Cô sinh ra ở 1 vùng quê hẻo lánh, mẹ cô thì mất hồi năm cô 4t và đó cũng là khoảng thời gian cha cô đưa nhân tình của ông ta về cùng 1 đứa con gái bằng tuổi cô công bố đây sẽ là gia đình mới của cô. Hằng ngày cô đều phải 1 mình chịu đựng những trận đòn của bà mẹ kế, dần dần cô bị mắc 1 chứng bệnh - trầm cảm trong suốt 5 năm. Cô dần dà trở nên lạnh lùng, ít nói, xa cách với mọi người cho đến cuối cấp 3, cô đậu vào 1 trường đại học Y ở thành phố, cô đã quyết định vừa làm vừa học mà không cần sự giúp đỡ của những người kia, nhưng chắc gì họ đã chịu giúp cô - Mày mà bước 1 bước nữa thì đừng bao giờ quay trở về đây gặp mặt tao với mẹ mày nữa Trong 1 đêm mưa tầm tã, cô bỗng nhớ lại những lời lúc xưa Bà mẹ kế thì thảnh thơi cắn hạt dưa, giở giọng chanh chua nói: - Mày mà đậu được trường đại học Y? Hừ, phải làm "ấm giường" cho mấy thằng đàn ông vậy? Cô không quan tâm, vẫn cứ bước đi thực hiện ước mơ của cô - trở thành 1 bác sĩ Và hiện tại, cô đã đứng trước trường đại học Lạc Hồng Rầm... Đang…
Chương 5
Chỉ Là Thế ThânTác giả: W1_07082017Truyện Ngôn TìnhCô sinh ra ở 1 vùng quê hẻo lánh, mẹ cô thì mất hồi năm cô 4t và đó cũng là khoảng thời gian cha cô đưa nhân tình của ông ta về cùng 1 đứa con gái bằng tuổi cô công bố đây sẽ là gia đình mới của cô. Hằng ngày cô đều phải 1 mình chịu đựng những trận đòn của bà mẹ kế, dần dần cô bị mắc 1 chứng bệnh - trầm cảm trong suốt 5 năm. Cô dần dà trở nên lạnh lùng, ít nói, xa cách với mọi người cho đến cuối cấp 3, cô đậu vào 1 trường đại học Y ở thành phố, cô đã quyết định vừa làm vừa học mà không cần sự giúp đỡ của những người kia, nhưng chắc gì họ đã chịu giúp cô - Mày mà bước 1 bước nữa thì đừng bao giờ quay trở về đây gặp mặt tao với mẹ mày nữa Trong 1 đêm mưa tầm tã, cô bỗng nhớ lại những lời lúc xưa Bà mẹ kế thì thảnh thơi cắn hạt dưa, giở giọng chanh chua nói: - Mày mà đậu được trường đại học Y? Hừ, phải làm "ấm giường" cho mấy thằng đàn ông vậy? Cô không quan tâm, vẫn cứ bước đi thực hiện ước mơ của cô - trở thành 1 bác sĩ Và hiện tại, cô đã đứng trước trường đại học Lạc Hồng Rầm... Đang… Cô vốn dĩ chưa từng có khái niệm sinh nhật hay tặng quà vì nó chẳng bao giờ xuất hiện trong cái quá khứ đầy đau thương của cô. Chậm rãi trở về KTX, mở cửa ra thì chẳng có ai ở trong cả, thẩm nghĩ chắc họ có tiết nên cô đi thay đồ rồi tới bàn học đọc nốt cuốn sách8h tốiNhẹ nhàng đóng cuốn sách laị, cô đang suy nghĩ về các nhân vật trong câu chuyện thì cánh cửa mở "Rầm". Thùy Chi hùng hổ bước vào, mang theo vẻ mặt cực kì hạnh phúc mà múa may quay cuồng trong KTX, theo sau là Hạ Xuân và Tiểu Phù- Trời ơi, tui thiệt là may mắn, cuộc đời sao lại đối tốt với tui quá vậy? - Thùy Chi vừa múa vừa nóiHạ Xuân để ý thấy cô đã về rồi thì nói- Lệ Băng, cậu về rồi à?- ỪThùy Chi bây giờ mới để ý đến sự hiện diện của cô, chạy đến vui mừng nói- Băng ơi, tớ hạnh phúc quá.
Cô vốn dĩ chưa từng có khái niệm sinh nhật hay tặng quà vì nó chẳng bao giờ xuất hiện trong cái quá khứ đầy đau thương của cô. Chậm rãi trở về KTX, mở cửa ra thì chẳng có ai ở trong cả, thẩm nghĩ chắc họ có tiết nên cô đi thay đồ rồi tới bàn học đọc nốt cuốn sách
8h tối
Nhẹ nhàng đóng cuốn sách laị, cô đang suy nghĩ về các nhân vật trong câu chuyện thì cánh cửa mở "Rầm". Thùy Chi hùng hổ bước vào, mang theo vẻ mặt cực kì hạnh phúc mà múa may quay cuồng trong KTX, theo sau là Hạ Xuân và Tiểu Phù
- Trời ơi, tui thiệt là may mắn, cuộc đời sao lại đối tốt với tui quá vậy? - Thùy Chi vừa múa vừa nói
Hạ Xuân để ý thấy cô đã về rồi thì nói
- Lệ Băng, cậu về rồi à?
- Ừ
Thùy Chi bây giờ mới để ý đến sự hiện diện của cô, chạy đến vui mừng nói
- Băng ơi, tớ hạnh phúc quá.
Chỉ Là Thế ThânTác giả: W1_07082017Truyện Ngôn TìnhCô sinh ra ở 1 vùng quê hẻo lánh, mẹ cô thì mất hồi năm cô 4t và đó cũng là khoảng thời gian cha cô đưa nhân tình của ông ta về cùng 1 đứa con gái bằng tuổi cô công bố đây sẽ là gia đình mới của cô. Hằng ngày cô đều phải 1 mình chịu đựng những trận đòn của bà mẹ kế, dần dần cô bị mắc 1 chứng bệnh - trầm cảm trong suốt 5 năm. Cô dần dà trở nên lạnh lùng, ít nói, xa cách với mọi người cho đến cuối cấp 3, cô đậu vào 1 trường đại học Y ở thành phố, cô đã quyết định vừa làm vừa học mà không cần sự giúp đỡ của những người kia, nhưng chắc gì họ đã chịu giúp cô - Mày mà bước 1 bước nữa thì đừng bao giờ quay trở về đây gặp mặt tao với mẹ mày nữa Trong 1 đêm mưa tầm tã, cô bỗng nhớ lại những lời lúc xưa Bà mẹ kế thì thảnh thơi cắn hạt dưa, giở giọng chanh chua nói: - Mày mà đậu được trường đại học Y? Hừ, phải làm "ấm giường" cho mấy thằng đàn ông vậy? Cô không quan tâm, vẫn cứ bước đi thực hiện ước mơ của cô - trở thành 1 bác sĩ Và hiện tại, cô đã đứng trước trường đại học Lạc Hồng Rầm... Đang… Cô vốn dĩ chưa từng có khái niệm sinh nhật hay tặng quà vì nó chẳng bao giờ xuất hiện trong cái quá khứ đầy đau thương của cô. Chậm rãi trở về KTX, mở cửa ra thì chẳng có ai ở trong cả, thẩm nghĩ chắc họ có tiết nên cô đi thay đồ rồi tới bàn học đọc nốt cuốn sách8h tốiNhẹ nhàng đóng cuốn sách laị, cô đang suy nghĩ về các nhân vật trong câu chuyện thì cánh cửa mở "Rầm". Thùy Chi hùng hổ bước vào, mang theo vẻ mặt cực kì hạnh phúc mà múa may quay cuồng trong KTX, theo sau là Hạ Xuân và Tiểu Phù- Trời ơi, tui thiệt là may mắn, cuộc đời sao lại đối tốt với tui quá vậy? - Thùy Chi vừa múa vừa nóiHạ Xuân để ý thấy cô đã về rồi thì nói- Lệ Băng, cậu về rồi à?- ỪThùy Chi bây giờ mới để ý đến sự hiện diện của cô, chạy đến vui mừng nói- Băng ơi, tớ hạnh phúc quá.