“Choang”…tiếng ly đĩa vỡ vụn… “Nói! Đứa con đó là của ai?” anh bóp chặt lấy cằm của cô. ‘‘Ư…m…đau…thả…thả em ra…’’ cô đã cố cầu xin nhưng dường như người đàn ông trước mặt không hề nghe thấy. Tia máu trong mắt anh ta ngày càng đậm. Đây có phải là người đàn ông dịu dàng mà cô yêu ngày trước? Véo thật mạnh vào cánh tay của chính mình, cô đau hét lên thành tiếng. Đây không phải mơ, là thật! Hắn ta bóp càng chặt cằm cô, giọng gằn khàn lên:  ‘‘Khai mau! Đứa nhỏ là của ai? cô không nói tôi liền giết đứa nhỏ này!’’ ‘‘..uhm…hu…nó…nó là con anh…buông tay ra, đau…’’ Đứa trẻ này chính là sau đêm mưa hôm ấy, anh đã gieo vào người cô giọt máu này. Giờ chỉ mới là khởi đầu của tất cả. Cô ta- ả đàn bà lẳng lơ đã cướp đi chồng cô. Sau khi biết cô có thai đã luôn tìm cách phá bỏ đứa nhỏ trong bụng cô, buộc cô phải kí vào đơn li dị. Cô vì con và vì tình cảm của cô dành cho anh bao năm qua mà cam chịu tất cả. Chuyện ngày hôm nay cũng chính là do ả ta sắp đặt. Anh đi công tác 3 ngày. Ở nhà, cô luôn bị cô…

Chương 5

Anh Làm Em Đau Lắm Phải Không?Tác giả: Niếp Tận Vô ThànhTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Choang”…tiếng ly đĩa vỡ vụn… “Nói! Đứa con đó là của ai?” anh bóp chặt lấy cằm của cô. ‘‘Ư…m…đau…thả…thả em ra…’’ cô đã cố cầu xin nhưng dường như người đàn ông trước mặt không hề nghe thấy. Tia máu trong mắt anh ta ngày càng đậm. Đây có phải là người đàn ông dịu dàng mà cô yêu ngày trước? Véo thật mạnh vào cánh tay của chính mình, cô đau hét lên thành tiếng. Đây không phải mơ, là thật! Hắn ta bóp càng chặt cằm cô, giọng gằn khàn lên:  ‘‘Khai mau! Đứa nhỏ là của ai? cô không nói tôi liền giết đứa nhỏ này!’’ ‘‘..uhm…hu…nó…nó là con anh…buông tay ra, đau…’’ Đứa trẻ này chính là sau đêm mưa hôm ấy, anh đã gieo vào người cô giọt máu này. Giờ chỉ mới là khởi đầu của tất cả. Cô ta- ả đàn bà lẳng lơ đã cướp đi chồng cô. Sau khi biết cô có thai đã luôn tìm cách phá bỏ đứa nhỏ trong bụng cô, buộc cô phải kí vào đơn li dị. Cô vì con và vì tình cảm của cô dành cho anh bao năm qua mà cam chịu tất cả. Chuyện ngày hôm nay cũng chính là do ả ta sắp đặt. Anh đi công tác 3 ngày. Ở nhà, cô luôn bị cô… Nhìn chén cơm, cô lại nhớ về 18 năm trước, năm ấy, ả ta cũng cho cô ăn như thế này, bỏ cô ngoài trời lạnh, bỏ mắt mèo lên đồ của cô, hành hạ thể xác cô, giết cha cô, giết mẹ cô, hại cô xảy thai, cướp đi hạnh phúc của đời cô, cướp đi mạng sống của người mẹ mới 22 tuổi…Bỏ lại chén cơm đó, cô rảo bước tới phòng của Nhậm (con trai của anh).“Cốc cốc”“Vào đi”Thấy cô bước vào, Nhậm ậm ừ:“Cậu sao thế? Sao mặt ủ rủ vậy?”“Dẫn tớ đi ăn đi!”Nhậm khoác cái áo khoác lạnh lên người cô:“Ừ, tớ đưa cậu đi!”….Bát cơm trong phòng mà ả cho cô ăn, kiến bu xung quanh, con cún chạy vào thấy vậy liền tới ăn…Không đầy 15 phút sau, con chó đột tử tại chỗ…Thấy anh đi làm về, ả sáp lại:“Tối nay mình ra ngoài ăn cơm nha anh~”Anh không mảy may do dự:“ừm”……….“Há miệng ra nào!”“Xì…cậu làm tớ như đứa trẻ con vậy! Tớ tự ăn được mà!”Miếng phô mai que sắp chạm môi cô thì, “ngoam” nó đi ngược hướng bay vào mồm Nhậm.“Này! Cậu chơi gì thế hả? Không thèm nói chuyện với cậu luôn!”“Ê! Giận hả? Thôi mà ~ Nào, tớ cho cậu miếng khác….” Lay lay tay cô.Đang định chọc Nhậm thì …reeng… có điện thoại…Cô liền bảo Nhậm là người nhà gọi có việc, đi ra chỗ vắng…“Alo!Tôi đây!”“Tài khoản đó tôi đã tra ra rồi!”“Được! Hôm sau tôi nhắn điểm gặp mặt.”“Ê…mà honey này…có nhớ tôi không?”“Nhớ cái con khỉ á!” “Ừ! Tôi tuổi con khỉ cung bảo bình mà ~”….Hai người đang ngồi chờ thức ăn thì gặp cô và Nhậm khoác tay nhau đi qua…Cảm giác khi người phụ nữ của mình khoác tay cười vui vẻ với người con trai khác thật khó chịu, nụ cười của cô rất giống một người. Người con gái anh đã trót tin nhưng lại phản bội anh một cách tàn nhẫn. Nụ cười trong sáng thuần khiết đượm trên cánh môi hồng mà anh chưa bao giờ thấy, bên cạnh ả vợ bao năm nay nhưng anh chưa từng thấy một nụ cười nào đẹp đến vậy…Có phải anh đã để lại sai lầm nào đó hay không…“Kí…t” một chiếc xe lao thẳng về phía Nhậm và cô…>~o~

Nhìn chén cơm, cô lại nhớ về 18 năm trước, năm ấy, ả ta cũng cho cô ăn như thế này, bỏ cô ngoài trời lạnh, bỏ mắt mèo lên đồ của cô, hành hạ thể xác cô, giết cha cô, giết mẹ cô, hại cô xảy thai, cướp đi hạnh phúc của đời cô, cướp đi mạng sống của người mẹ mới 22 tuổi…

Bỏ lại chén cơm đó, cô rảo bước tới phòng của Nhậm (con trai của anh).

“Cốc cốc”

“Vào đi”

Thấy cô bước vào, Nhậm ậm ừ:

“Cậu sao thế? Sao mặt ủ rủ vậy?”

“Dẫn tớ đi ăn đi!”

Nhậm khoác cái áo khoác lạnh lên người cô:

“Ừ, tớ đưa cậu đi!”

….

Bát cơm trong phòng mà ả cho cô ăn, kiến bu xung quanh, con cún chạy vào thấy vậy liền tới ăn…Không đầy 15 phút sau, con chó đột tử tại chỗ…

Thấy anh đi làm về, ả sáp lại:

“Tối nay mình ra ngoài ăn cơm nha anh~”

Anh không mảy may do dự:

“ừm”

……….

“Há miệng ra nào!”

“Xì…cậu làm tớ như đứa trẻ con vậy! Tớ tự ăn được mà!”

Miếng phô mai que sắp chạm môi cô thì, “ngoam” nó đi ngược hướng bay vào mồm Nhậm.

“Này! Cậu chơi gì thế hả? Không thèm nói chuyện với cậu luôn!”

“Ê! Giận hả? Thôi mà ~ Nào, tớ cho cậu miếng khác….” Lay lay tay cô.

Đang định chọc Nhậm thì …reeng… có điện thoại…

Cô liền bảo Nhậm là người nhà gọi có việc, đi ra chỗ vắng…

“Alo!Tôi đây!”

“Tài khoản đó tôi đã tra ra rồi!”

“Được! Hôm sau tôi nhắn điểm gặp mặt.”

“Ê…mà honey này…có nhớ tôi không?”

“Nhớ cái con khỉ á!” 

“Ừ! Tôi tuổi con khỉ cung bảo bình mà ~”

….

Hai người đang ngồi chờ thức ăn thì gặp cô và Nhậm khoác tay nhau đi qua…

Cảm giác khi người phụ nữ của mình khoác tay cười vui vẻ với người con trai khác thật khó chịu, nụ cười của cô rất giống một người. Người con gái anh đã trót tin nhưng lại phản bội anh một cách tàn nhẫn. Nụ cười trong sáng thuần khiết đượm trên cánh môi hồng mà anh chưa bao giờ thấy, bên cạnh ả vợ bao năm nay nhưng anh chưa từng thấy một nụ cười nào đẹp đến vậy…Có phải anh đã để lại sai lầm nào đó hay không…

“Kí…t” một chiếc xe lao thẳng về phía Nhậm và cô…

>~o~

Anh Làm Em Đau Lắm Phải Không?Tác giả: Niếp Tận Vô ThànhTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“Choang”…tiếng ly đĩa vỡ vụn… “Nói! Đứa con đó là của ai?” anh bóp chặt lấy cằm của cô. ‘‘Ư…m…đau…thả…thả em ra…’’ cô đã cố cầu xin nhưng dường như người đàn ông trước mặt không hề nghe thấy. Tia máu trong mắt anh ta ngày càng đậm. Đây có phải là người đàn ông dịu dàng mà cô yêu ngày trước? Véo thật mạnh vào cánh tay của chính mình, cô đau hét lên thành tiếng. Đây không phải mơ, là thật! Hắn ta bóp càng chặt cằm cô, giọng gằn khàn lên:  ‘‘Khai mau! Đứa nhỏ là của ai? cô không nói tôi liền giết đứa nhỏ này!’’ ‘‘..uhm…hu…nó…nó là con anh…buông tay ra, đau…’’ Đứa trẻ này chính là sau đêm mưa hôm ấy, anh đã gieo vào người cô giọt máu này. Giờ chỉ mới là khởi đầu của tất cả. Cô ta- ả đàn bà lẳng lơ đã cướp đi chồng cô. Sau khi biết cô có thai đã luôn tìm cách phá bỏ đứa nhỏ trong bụng cô, buộc cô phải kí vào đơn li dị. Cô vì con và vì tình cảm của cô dành cho anh bao năm qua mà cam chịu tất cả. Chuyện ngày hôm nay cũng chính là do ả ta sắp đặt. Anh đi công tác 3 ngày. Ở nhà, cô luôn bị cô… Nhìn chén cơm, cô lại nhớ về 18 năm trước, năm ấy, ả ta cũng cho cô ăn như thế này, bỏ cô ngoài trời lạnh, bỏ mắt mèo lên đồ của cô, hành hạ thể xác cô, giết cha cô, giết mẹ cô, hại cô xảy thai, cướp đi hạnh phúc của đời cô, cướp đi mạng sống của người mẹ mới 22 tuổi…Bỏ lại chén cơm đó, cô rảo bước tới phòng của Nhậm (con trai của anh).“Cốc cốc”“Vào đi”Thấy cô bước vào, Nhậm ậm ừ:“Cậu sao thế? Sao mặt ủ rủ vậy?”“Dẫn tớ đi ăn đi!”Nhậm khoác cái áo khoác lạnh lên người cô:“Ừ, tớ đưa cậu đi!”….Bát cơm trong phòng mà ả cho cô ăn, kiến bu xung quanh, con cún chạy vào thấy vậy liền tới ăn…Không đầy 15 phút sau, con chó đột tử tại chỗ…Thấy anh đi làm về, ả sáp lại:“Tối nay mình ra ngoài ăn cơm nha anh~”Anh không mảy may do dự:“ừm”……….“Há miệng ra nào!”“Xì…cậu làm tớ như đứa trẻ con vậy! Tớ tự ăn được mà!”Miếng phô mai que sắp chạm môi cô thì, “ngoam” nó đi ngược hướng bay vào mồm Nhậm.“Này! Cậu chơi gì thế hả? Không thèm nói chuyện với cậu luôn!”“Ê! Giận hả? Thôi mà ~ Nào, tớ cho cậu miếng khác….” Lay lay tay cô.Đang định chọc Nhậm thì …reeng… có điện thoại…Cô liền bảo Nhậm là người nhà gọi có việc, đi ra chỗ vắng…“Alo!Tôi đây!”“Tài khoản đó tôi đã tra ra rồi!”“Được! Hôm sau tôi nhắn điểm gặp mặt.”“Ê…mà honey này…có nhớ tôi không?”“Nhớ cái con khỉ á!” “Ừ! Tôi tuổi con khỉ cung bảo bình mà ~”….Hai người đang ngồi chờ thức ăn thì gặp cô và Nhậm khoác tay nhau đi qua…Cảm giác khi người phụ nữ của mình khoác tay cười vui vẻ với người con trai khác thật khó chịu, nụ cười của cô rất giống một người. Người con gái anh đã trót tin nhưng lại phản bội anh một cách tàn nhẫn. Nụ cười trong sáng thuần khiết đượm trên cánh môi hồng mà anh chưa bao giờ thấy, bên cạnh ả vợ bao năm nay nhưng anh chưa từng thấy một nụ cười nào đẹp đến vậy…Có phải anh đã để lại sai lầm nào đó hay không…“Kí…t” một chiếc xe lao thẳng về phía Nhậm và cô…>~o~

Chương 5