Tác giả:

Tôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù…

Chương 22: Tránh mặt

Thêm Một Lần YêuTác giả: Susan NhãTruyện Đam MỹTôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù… Sau đó, Trung Tuấn một lần nữa cõng tôi về nhà. Giờ tôi mới nhận ra rằng vai Trung Tuấn rất rộng, bờ vai này tôi có thể dựa vào cả đời không? Có thật rằngTrung Tuấn chỉ yêu mình tôi, có thật tôi và anh đã yêu nhau... có thật nhiều câu hỏi cần anh giải đáp nhưng chẳng biết mở lời như thế nào! Đột nhiên Trung Tuấn lên tiếng:- Em không hỏi anh về cô gái đó à?Trong đầu tôi cũng có ý định hỏi, nếu Trung Tuấn bắt chuyện trước thì hên quá:- À, ừm cô gái đó là gì của anh vậy?- Là bạn học cũ của anh. Cũng đã mấy năm rồi tụi anh mới gặp nhau.Bạn học cũ? Bạn học cũ mà đè người ta ra hôn như bồ vậy, anh định lừa tôi đúng không:- Tôi thấy anh hôn cô ấy, hình như anh thích cô ấy nhiều lắm.Tôi cảm nhận được lưng Trung Tuấn đang rung, hình như đang cười:- Anh cười cái gì?- Em ghen à?Tôi có chút giật mình:- Đâu...đâu có.- Lúc đó anh có chút say nên nhìn cô ấy ra em mà hôn. Trong suốt buổi gặp anh chỉ toàn nhắc về em mà thôi. Không tin thì em cứ đi hỏi!- Uh...Thiệt không? Tôi thật sự có thể tin anh không? Tôi đã rơi nước mắt vì anh rất nhiều vậy bây giờ anh có thể làm cho nó ngừng rơi không? Tại sao tôi lại cảm thấy bất an thế này?••Vài ngày sau tôi tránh mặt Trung Tuấn. Tôi thật sự không hiểu bản thân mình đang nghĩ gì nữa, đã nói yêu người ta nhưng lại tránh né như thú lạ. Sau nụ hôn đó, chúng tôi vẫn chưa có tiến triển gì thêm vì tôi sợ nếu tình cảm càng sâu nặng thì càng khó buông tay. Thật sự, tôi vẫn chưa thể tin anh, Trung Tuấn. Tôi rất sợ một ngày rồi chúng ta lại chia tay, tôi không mạnh mẽ như anh nghĩ đâu. Tôi cần thời gian để suy nghĩ thấu đáo.--- Buổi tối đến---Tôi đang chìm vào giấc ngủ ngon lành, bỗng có tiếng điện thoại reo lên làm tôi giật mình tỉnh dậy. Mơ màng quơ tay tìm điện thoại, tay lau lại thứ còn sót ở trên miệng do giấc ngủ lúc nãy:- AloĐầu dây bên kia có tiếng trả lời, thăng giọng trầm này chỉ có thể là một người mà thôi.- Trời đang mưa, phòng tôi còn bị dột nữa. Em mau xuống đây giúp tôi.Giọng Trung Tuấn hoà lẫn với tiếng mưa làm tôi lo lắng. Có khi nào Trung Tuấn lại bị cảm không? Đoán già đoán non tôi liền chạy xuống dưới xem. Quả thật mưa dột ướt hết cả nệm, có vẻ tôi nên thay phòng khác cho Trung Tuấn rồi. Không thể để anh ngủ trong phòng bị dột như vậy được:- Anh lên phòng tôi ngủ đi. Ngày mai tôi thay phòng mới!Lúc đi tôi luôn né tránh ánh mắt của Trung Tuấn. Đến phòng, tôi là người bước vào trước cảm thấy đằng sau mình có cái gì đó bất thường liền kiếm chuyện để xoá tan bầu không khí:- Anh ngủ sofa đỡ đi nha, rồi ngày mai tôi kiêu người...CạchTiếng chốt cửa vang lên làm tim tôi muốn ngừng đập:- Tại sao lại tránh mặt anh?

Sau đó, Trung Tuấn một lần nữa cõng tôi về nhà. Giờ tôi mới nhận ra rằng vai Trung Tuấn rất rộng, bờ vai này tôi có thể dựa vào cả đời không? Có thật rằngTrung Tuấn chỉ yêu mình tôi, có thật tôi và anh đã yêu nhau... có thật nhiều câu hỏi cần anh giải đáp nhưng chẳng biết mở lời như thế nào! Đột nhiên Trung Tuấn lên tiếng:

- Em không hỏi anh về cô gái đó à?

Trong đầu tôi cũng có ý định hỏi, nếu Trung Tuấn bắt chuyện trước thì hên quá:

- À, ừm cô gái đó là gì của anh vậy?

- Là bạn học cũ của anh. Cũng đã mấy năm rồi tụi anh mới gặp nhau.

Bạn học cũ? Bạn học cũ mà đè người ta ra hôn như bồ vậy, anh định lừa tôi đúng không:

- Tôi thấy anh hôn cô ấy, hình như anh thích cô ấy nhiều lắm.

Tôi cảm nhận được lưng Trung Tuấn đang rung, hình như đang cười:

- Anh cười cái gì?

- Em ghen à?

Tôi có chút giật mình:

- Đâu...đâu có.

- Lúc đó anh có chút say nên nhìn cô ấy ra em mà hôn. Trong suốt buổi gặp anh chỉ toàn nhắc về em mà thôi. Không tin thì em cứ đi hỏi!

- Uh...

Thiệt không? Tôi thật sự có thể tin anh không? Tôi đã rơi nước mắt vì anh rất nhiều vậy bây giờ anh có thể làm cho nó ngừng rơi không? Tại sao tôi lại cảm thấy bất an thế này?

Vài ngày sau tôi tránh mặt Trung Tuấn. Tôi thật sự không hiểu bản thân mình đang nghĩ gì nữa, đã nói yêu người ta nhưng lại tránh né như thú lạ. Sau nụ hôn đó, chúng tôi vẫn chưa có tiến triển gì thêm vì tôi sợ nếu tình cảm càng sâu nặng thì càng khó buông tay. Thật sự, tôi vẫn chưa thể tin anh, Trung Tuấn. Tôi rất sợ một ngày rồi chúng ta lại chia tay, tôi không mạnh mẽ như anh nghĩ đâu. Tôi cần thời gian để suy nghĩ thấu đáo.

--- Buổi tối đến---

Tôi đang chìm vào giấc ngủ ngon lành, bỗng có tiếng điện thoại reo lên làm tôi giật mình tỉnh dậy. Mơ màng quơ tay tìm điện thoại, tay lau lại thứ còn sót ở trên miệng do giấc ngủ lúc nãy:

- Alo

Đầu dây bên kia có tiếng trả lời, thăng giọng trầm này chỉ có thể là một người mà thôi.

- Trời đang mưa, phòng tôi còn bị dột nữa. Em mau xuống đây giúp tôi.

Giọng Trung Tuấn hoà lẫn với tiếng mưa làm tôi lo lắng. Có khi nào Trung Tuấn lại bị cảm không? Đoán già đoán non tôi liền chạy xuống dưới xem. Quả thật mưa dột ướt hết cả nệm, có vẻ tôi nên thay phòng khác cho Trung Tuấn rồi. Không thể để anh ngủ trong phòng bị dột như vậy được:

- Anh lên phòng tôi ngủ đi. Ngày mai tôi thay phòng mới!

Lúc đi tôi luôn né tránh ánh mắt của Trung Tuấn. Đến phòng, tôi là người bước vào trước cảm thấy đằng sau mình có cái gì đó bất thường liền kiếm chuyện để xoá tan bầu không khí:

- Anh ngủ sofa đỡ đi nha, rồi ngày mai tôi kiêu người...

Cạch

Tiếng chốt cửa vang lên làm tim tôi muốn ngừng đập:

- Tại sao lại tránh mặt anh?

Thêm Một Lần YêuTác giả: Susan NhãTruyện Đam MỹTôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù… Sau đó, Trung Tuấn một lần nữa cõng tôi về nhà. Giờ tôi mới nhận ra rằng vai Trung Tuấn rất rộng, bờ vai này tôi có thể dựa vào cả đời không? Có thật rằngTrung Tuấn chỉ yêu mình tôi, có thật tôi và anh đã yêu nhau... có thật nhiều câu hỏi cần anh giải đáp nhưng chẳng biết mở lời như thế nào! Đột nhiên Trung Tuấn lên tiếng:- Em không hỏi anh về cô gái đó à?Trong đầu tôi cũng có ý định hỏi, nếu Trung Tuấn bắt chuyện trước thì hên quá:- À, ừm cô gái đó là gì của anh vậy?- Là bạn học cũ của anh. Cũng đã mấy năm rồi tụi anh mới gặp nhau.Bạn học cũ? Bạn học cũ mà đè người ta ra hôn như bồ vậy, anh định lừa tôi đúng không:- Tôi thấy anh hôn cô ấy, hình như anh thích cô ấy nhiều lắm.Tôi cảm nhận được lưng Trung Tuấn đang rung, hình như đang cười:- Anh cười cái gì?- Em ghen à?Tôi có chút giật mình:- Đâu...đâu có.- Lúc đó anh có chút say nên nhìn cô ấy ra em mà hôn. Trong suốt buổi gặp anh chỉ toàn nhắc về em mà thôi. Không tin thì em cứ đi hỏi!- Uh...Thiệt không? Tôi thật sự có thể tin anh không? Tôi đã rơi nước mắt vì anh rất nhiều vậy bây giờ anh có thể làm cho nó ngừng rơi không? Tại sao tôi lại cảm thấy bất an thế này?••Vài ngày sau tôi tránh mặt Trung Tuấn. Tôi thật sự không hiểu bản thân mình đang nghĩ gì nữa, đã nói yêu người ta nhưng lại tránh né như thú lạ. Sau nụ hôn đó, chúng tôi vẫn chưa có tiến triển gì thêm vì tôi sợ nếu tình cảm càng sâu nặng thì càng khó buông tay. Thật sự, tôi vẫn chưa thể tin anh, Trung Tuấn. Tôi rất sợ một ngày rồi chúng ta lại chia tay, tôi không mạnh mẽ như anh nghĩ đâu. Tôi cần thời gian để suy nghĩ thấu đáo.--- Buổi tối đến---Tôi đang chìm vào giấc ngủ ngon lành, bỗng có tiếng điện thoại reo lên làm tôi giật mình tỉnh dậy. Mơ màng quơ tay tìm điện thoại, tay lau lại thứ còn sót ở trên miệng do giấc ngủ lúc nãy:- AloĐầu dây bên kia có tiếng trả lời, thăng giọng trầm này chỉ có thể là một người mà thôi.- Trời đang mưa, phòng tôi còn bị dột nữa. Em mau xuống đây giúp tôi.Giọng Trung Tuấn hoà lẫn với tiếng mưa làm tôi lo lắng. Có khi nào Trung Tuấn lại bị cảm không? Đoán già đoán non tôi liền chạy xuống dưới xem. Quả thật mưa dột ướt hết cả nệm, có vẻ tôi nên thay phòng khác cho Trung Tuấn rồi. Không thể để anh ngủ trong phòng bị dột như vậy được:- Anh lên phòng tôi ngủ đi. Ngày mai tôi thay phòng mới!Lúc đi tôi luôn né tránh ánh mắt của Trung Tuấn. Đến phòng, tôi là người bước vào trước cảm thấy đằng sau mình có cái gì đó bất thường liền kiếm chuyện để xoá tan bầu không khí:- Anh ngủ sofa đỡ đi nha, rồi ngày mai tôi kiêu người...CạchTiếng chốt cửa vang lên làm tim tôi muốn ngừng đập:- Tại sao lại tránh mặt anh?

Chương 22: Tránh mặt