăm nhà vợ. 

Quan hệ của hai người rất tốt cho nên cũng có thể nhờ vả không ít. Tỷ Tỷ với thành phố này quen biết nhiều người cho nên nhờ tỷ tỷ là đúng nhất a. 

_ Được, muội cứ xem thử vài nơi, tỷ đây sẽ liên hệ vài người bạn xem thế nào - Tỷ tỷ hảo tâm giúp đỡ cô, vốn rằng tỷ tỷ này rãnh lắm a, cả ngày ở nhà không làm gì nên có việc liền làm ngay thôi.

Ai nha, cái thành phố T này lớn thì có lớn đó nhưng mà kiếm nhà thật sự là khó thật khó luôn a, cô đi từ sáng sớm đến bây giờ là đã hơn giữa trưa rồi mà vẫn không thấy được cái nhà nào cả. 

Lại còn nếu giá hợp lý thì nhà thấy ghê, mà nhà hợp lý thì giá lại thấy gớm cho nên cô mặt mày méo tới méo lui ngồi trong tiệm mì trút giận lên tô mì a. 

Reng reng reng. 

Tiếng chuông điện thoại vang lên, là tỷ tỷ gọi đến. 

_ A lô! Khả Khả, tỷ đã kiếm cho muội được một căn nhà rất tốt a - Tiếng nói cực kì đáng yêu của tỷ tỷ trong điện thoại, lộ rõ những vui mừng. 

_ Được! địa chỉ ở đâu, qua ngay - Khả Khả có vui mừng nhưng mà cô quả thật một chết rồi nên cũng không quá kích động mà nói chuyện trở nên khá lạnh nhạt. 

_ Được chị sẽ nhắn tin, chủ nhà một năm chỉ ở nhà có 4 ngày, em yên tâm mà ở nhé! - Tỷ Tỷ trong giọng nói có chút cười cười không hiểu rõ hàm ý của cô ấy là gì.

_ 4 ngày ư? 4 ngày nào của năm? - Chủ nhà không có ở nhà, chỉ xuất hiện 4 ngày một năm vậy là quá tốt cô có thể thoải mái, nhưng mà cũng phải biết rõ lúc nào họ có mặt để còn mà dọn dẹp cơ chứ, lỡ như mà về đột xuất mà thấy cô bầy bừa có khi đuổi cô ra ngay thì biết chỗ đâu mà ở.

_ Ạch.... cái này không xác định được a.- Tỷ tỷ này không biết phải làm sao giải thích về vấn đề này, chỉ cho cô mỗi cái biết là chỉ về ở đây có 4 ngày thôi.

Thôi được rồi, 4 ngày hả, có thể chỉ là những dịp lễ đi, 4 mùng của tết nè lúc đó cô cũng đã về nhà, 4 ngày lễ trung thu nè, lúc đó cô cũng về nhà, 4 ngày lễ tạ ơn nè lúc đó cũng cũng về nhà, 4 ngày nghỉ đông nè lúc đó cô cũng về nhà. 

Không sao cả nếu mà cứ đúng như vậy thì cô đâu sợ phải gặp chủ nhà làm chi, quyết định vậy đi đợi tin nhắn báo địa chỉ của tỷ tỷ xong, Khả Khả quyết định hẹn tỷ tỷ rồi đến chỗ đó một chuyến xem được thì tháng sau liền dọn đến a. 

Soái Ca Dưới Lớp Quân TrangTác giả: Mộc DungTruyện Ngôn TìnhTiết trời ở thành phố T lúc mùa thu rất là thoải mái, dù rằng có xe xe lạnh nhưng mọi người vẫn có thể thích ứng được.  Riêng chỉ mình cô gái nhỏ đang cuộn mình trong chăn lớn thì không chút gì gọi là thích ứng được, nơi cô sinh ra là một thành phố nóng nhiều hơn là mát cho nên đối với cô thế này được gọi là quá lạnh đi. Kí túc xác bệnh viện lạnh không tốt đi, máy sưởi cũng hư mất rồi.  Đêm qua cô trực, thần tài thổ địa thế nào mà dẫn khách sang quán lẩu bên kia đường không dẫn lại dẫn vào bệnh viện nhiều như vậy, chật vật 4-5 ca liên tục nguyên một đêm hành hạ Lâm Khả Khả căng dây thần kinh cực độ. Hết ca liền về ngay kí túc xá để ngủ thẳng một giấc, nào đâu ông trời thật bạc đãi cô mà lò sưởi bị hư khiến cô bây giờ lạnh quá mà không thể ngủ. Hai con mắt nổi lên gân đỏ nhìn cực kì không ra con người a.  Nằm trong chăn một hồi, nhiệt độ cơ thể của cô tự làm cho chăn ấm lên lúc này cô mới bắt đầu thiếp đi được một chút. Reng reng reng reng.  Ha ha, trời đã không thương thì thôi, khó… Cuối cùng cô cũng được thảnh thơi một ngày không bệnh nhân, không máu me. Cô quyết định sẽ đi kiếm phòng trọ, dọn ra khỏi kí túc xá kia. Tuy rằng ở kí túc xá rất thuận lợi, qua lại bệnh viện đều nhanh nhưng mà cô thật không thể chấp nhận cơ sở hạ tầng đâu a.Cái gì mà một tháng 30 ngày không hư cái này thì lại hư cái kia, gọi thợ sửa chữa cũng như không sửa rồi lại hư, như thế này thì ai chịu cho nổi cơ chứ. Cho nên cô gọi điện cho tỷ tỷ thân yêu nói quyết định của mình sẽ dọn ra ngoài, cần tìm phòng, vị tỷ tỷ này là người sống cùng xóm với cô, lớn lên lấy quân nhân nên đi tùy quân cũng không phải vì vậy mà mất liên lạc lâu lâu cô cũng được gặp tỷ tỷ mỗi khi chồng của cô ấy được nghỉ phép về thăm nhà vợ. Quan hệ của hai người rất tốt cho nên cũng có thể nhờ vả không ít. Tỷ Tỷ với thành phố này quen biết nhiều người cho nên nhờ tỷ tỷ là đúng nhất a. _ Được, muội cứ xem thử vài nơi, tỷ đây sẽ liên hệ vài người bạn xem thế nào - Tỷ tỷ hảo tâm giúp đỡ cô, vốn rằng tỷ tỷ này rãnh lắm a, cả ngày ở nhà không làm gì nên có việc liền làm ngay thôi.Ai nha, cái thành phố T này lớn thì có lớn đó nhưng mà kiếm nhà thật sự là khó thật khó luôn a, cô đi từ sáng sớm đến bây giờ là đã hơn giữa trưa rồi mà vẫn không thấy được cái nhà nào cả. Lại còn nếu giá hợp lý thì nhà thấy ghê, mà nhà hợp lý thì giá lại thấy gớm cho nên cô mặt mày méo tới méo lui ngồi trong tiệm mì trút giận lên tô mì a. Reng reng reng. Tiếng chuông điện thoại vang lên, là tỷ tỷ gọi đến. _ A lô! Khả Khả, tỷ đã kiếm cho muội được một căn nhà rất tốt a - Tiếng nói cực kì đáng yêu của tỷ tỷ trong điện thoại, lộ rõ những vui mừng. _ Được! địa chỉ ở đâu, qua ngay - Khả Khả có vui mừng nhưng mà cô quả thật một chết rồi nên cũng không quá kích động mà nói chuyện trở nên khá lạnh nhạt. _ Được chị sẽ nhắn tin, chủ nhà một năm chỉ ở nhà có 4 ngày, em yên tâm mà ở nhé! - Tỷ Tỷ trong giọng nói có chút cười cười không hiểu rõ hàm ý của cô ấy là gì._ 4 ngày ư? 4 ngày nào của năm? - Chủ nhà không có ở nhà, chỉ xuất hiện 4 ngày một năm vậy là quá tốt cô có thể thoải mái, nhưng mà cũng phải biết rõ lúc nào họ có mặt để còn mà dọn dẹp cơ chứ, lỡ như mà về đột xuất mà thấy cô bầy bừa có khi đuổi cô ra ngay thì biết chỗ đâu mà ở._ Ạch.... cái này không xác định được a.- Tỷ tỷ này không biết phải làm sao giải thích về vấn đề này, chỉ cho cô mỗi cái biết là chỉ về ở đây có 4 ngày thôi.Thôi được rồi, 4 ngày hả, có thể chỉ là những dịp lễ đi, 4 mùng của tết nè lúc đó cô cũng đã về nhà, 4 ngày lễ trung thu nè, lúc đó cô cũng về nhà, 4 ngày lễ tạ ơn nè lúc đó cũng cũng về nhà, 4 ngày nghỉ đông nè lúc đó cô cũng về nhà. Không sao cả nếu mà cứ đúng như vậy thì cô đâu sợ phải gặp chủ nhà làm chi, quyết định vậy đi đợi tin nhắn báo địa chỉ của tỷ tỷ xong, Khả Khả quyết định hẹn tỷ tỷ rồi đến chỗ đó một chuyến xem được thì tháng sau liền dọn đến a. 

Chương 3: Kiếm phòng quả thật không dễ