Tôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù…
Chương 15: Bại lộ
Thêm Một Lần YêuTác giả: Susan NhãTruyện Đam MỹTôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù… Đi ngoài đường ai cũng nhìn chằm chằm hai chúng tôi, đó cũng là điều đương nhiên thôi vì hai thằng đực rựa cao lớn đang cõng nhau đi ngoài phố chuyện này hiếm gặp nên cũng phải đành chịu. Đã gần đến nhà, thấy mồ hôi của Trung Tuấn đã ướt hết tóc và cổ, bước đi càng ngày càng chậm, tuy tôi muốn hành hạ anh ta thiệt nhưng cũng không nhẫn tâm đến người đã hết lòng giúp mình, tôi bèn nói:- Anh bỏ tôi xuống đi, tôi có thể tự đi được rồi!Giọng Trung Tuấn th* d*c trả lời lại:- À...không sao ( tiếng thở) cậu cứ ở trên đó đi. Tôi khoẻ lắm đừng lo.Quan tâm đến như vậy mà còn không chịu thôi muốn tự mình hành xác thì tôi chìu:- Vậy mà lo cõng cho tốt! Thiếu gia ta đây muốn cao hơn nữa!Nghe vậy, Trung Tuấn nảy người đẩy tôi cao hơn và đi từ từ đến nhà!Về đến nhà, Trung Tuấn đỡ tôi ngồi trên salon rồi anh ta chạy vào trong mang hộp cứu thương ra rồi kiu tôi:- Nè Jackson, mau gác chân lên bàn đi! Tôi sát trùng vết thương.Vừa nghe đến hai chữ " sát trùng " tôi đã xanh mặt mày, tôi giả bộ ổn rồi lẩn tránh:- Sát trùng!!! Thôi được rồi, để vậy tự nó lành. Anh có việc gì làm thì làm đi, tôi đi thay đồ.Nói vậy thôi nhưng vết thương từ lúc về đến giờ nó cứ hành tôi nhưng thà bị đau như vậy còn hơn là sát trùng. Trung Tuấn nghe xong nhưng vẫn ngoan cố lấy bông băng ra tôi hốt hoảng:- Thôi, thôi...tôi không sao thiệt mà!- Không sát trùng sẽ bị nhiễm trùng đó!- Thì cứ cho nó nhiễm trùng, dù sao cũng lành mà.- Cậu ngoan cố thiệt!- Kệ tôi, không phải chuyện của anh!Nói xong tôi lật đật đứng dậy nhưng bị Trung Tuấn kéo lại ghế salon ngồi:- Sao không thích sát trùng?Tôi cúi mặt, ấp úng trả lời:- Tại...sợ...đau!!!Trung Tuấn nghe xong cười phá lên còn tôi ngượng mặt không dám ngước lên. Sau đó, anh ta nói ngọt ngào để tôi chịu sát trùng:- Không đau đâu, tôi rất có kinh nghiệm mà!Tôi ở với anh hai năm trời có bao giờ thấy anh rửa vết thương cho ai đâu lỡ có mệnh hệ gì rồi sao? Nhưng mà...để vết thương vậy quài cũng không tốt nên đành giơ chân ra cho anh ta muốn làm gì thì làm.Quả đúng như tôi dự đoán, vừa mới đụng bông băng và thuốc vào là tôi la đến chói tai, rồi cúi mặt xuống cam chịu, đầu bắt đầu có tầng mồ hôi đổ xuống. Trung Tuấn vừa làm vừa an ủi tôi cũng nhờ vậy nên tôi cũng đỡ đau một phần. Rửa xong, anh ta dìu tôi lên phòng rồi đi ra ngoài cho tôi nằm nghỉ, đúng lúc đó ba tôi gọi đến:- Alo, Tiểu Dương à! Con đã thoả mãn chưa? Trả thù hắn con vui chứ!Tôi giả vờ vui cho ba tôi được yên lòng:- Dạ vui! Con hành hạ hắn rất... nhiều ba ạ!- Vậy thì tốt, nhưng con không được yêu hắn lại đâu đó!- Con biết rồi mà, ba nghĩ con là Hạ Dương Dương ngu ngốc trước đây còn yêu mù quáng hắn sao! Ba xem thường con quá rồi, thôi ba ngủ ngon.Tôi cúp máy rồi chuẩn bị đi ngủ nhưng vừa quay lại thì thấy Trung Tuấn đứng trước cửa từ lúc nào và có vẻ anh ta đã nghe hết cuộc trò chuyện giữa ba và tôi. Tôi đứng đơ người còn Trung Tuấn thì tiến gần lại tôi lấy bàn tay to lớn kia đặt lên mặt tôi, khoé mắt rưng rưng rồi nói:- Em là Hạ Dương Dương phải không?
Đi ngoài đường ai cũng nhìn chằm chằm hai chúng tôi, đó cũng là điều đương nhiên thôi vì hai thằng đực rựa cao lớn đang cõng nhau đi ngoài phố chuyện này hiếm gặp nên cũng phải đành chịu. Đã gần đến nhà, thấy mồ hôi của Trung Tuấn đã ướt hết tóc và cổ, bước đi càng ngày càng chậm, tuy tôi muốn hành hạ anh ta thiệt nhưng cũng không nhẫn tâm đến người đã hết lòng giúp mình, tôi bèn nói:
- Anh bỏ tôi xuống đi, tôi có thể tự đi được rồi!
Giọng Trung Tuấn th* d*c trả lời lại:
- À...không sao ( tiếng thở) cậu cứ ở trên đó đi. Tôi khoẻ lắm đừng lo.
Quan tâm đến như vậy mà còn không chịu thôi muốn tự mình hành xác thì tôi chìu:
- Vậy mà lo cõng cho tốt! Thiếu gia ta đây muốn cao hơn nữa!
Nghe vậy, Trung Tuấn nảy người đẩy tôi cao hơn và đi từ từ đến nhà!
Về đến nhà, Trung Tuấn đỡ tôi ngồi trên salon rồi anh ta chạy vào trong mang hộp cứu thương ra rồi kiu tôi:
- Nè Jackson, mau gác chân lên bàn đi! Tôi sát trùng vết thương.
Vừa nghe đến hai chữ " sát trùng " tôi đã xanh mặt mày, tôi giả bộ ổn rồi lẩn tránh:
- Sát trùng!!! Thôi được rồi, để vậy tự nó lành. Anh có việc gì làm thì làm đi, tôi đi thay đồ.
Nói vậy thôi nhưng vết thương từ lúc về đến giờ nó cứ hành tôi nhưng thà bị đau như vậy còn hơn là sát trùng. Trung Tuấn nghe xong nhưng vẫn ngoan cố lấy bông băng ra tôi hốt hoảng:
- Thôi, thôi...tôi không sao thiệt mà!
- Không sát trùng sẽ bị nhiễm trùng đó!
- Thì cứ cho nó nhiễm trùng, dù sao cũng lành mà.
- Cậu ngoan cố thiệt!
- Kệ tôi, không phải chuyện của anh!
Nói xong tôi lật đật đứng dậy nhưng bị Trung Tuấn kéo lại ghế salon ngồi:
- Sao không thích sát trùng?
Tôi cúi mặt, ấp úng trả lời:
- Tại...sợ...đau!!!
Trung Tuấn nghe xong cười phá lên còn tôi ngượng mặt không dám ngước lên. Sau đó, anh ta nói ngọt ngào để tôi chịu sát trùng:
- Không đau đâu, tôi rất có kinh nghiệm mà!
Tôi ở với anh hai năm trời có bao giờ thấy anh rửa vết thương cho ai đâu lỡ có mệnh hệ gì rồi sao? Nhưng mà...để vết thương vậy quài cũng không tốt nên đành giơ chân ra cho anh ta muốn làm gì thì làm.
Quả đúng như tôi dự đoán, vừa mới đụng bông băng và thuốc vào là tôi la đến chói tai, rồi cúi mặt xuống cam chịu, đầu bắt đầu có tầng mồ hôi đổ xuống. Trung Tuấn vừa làm vừa an ủi tôi cũng nhờ vậy nên tôi cũng đỡ đau một phần. Rửa xong, anh ta dìu tôi lên phòng rồi đi ra ngoài cho tôi nằm nghỉ, đúng lúc đó ba tôi gọi đến:
- Alo, Tiểu Dương à! Con đã thoả mãn chưa? Trả thù hắn con vui chứ!
Tôi giả vờ vui cho ba tôi được yên lòng:
- Dạ vui! Con hành hạ hắn rất... nhiều ba ạ!
- Vậy thì tốt, nhưng con không được yêu hắn lại đâu đó!
- Con biết rồi mà, ba nghĩ con là Hạ Dương Dương ngu ngốc trước đây còn yêu mù quáng hắn sao! Ba xem thường con quá rồi, thôi ba ngủ ngon.
Tôi cúp máy rồi chuẩn bị đi ngủ nhưng vừa quay lại thì thấy Trung Tuấn đứng trước cửa từ lúc nào và có vẻ anh ta đã nghe hết cuộc trò chuyện giữa ba và tôi. Tôi đứng đơ người còn Trung Tuấn thì tiến gần lại tôi lấy bàn tay to lớn kia đặt lên mặt tôi, khoé mắt rưng rưng rồi nói:
- Em là Hạ Dương Dương phải không?
Thêm Một Lần YêuTác giả: Susan NhãTruyện Đam MỹTôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù… Đi ngoài đường ai cũng nhìn chằm chằm hai chúng tôi, đó cũng là điều đương nhiên thôi vì hai thằng đực rựa cao lớn đang cõng nhau đi ngoài phố chuyện này hiếm gặp nên cũng phải đành chịu. Đã gần đến nhà, thấy mồ hôi của Trung Tuấn đã ướt hết tóc và cổ, bước đi càng ngày càng chậm, tuy tôi muốn hành hạ anh ta thiệt nhưng cũng không nhẫn tâm đến người đã hết lòng giúp mình, tôi bèn nói:- Anh bỏ tôi xuống đi, tôi có thể tự đi được rồi!Giọng Trung Tuấn th* d*c trả lời lại:- À...không sao ( tiếng thở) cậu cứ ở trên đó đi. Tôi khoẻ lắm đừng lo.Quan tâm đến như vậy mà còn không chịu thôi muốn tự mình hành xác thì tôi chìu:- Vậy mà lo cõng cho tốt! Thiếu gia ta đây muốn cao hơn nữa!Nghe vậy, Trung Tuấn nảy người đẩy tôi cao hơn và đi từ từ đến nhà!Về đến nhà, Trung Tuấn đỡ tôi ngồi trên salon rồi anh ta chạy vào trong mang hộp cứu thương ra rồi kiu tôi:- Nè Jackson, mau gác chân lên bàn đi! Tôi sát trùng vết thương.Vừa nghe đến hai chữ " sát trùng " tôi đã xanh mặt mày, tôi giả bộ ổn rồi lẩn tránh:- Sát trùng!!! Thôi được rồi, để vậy tự nó lành. Anh có việc gì làm thì làm đi, tôi đi thay đồ.Nói vậy thôi nhưng vết thương từ lúc về đến giờ nó cứ hành tôi nhưng thà bị đau như vậy còn hơn là sát trùng. Trung Tuấn nghe xong nhưng vẫn ngoan cố lấy bông băng ra tôi hốt hoảng:- Thôi, thôi...tôi không sao thiệt mà!- Không sát trùng sẽ bị nhiễm trùng đó!- Thì cứ cho nó nhiễm trùng, dù sao cũng lành mà.- Cậu ngoan cố thiệt!- Kệ tôi, không phải chuyện của anh!Nói xong tôi lật đật đứng dậy nhưng bị Trung Tuấn kéo lại ghế salon ngồi:- Sao không thích sát trùng?Tôi cúi mặt, ấp úng trả lời:- Tại...sợ...đau!!!Trung Tuấn nghe xong cười phá lên còn tôi ngượng mặt không dám ngước lên. Sau đó, anh ta nói ngọt ngào để tôi chịu sát trùng:- Không đau đâu, tôi rất có kinh nghiệm mà!Tôi ở với anh hai năm trời có bao giờ thấy anh rửa vết thương cho ai đâu lỡ có mệnh hệ gì rồi sao? Nhưng mà...để vết thương vậy quài cũng không tốt nên đành giơ chân ra cho anh ta muốn làm gì thì làm.Quả đúng như tôi dự đoán, vừa mới đụng bông băng và thuốc vào là tôi la đến chói tai, rồi cúi mặt xuống cam chịu, đầu bắt đầu có tầng mồ hôi đổ xuống. Trung Tuấn vừa làm vừa an ủi tôi cũng nhờ vậy nên tôi cũng đỡ đau một phần. Rửa xong, anh ta dìu tôi lên phòng rồi đi ra ngoài cho tôi nằm nghỉ, đúng lúc đó ba tôi gọi đến:- Alo, Tiểu Dương à! Con đã thoả mãn chưa? Trả thù hắn con vui chứ!Tôi giả vờ vui cho ba tôi được yên lòng:- Dạ vui! Con hành hạ hắn rất... nhiều ba ạ!- Vậy thì tốt, nhưng con không được yêu hắn lại đâu đó!- Con biết rồi mà, ba nghĩ con là Hạ Dương Dương ngu ngốc trước đây còn yêu mù quáng hắn sao! Ba xem thường con quá rồi, thôi ba ngủ ngon.Tôi cúp máy rồi chuẩn bị đi ngủ nhưng vừa quay lại thì thấy Trung Tuấn đứng trước cửa từ lúc nào và có vẻ anh ta đã nghe hết cuộc trò chuyện giữa ba và tôi. Tôi đứng đơ người còn Trung Tuấn thì tiến gần lại tôi lấy bàn tay to lớn kia đặt lên mặt tôi, khoé mắt rưng rưng rồi nói:- Em là Hạ Dương Dương phải không?