Ban đêm yên tĩnh như mặt nước, ánh trăng theo cửa sổ chiếu vào bên trong phòng ngủ, chiếu lên một đống hỗn độn. Lâm Khả Tâm nằm trên giường, nhắm chặt mắt lại, mày không khỏi co lại thành một đường thẳng tắp, điều này chứng tỏ giây phút này cô đang bị dày vò. Về phần người còn lại là Tư Đồ Viêm nằm bên cạnh cũng không nhúc nhích, anh nhìn chằm chằm vào Lâm Khả Tâm, ánh mắt giống như đang rình rập con mồi, tràn ngập sự thú vị. Tư Đồ Viêm tinh tế suy nghĩ về người trước mặt —— mái tóc đen óng xả dài của Lâm Khả Tâm, hé ra một gương mặt tinh xảo nhỏ nanh, đôi môi ướt mọng, như là vô cùng khao kháo hôn lên... này, hết thảy đều k*ch th*ch d*c v*ng của Tư Đồ Viêm. Bất quá, 2 người chẳng ai quen biết ai trước đó. Một tiếng trước, Lâm Khả Tâm vì tâm tình không tốt nên mới đến quán bar uống rượu giải sầu không nghĩ tới lại bị kẻ xấu hạ dược, thiếu chút nữa bị đối phương kéo đi, ngay tại thời khắc vạn phần nguy kịch này, đột nhiên hoàng tử Tư Đồ Viêm lại xuất hiện, cứu cô từ trong tay kẻ xấu ra…
Chương 31: Cô biến mất?!?
Ác Ma Tổng Tài Anh Hổn ĐảnTác giả: Thuỷ Thường HựuTruyện Ngôn TìnhBan đêm yên tĩnh như mặt nước, ánh trăng theo cửa sổ chiếu vào bên trong phòng ngủ, chiếu lên một đống hỗn độn. Lâm Khả Tâm nằm trên giường, nhắm chặt mắt lại, mày không khỏi co lại thành một đường thẳng tắp, điều này chứng tỏ giây phút này cô đang bị dày vò. Về phần người còn lại là Tư Đồ Viêm nằm bên cạnh cũng không nhúc nhích, anh nhìn chằm chằm vào Lâm Khả Tâm, ánh mắt giống như đang rình rập con mồi, tràn ngập sự thú vị. Tư Đồ Viêm tinh tế suy nghĩ về người trước mặt —— mái tóc đen óng xả dài của Lâm Khả Tâm, hé ra một gương mặt tinh xảo nhỏ nanh, đôi môi ướt mọng, như là vô cùng khao kháo hôn lên... này, hết thảy đều k*ch th*ch d*c v*ng của Tư Đồ Viêm. Bất quá, 2 người chẳng ai quen biết ai trước đó. Một tiếng trước, Lâm Khả Tâm vì tâm tình không tốt nên mới đến quán bar uống rượu giải sầu không nghĩ tới lại bị kẻ xấu hạ dược, thiếu chút nữa bị đối phương kéo đi, ngay tại thời khắc vạn phần nguy kịch này, đột nhiên hoàng tử Tư Đồ Viêm lại xuất hiện, cứu cô từ trong tay kẻ xấu ra… Ngay lúc Tư Đồ Viêm muốn tiến vào thì trên vai truyền đến cảm giác đau đớn, anh dừng lại một chút. Chết tiệt, người phụ nữ này cư nhiên dám cắn anh.Tư Đồ Viêm mở to mắt nhìn Lâm Khả Tâm, mà cô cũng có thể nhìn thấy sự phẫn nộ trong ánh mắt của anh." Lâm Khả Tâm, cô cảm thấy bây giờ phản kháng còn kịp sao? Cô đã ký vào hợp đồng là vợ của Tư Đồ Viêm, thì cô nên làm đúng nghĩa vụ của một người vợ, nên ngoan ngoãn hầu hạ tôi ——chồng của cô." Tư Đồ Viêm nói xong, liền dùngsức tiến thẳng vào bên trong thân thể của cô."A ——" h* th*n trướng mãn làm cho Lâm Khả Tâm nhịn không được kêu lên, cô không thể tin rằng mình một lần nữa bị Tư Đồ Viêm bá đạo giữ lấy."Sự tình hôm nay tôi không so đo với cô, bất quá đừng trách tôi không nhắc trước sau này cô tốt nhất đừng phản bác yêu cầu của tôi, bằng không tôi sẽ cho là cô bội ước." Tư Đồ Viêm lạnh lùng cảnh cáo, một bên không quên mà luật động thân thể..Lâm Khả Tâm cắn chặt môi, không cho chính mình rên rĩ, nhưng nước mắt của cô lại tràn mi.. thời gian trong nháy mắt như biến thành người già, thông thả nện bước làm cho người ta mong thời gian đứng lại..Đối với cô mà nói, mỗi giây mỗi phút đều là sự giày vò, cô cố nén chính d*c v*ng nhưng thân thể đã bán đứng cô " A......A"Âm thanh mềm mại, yêu kiều làm khuôn mặt cô đỏ bừng, cô thậm chí không thể tin rằng đó là âm thanh thốt ra từ miệng mình..Nghe được tiếng ngâm nga của Lâm Khả Tâm, Tư Đồ Viêm càng dùng sức, động tác thêm mạnh hơn, kh*** c*m cùng lý trí mà tiến nhập, mà không hiểu sao tội nghiệt lại càng làm cho chán ghét khác thường..Cả buổi tối, Lâm Khả Tâm giãy dụa trong sự đau khổ, cô không đếm được chính mình bị Tư Đồ Viêm lấy đi bao nhiêu thứ..Thậm chí lúc anh đã thoả mãn, tháo cavat trên cổ tay cô ra, một lực để cho anh cái tát cô cũng chẳng có..Cuối cùng, Tư Đồ Viêm mang theo nồng nặc mùi rượu ngã ra ngủ bên cạnh cô, mà cô thì trừng to mắt nhìn trần nhà, mặc tuỳ ý nước mắt cứ chảy ra..Lại một đêm không ngủ......Vì uống nhiều rượu và liên tục vận động kịch liệt nên đến 9g sáng hôm sau anh mới bị chuông di động đánh thức..Mở to mắt, đầu tiên là vẻ mặt thoả mãn của anh, phải biết từ sau khi 7 tuổi, đây là lần đầu tiên anh ngủ nhiều và ngon đến vậy... chẳng lẽ vì Lâm Khả Tâm sao?Mang theo ý nghĩ này, Tư Đồ Viêm trở mình, nhìn sang bên cạnh nhưng điều anh ngoài ý muốn là —— Lâm Khả Tâm không có ở đó?!?
Ngay lúc Tư Đồ Viêm muốn tiến vào thì trên vai truyền đến cảm giác đau đớn, anh dừng lại một chút. Chết tiệt, người phụ nữ này cư nhiên dám cắn anh.
Tư Đồ Viêm mở to mắt nhìn Lâm Khả Tâm, mà cô cũng có thể nhìn thấy sự phẫn nộ trong ánh mắt của anh.
" Lâm Khả Tâm, cô cảm thấy bây giờ phản kháng còn kịp sao? Cô đã ký vào hợp đồng là vợ của Tư Đồ Viêm, thì cô nên làm đúng nghĩa vụ của một người vợ, nên ngoan ngoãn hầu hạ tôi ——chồng của cô." Tư Đồ Viêm nói xong, liền dùng
sức tiến thẳng vào bên trong thân thể của cô.
"A ——" h* th*n trướng mãn làm cho Lâm Khả Tâm nhịn không được kêu lên, cô không thể tin rằng mình một lần nữa bị Tư Đồ Viêm bá đạo giữ lấy.
"Sự tình hôm nay tôi không so đo với cô, bất quá đừng trách tôi không nhắc trước sau này cô tốt nhất đừng phản bác yêu cầu của tôi, bằng không tôi sẽ cho là cô bội ước." Tư Đồ Viêm lạnh lùng cảnh cáo, một bên không quên mà luật động thân thể..
Lâm Khả Tâm cắn chặt môi, không cho chính mình rên rĩ, nhưng nước mắt của cô lại tràn mi.. thời gian trong nháy mắt như biến thành người già, thông thả nện bước làm cho người ta mong thời gian đứng lại..
Đối với cô mà nói, mỗi giây mỗi phút đều là sự giày vò, cô cố nén chính d*c v*ng nhưng thân thể đã bán đứng cô " A......A"
Âm thanh mềm mại, yêu kiều làm khuôn mặt cô đỏ bừng, cô thậm chí không thể tin rằng đó là âm thanh thốt ra từ miệng mình..
Nghe được tiếng ngâm nga của Lâm Khả Tâm, Tư Đồ Viêm càng dùng sức, động tác thêm mạnh hơn, kh*** c*m cùng lý trí mà tiến nhập, mà không hiểu sao tội nghiệt lại càng làm cho chán ghét khác thường..
Cả buổi tối, Lâm Khả Tâm giãy dụa trong sự đau khổ, cô không đếm được chính mình bị Tư Đồ Viêm lấy đi bao nhiêu thứ..
Thậm chí lúc anh đã thoả mãn, tháo cavat trên cổ tay cô ra, một lực để cho anh cái tát cô cũng chẳng có..
Cuối cùng, Tư Đồ Viêm mang theo nồng nặc mùi rượu ngã ra ngủ bên cạnh cô, mà cô thì trừng to mắt nhìn trần nhà, mặc tuỳ ý nước mắt cứ chảy ra..
Lại một đêm không ngủ......
Vì uống nhiều rượu và liên tục vận động kịch liệt nên đến 9g sáng hôm sau anh mới bị chuông di động đánh thức..
Mở to mắt, đầu tiên là vẻ mặt thoả mãn của anh, phải biết từ sau khi 7 tuổi, đây là lần đầu tiên anh ngủ nhiều và ngon đến vậy... chẳng lẽ vì Lâm Khả Tâm sao?
Mang theo ý nghĩ này, Tư Đồ Viêm trở mình, nhìn sang bên cạnh nhưng điều anh ngoài ý muốn là —— Lâm Khả Tâm không có ở đó?!?
Ác Ma Tổng Tài Anh Hổn ĐảnTác giả: Thuỷ Thường HựuTruyện Ngôn TìnhBan đêm yên tĩnh như mặt nước, ánh trăng theo cửa sổ chiếu vào bên trong phòng ngủ, chiếu lên một đống hỗn độn. Lâm Khả Tâm nằm trên giường, nhắm chặt mắt lại, mày không khỏi co lại thành một đường thẳng tắp, điều này chứng tỏ giây phút này cô đang bị dày vò. Về phần người còn lại là Tư Đồ Viêm nằm bên cạnh cũng không nhúc nhích, anh nhìn chằm chằm vào Lâm Khả Tâm, ánh mắt giống như đang rình rập con mồi, tràn ngập sự thú vị. Tư Đồ Viêm tinh tế suy nghĩ về người trước mặt —— mái tóc đen óng xả dài của Lâm Khả Tâm, hé ra một gương mặt tinh xảo nhỏ nanh, đôi môi ướt mọng, như là vô cùng khao kháo hôn lên... này, hết thảy đều k*ch th*ch d*c v*ng của Tư Đồ Viêm. Bất quá, 2 người chẳng ai quen biết ai trước đó. Một tiếng trước, Lâm Khả Tâm vì tâm tình không tốt nên mới đến quán bar uống rượu giải sầu không nghĩ tới lại bị kẻ xấu hạ dược, thiếu chút nữa bị đối phương kéo đi, ngay tại thời khắc vạn phần nguy kịch này, đột nhiên hoàng tử Tư Đồ Viêm lại xuất hiện, cứu cô từ trong tay kẻ xấu ra… Ngay lúc Tư Đồ Viêm muốn tiến vào thì trên vai truyền đến cảm giác đau đớn, anh dừng lại một chút. Chết tiệt, người phụ nữ này cư nhiên dám cắn anh.Tư Đồ Viêm mở to mắt nhìn Lâm Khả Tâm, mà cô cũng có thể nhìn thấy sự phẫn nộ trong ánh mắt của anh." Lâm Khả Tâm, cô cảm thấy bây giờ phản kháng còn kịp sao? Cô đã ký vào hợp đồng là vợ của Tư Đồ Viêm, thì cô nên làm đúng nghĩa vụ của một người vợ, nên ngoan ngoãn hầu hạ tôi ——chồng của cô." Tư Đồ Viêm nói xong, liền dùngsức tiến thẳng vào bên trong thân thể của cô."A ——" h* th*n trướng mãn làm cho Lâm Khả Tâm nhịn không được kêu lên, cô không thể tin rằng mình một lần nữa bị Tư Đồ Viêm bá đạo giữ lấy."Sự tình hôm nay tôi không so đo với cô, bất quá đừng trách tôi không nhắc trước sau này cô tốt nhất đừng phản bác yêu cầu của tôi, bằng không tôi sẽ cho là cô bội ước." Tư Đồ Viêm lạnh lùng cảnh cáo, một bên không quên mà luật động thân thể..Lâm Khả Tâm cắn chặt môi, không cho chính mình rên rĩ, nhưng nước mắt của cô lại tràn mi.. thời gian trong nháy mắt như biến thành người già, thông thả nện bước làm cho người ta mong thời gian đứng lại..Đối với cô mà nói, mỗi giây mỗi phút đều là sự giày vò, cô cố nén chính d*c v*ng nhưng thân thể đã bán đứng cô " A......A"Âm thanh mềm mại, yêu kiều làm khuôn mặt cô đỏ bừng, cô thậm chí không thể tin rằng đó là âm thanh thốt ra từ miệng mình..Nghe được tiếng ngâm nga của Lâm Khả Tâm, Tư Đồ Viêm càng dùng sức, động tác thêm mạnh hơn, kh*** c*m cùng lý trí mà tiến nhập, mà không hiểu sao tội nghiệt lại càng làm cho chán ghét khác thường..Cả buổi tối, Lâm Khả Tâm giãy dụa trong sự đau khổ, cô không đếm được chính mình bị Tư Đồ Viêm lấy đi bao nhiêu thứ..Thậm chí lúc anh đã thoả mãn, tháo cavat trên cổ tay cô ra, một lực để cho anh cái tát cô cũng chẳng có..Cuối cùng, Tư Đồ Viêm mang theo nồng nặc mùi rượu ngã ra ngủ bên cạnh cô, mà cô thì trừng to mắt nhìn trần nhà, mặc tuỳ ý nước mắt cứ chảy ra..Lại một đêm không ngủ......Vì uống nhiều rượu và liên tục vận động kịch liệt nên đến 9g sáng hôm sau anh mới bị chuông di động đánh thức..Mở to mắt, đầu tiên là vẻ mặt thoả mãn của anh, phải biết từ sau khi 7 tuổi, đây là lần đầu tiên anh ngủ nhiều và ngon đến vậy... chẳng lẽ vì Lâm Khả Tâm sao?Mang theo ý nghĩ này, Tư Đồ Viêm trở mình, nhìn sang bên cạnh nhưng điều anh ngoài ý muốn là —— Lâm Khả Tâm không có ở đó?!?