Sau 8 giờ bay,máy bay hạ cánh.Một nam nhân tướng mạo phi phàm,khôi ngô,tuấn tú bước xuống. Điều đặc biệt ở đây là hắn đi tới đâu thì vô vàn ánh mắt thiếu nữ lóe sáng tới đó. A! Thật đẹp trai a! Hắn ra tới trước cửa sân bay thì một chiếc lamborghini đỗ tới, hắn bước vào trong xe. Thật lâu rồi chưa trở lại, Trung Quốc thật sự đã thay đổi quá nhiều. Khoảng 20 phút sau chiếc xe dừng lại tại một công ti lớn.Oa,đây chẳng phải tập đoàn Vân Tường nổi tiếng toàn thế giới sao? Hắn bước vào tất cả các nhân viên lớn nhỏ đều cung kính cúi chào:"Tổng giám đốc,mừng ngài trở về". Đúng điệu dáng của tổng tài, hắn bước vào, gương mặt lạnh như băng, lông mày sắc, bước thẳng. "" Vân Tường, đã về sao?"-Nam Cung Mặc hớn hở nói.Cậu ta chưa kịp vui mừng gì nhiều thì cái gương mặt lạnh ấy cất tiếng "cô ấy giờ thế nào rồi".Hắn lại có thể chẳng chú ý gì tới người bạn này?Thật chẳng ra làm sao."Tôi đã sắp xếp xong,ngày mai cậu có thể tới gặp Âu Dương Bắc Tịnh "-Nam Cung Mặc điềm tĩnh.Hắn cuối cùng cũng trở về.…

Chương 25-2

Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Âu Dương Y TuyếtTruyện Ngôn TìnhSau 8 giờ bay,máy bay hạ cánh.Một nam nhân tướng mạo phi phàm,khôi ngô,tuấn tú bước xuống. Điều đặc biệt ở đây là hắn đi tới đâu thì vô vàn ánh mắt thiếu nữ lóe sáng tới đó. A! Thật đẹp trai a! Hắn ra tới trước cửa sân bay thì một chiếc lamborghini đỗ tới, hắn bước vào trong xe. Thật lâu rồi chưa trở lại, Trung Quốc thật sự đã thay đổi quá nhiều. Khoảng 20 phút sau chiếc xe dừng lại tại một công ti lớn.Oa,đây chẳng phải tập đoàn Vân Tường nổi tiếng toàn thế giới sao? Hắn bước vào tất cả các nhân viên lớn nhỏ đều cung kính cúi chào:"Tổng giám đốc,mừng ngài trở về". Đúng điệu dáng của tổng tài, hắn bước vào, gương mặt lạnh như băng, lông mày sắc, bước thẳng. "" Vân Tường, đã về sao?"-Nam Cung Mặc hớn hở nói.Cậu ta chưa kịp vui mừng gì nhiều thì cái gương mặt lạnh ấy cất tiếng "cô ấy giờ thế nào rồi".Hắn lại có thể chẳng chú ý gì tới người bạn này?Thật chẳng ra làm sao."Tôi đã sắp xếp xong,ngày mai cậu có thể tới gặp Âu Dương Bắc Tịnh "-Nam Cung Mặc điềm tĩnh.Hắn cuối cùng cũng trở về.… *Chương này không liên quan tới bất cứ tình tiết nào trong truyện,có thể coi là ngoại truyện"Vân Phong,hôm nay sinh nhật em đó,anh không định tặng quà hả?",Tư Hạ cau có,hai tay chống eo,tỏ vẻ uỷ khuất,Vân Phong mặt biến sắc biết là mình đã vô tình quên đi ngày sinh nhật của vợ,"Anh...anh...Tiểu Hạ,anh xin lỗi,công ty thật sự nhiều việc,anh đã quên mất sinh nhật em,em nói đi,em muốn anh bù đắp thế nào,muốn ăn gì,chơi gì anh chịu hết!",một tổng tài quyền uy của tập đoàn Phong Hạ,một doanh nhân sắc bén trên thương trường vậy mà khi về nhà lại trở thành một chú mèo ngoan ngoan trong lòng vợ,Tiểu Hạ trưng ra khuôn mặt đầy ẩn ý,"Chơi gì cũng được sao?",Vân Phong ra sức gật,"Đúng vậy,em muốn gì anh đều chiều hết!",cô dùng bàn tay bé nhỏ v**t v* lên khuôn mặt góc cạnh,đẹp hoàn mĩ của Vân Phong,"Vậy thì...đợi em một chút",nói rồi,cô chạy tới tủ quần áo,lôi ra một bộ đồ thú,"Mặc cái này cho em xem đi!",Vân Phong ngạc nhiên,toát mồ hôi lạnh,"Cái...cái này sao,em nghĩ xem,một người hoàn hảo như anh sao có thể mặc những thứ thế này được,đổi cái khác đi!",Tiểu Hạ bĩu môi chúm chím,đỏ mọng của mình,"Hức!Em muốn anh mặc cái này cơ!",thấy vợ sắp khóc,anh ra sức dỗ dành,"Thôi thôi được rồi,anh mặc cho em xem được chưa,ngoan,đừng khóc nữa!",cô thay đổi sắc mặt trở nên vui vẻ...[lát sau]Vân Phong ngại ngùng bước ra,Tiểu Hạ thấy anh chồng bình thường lạnh lùng,quyền lực đầy mình nay mặc bộ đồ thú vào thì trông đáng yêu tỏ vẻ thích thú,"Đáng yêu quá đi thôi!"

*Chương này không liên quan tới bất cứ tình tiết nào trong truyện,có thể coi là ngoại truyện

"Vân Phong,hôm nay sinh nhật em đó,anh không định tặng quà hả?",Tư Hạ cau có,hai tay chống eo,tỏ vẻ uỷ khuất,Vân Phong mặt biến sắc biết là mình đã vô tình quên đi ngày sinh nhật của vợ,"Anh...anh...Tiểu Hạ,anh xin lỗi,công ty thật sự nhiều việc,anh đã quên mất sinh nhật em,em nói đi,em muốn anh bù đắp thế nào,muốn ăn gì,chơi gì anh chịu hết!",một tổng tài quyền uy của tập đoàn Phong Hạ,một doanh nhân sắc bén trên thương trường vậy mà khi về nhà lại trở thành một chú mèo ngoan ngoan trong lòng vợ,Tiểu Hạ trưng ra khuôn mặt đầy ẩn ý,"Chơi gì cũng được sao?",Vân Phong ra sức gật,"Đúng vậy,em muốn gì anh đều chiều hết!",cô dùng bàn tay bé nhỏ v**t v* lên khuôn mặt góc cạnh,đẹp hoàn mĩ của Vân Phong,"Vậy thì...đợi em một chút",nói rồi,cô chạy tới tủ quần áo,lôi ra một bộ đồ thú,"Mặc cái này cho em xem đi!",Vân Phong ngạc nhiên,toát mồ hôi lạnh,"Cái...cái này sao,em nghĩ xem,một người hoàn hảo như anh sao có thể mặc những thứ thế này được,đổi cái khác đi!",Tiểu Hạ bĩu môi chúm chím,đỏ mọng của mình,"Hức!Em muốn anh mặc cái này cơ!",thấy vợ sắp khóc,anh ra sức dỗ dành,"Thôi thôi được rồi,anh mặc cho em xem được chưa,ngoan,đừng khóc nữa!",cô thay đổi sắc mặt trở nên vui vẻ...

[lát sau]

Vân Phong ngại ngùng bước ra,Tiểu Hạ thấy anh chồng bình thường lạnh lùng,quyền lực đầy mình nay mặc bộ đồ thú vào thì trông đáng yêu tỏ vẻ thích thú,"Đáng yêu quá đi thôi!"

Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Âu Dương Y TuyếtTruyện Ngôn TìnhSau 8 giờ bay,máy bay hạ cánh.Một nam nhân tướng mạo phi phàm,khôi ngô,tuấn tú bước xuống. Điều đặc biệt ở đây là hắn đi tới đâu thì vô vàn ánh mắt thiếu nữ lóe sáng tới đó. A! Thật đẹp trai a! Hắn ra tới trước cửa sân bay thì một chiếc lamborghini đỗ tới, hắn bước vào trong xe. Thật lâu rồi chưa trở lại, Trung Quốc thật sự đã thay đổi quá nhiều. Khoảng 20 phút sau chiếc xe dừng lại tại một công ti lớn.Oa,đây chẳng phải tập đoàn Vân Tường nổi tiếng toàn thế giới sao? Hắn bước vào tất cả các nhân viên lớn nhỏ đều cung kính cúi chào:"Tổng giám đốc,mừng ngài trở về". Đúng điệu dáng của tổng tài, hắn bước vào, gương mặt lạnh như băng, lông mày sắc, bước thẳng. "" Vân Tường, đã về sao?"-Nam Cung Mặc hớn hở nói.Cậu ta chưa kịp vui mừng gì nhiều thì cái gương mặt lạnh ấy cất tiếng "cô ấy giờ thế nào rồi".Hắn lại có thể chẳng chú ý gì tới người bạn này?Thật chẳng ra làm sao."Tôi đã sắp xếp xong,ngày mai cậu có thể tới gặp Âu Dương Bắc Tịnh "-Nam Cung Mặc điềm tĩnh.Hắn cuối cùng cũng trở về.… *Chương này không liên quan tới bất cứ tình tiết nào trong truyện,có thể coi là ngoại truyện"Vân Phong,hôm nay sinh nhật em đó,anh không định tặng quà hả?",Tư Hạ cau có,hai tay chống eo,tỏ vẻ uỷ khuất,Vân Phong mặt biến sắc biết là mình đã vô tình quên đi ngày sinh nhật của vợ,"Anh...anh...Tiểu Hạ,anh xin lỗi,công ty thật sự nhiều việc,anh đã quên mất sinh nhật em,em nói đi,em muốn anh bù đắp thế nào,muốn ăn gì,chơi gì anh chịu hết!",một tổng tài quyền uy của tập đoàn Phong Hạ,một doanh nhân sắc bén trên thương trường vậy mà khi về nhà lại trở thành một chú mèo ngoan ngoan trong lòng vợ,Tiểu Hạ trưng ra khuôn mặt đầy ẩn ý,"Chơi gì cũng được sao?",Vân Phong ra sức gật,"Đúng vậy,em muốn gì anh đều chiều hết!",cô dùng bàn tay bé nhỏ v**t v* lên khuôn mặt góc cạnh,đẹp hoàn mĩ của Vân Phong,"Vậy thì...đợi em một chút",nói rồi,cô chạy tới tủ quần áo,lôi ra một bộ đồ thú,"Mặc cái này cho em xem đi!",Vân Phong ngạc nhiên,toát mồ hôi lạnh,"Cái...cái này sao,em nghĩ xem,một người hoàn hảo như anh sao có thể mặc những thứ thế này được,đổi cái khác đi!",Tiểu Hạ bĩu môi chúm chím,đỏ mọng của mình,"Hức!Em muốn anh mặc cái này cơ!",thấy vợ sắp khóc,anh ra sức dỗ dành,"Thôi thôi được rồi,anh mặc cho em xem được chưa,ngoan,đừng khóc nữa!",cô thay đổi sắc mặt trở nên vui vẻ...[lát sau]Vân Phong ngại ngùng bước ra,Tiểu Hạ thấy anh chồng bình thường lạnh lùng,quyền lực đầy mình nay mặc bộ đồ thú vào thì trông đáng yêu tỏ vẻ thích thú,"Đáng yêu quá đi thôi!"

Chương 25-2