Tác giả:

Tôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù…

Chương 42: Ngoại truyện 2

Thêm Một Lần YêuTác giả: Susan NhãTruyện Đam MỹTôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù… Hôm nay Trung Tuấn dẫn tôi vào nhà chơi sẵn dọn đồ để tôi qua sống cùng với anh ấy luôn. Nhưng vừa bước vào tôi thấy bốn dáng người quen thuộc, chính là...bọn họ người đã khiến tôi xém nữa là bị tâm thần. Kí ức trong tôi chợt ùa về làm toàn thân tôi run rẫy, chân không đứng vững mà ngã khuỵ xuống. Trung Tuấn thấy vậy liền đỡ tôi đứng lên:- Em sao vậy? Không khoẻ ở đâu à?Tôi vẫn còn tiếp tục run rẫy thì Trung Tuấn mới nhìn xung quanh thì thấy mấy vệ sĩ ngày đó đang đứng ở đây thì chợt hiểu vấn đề bế tôi chạy lên phòng, đặt tôi xuống giường:- Em vẫn còn ám ảnh chuyện đó à? Anh xin lỗi em...ngày đó anh quá bồng bột, xin lỗi em.Tôi cố gắng trấn an mình thì nhìn xung quanh căn phòng mới thấy, đây không phải là căn phòng mà lần trước đã hành hạ tôi hay sao. Sợ, tôi thật sự rất sợ rồi đột nhiên Trung Tuấn mới ngồi bên cạnh tôi:- Hạ Dương Dương, em yên tâm anh nhất định sẽ đè lên những kí ức tồi tệ đó bằng những lúc anh ở bên em. Anh sẽ chuộc lỗi của chính mình.Nghe vậy, không hiểu cơ thể vì quá sợ hãi hay là đang mất kiểm soát mà khiêu khích Trung Tuấn:- Nếu anh muốn thì tới đây, đè lên những kí ức không đáng có trong đầu em đi. Hãy giúp em xoá nó đi.Tôi chủ động cởi bỏ áo nói với Trung Tuấn- Hạ Dương Dương...••- Trung Tuấn này, chúng ta đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện đúng không? Em thấy hình như ông trời đã cố tình sắp xếp cho chúng ta gặp lại nhau dù chúng ta đã gần như kết thúc. Nghĩ lại những chuyện đã qua nó thật giống như là một giấc mộng vậy nhưng dù vậy em vẫn rất cảm ơn vì đã đưa anh đến cạnh em. Em yêu anh nhiều lắm đó!- Hôm nay sao em sến thế nhưng mà anh cũng nói với em là...anh yêu em.---- END ----Lời cuối cùng: chap này ngắn + cắt H nhưng đừng ném đá tui nha. Dù sao cũng cảm ơn mọi người đã ủng hộ tui trong thời gian qua ( cúi đầu)

Hôm nay Trung Tuấn dẫn tôi vào nhà chơi sẵn dọn đồ để tôi qua sống cùng với anh ấy luôn. Nhưng vừa bước vào tôi thấy bốn dáng người quen thuộc, chính là...bọn họ người đã khiến tôi xém nữa là bị tâm thần. Kí ức trong tôi chợt ùa về làm toàn thân tôi run rẫy, chân không đứng vững mà ngã khuỵ xuống. Trung Tuấn thấy vậy liền đỡ tôi đứng lên:

- Em sao vậy? Không khoẻ ở đâu à?

Tôi vẫn còn tiếp tục run rẫy thì Trung Tuấn mới nhìn xung quanh thì thấy mấy vệ sĩ ngày đó đang đứng ở đây thì chợt hiểu vấn đề bế tôi chạy lên phòng, đặt tôi xuống giường:

- Em vẫn còn ám ảnh chuyện đó à? Anh xin lỗi em...ngày đó anh quá bồng bột, xin lỗi em.

Tôi cố gắng trấn an mình thì nhìn xung quanh căn phòng mới thấy, đây không phải là căn phòng mà lần trước đã hành hạ tôi hay sao. Sợ, tôi thật sự rất sợ rồi đột nhiên Trung Tuấn mới ngồi bên cạnh tôi:

- Hạ Dương Dương, em yên tâm anh nhất định sẽ đè lên những kí ức tồi tệ đó bằng những lúc anh ở bên em. Anh sẽ chuộc lỗi của chính mình.

Nghe vậy, không hiểu cơ thể vì quá sợ hãi hay là đang mất kiểm soát mà khiêu khích Trung Tuấn:

- Nếu anh muốn thì tới đây, đè lên những kí ức không đáng có trong đầu em đi. Hãy giúp em xoá nó đi.

Tôi chủ động cởi bỏ áo nói với Trung Tuấn

- Hạ Dương Dương...

- Trung Tuấn này, chúng ta đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện đúng không? Em thấy hình như ông trời đã cố tình sắp xếp cho chúng ta gặp lại nhau dù chúng ta đã gần như kết thúc. Nghĩ lại những chuyện đã qua nó thật giống như là một giấc mộng vậy nhưng dù vậy em vẫn rất cảm ơn vì đã đưa anh đến cạnh em. Em yêu anh nhiều lắm đó!

- Hôm nay sao em sến thế nhưng mà anh cũng nói với em là...anh yêu em.

---- END ----

Lời cuối cùng: chap này ngắn + cắt H nhưng đừng ném đá tui nha. Dù sao cũng cảm ơn mọi người đã ủng hộ tui trong thời gian qua ( cúi đầu)

Thêm Một Lần YêuTác giả: Susan NhãTruyện Đam MỹTôi đang lau nhà dưới cầu thang thì có một chàng trai đi từ trên lầu bước xuống đạp tôi ra xa như một con chó không hơn không kém và hét lớn: - Không thấy tôi đang đi hay sao mà còn cản đường cản lối? Thứ nam không ra nam, nữ không ra nữ mà chẳng hiểu sao tôi phải kết hôn với cậu. Thật tức cười, mau biến ra để tôi đón người yêu. Từ cánh cửa bước vào một cô gái xinh đẹp, nói bằng giọng ngọt ngào: - Trung Tuấn à! Đi thôi anh, em đói bụng quá. - Được em yêu. Rồi cặp đôi tình tứ đi ra bỏ mặc tôi nằm lê lết dưới sàn. Trước khi đi anh ta còn buông những lời cay nghiệt: - Lo mà ở nhà dọn dẹp, cậu mà lép xép với ba tôi thì chúng ta lập tức ly hôn. Đúng vậy! Tôi chính là vợ của anh ta, tôi tên Hạ Dương Dương. Nói là vợ nhưng chẳng khác nào là một con chó cả. Ba anh ta thiếu nợ gia đình tôi nên ông đã dụ ngon ngọt ba tôi nói anh ta yêu tôi và muốn kết hôn với tôi để trừ nợ. Dù biết rõ mục đích của gia đình này nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại...loạn nhịp vì anh ta. Đúng là một tình yêu mù… Hôm nay Trung Tuấn dẫn tôi vào nhà chơi sẵn dọn đồ để tôi qua sống cùng với anh ấy luôn. Nhưng vừa bước vào tôi thấy bốn dáng người quen thuộc, chính là...bọn họ người đã khiến tôi xém nữa là bị tâm thần. Kí ức trong tôi chợt ùa về làm toàn thân tôi run rẫy, chân không đứng vững mà ngã khuỵ xuống. Trung Tuấn thấy vậy liền đỡ tôi đứng lên:- Em sao vậy? Không khoẻ ở đâu à?Tôi vẫn còn tiếp tục run rẫy thì Trung Tuấn mới nhìn xung quanh thì thấy mấy vệ sĩ ngày đó đang đứng ở đây thì chợt hiểu vấn đề bế tôi chạy lên phòng, đặt tôi xuống giường:- Em vẫn còn ám ảnh chuyện đó à? Anh xin lỗi em...ngày đó anh quá bồng bột, xin lỗi em.Tôi cố gắng trấn an mình thì nhìn xung quanh căn phòng mới thấy, đây không phải là căn phòng mà lần trước đã hành hạ tôi hay sao. Sợ, tôi thật sự rất sợ rồi đột nhiên Trung Tuấn mới ngồi bên cạnh tôi:- Hạ Dương Dương, em yên tâm anh nhất định sẽ đè lên những kí ức tồi tệ đó bằng những lúc anh ở bên em. Anh sẽ chuộc lỗi của chính mình.Nghe vậy, không hiểu cơ thể vì quá sợ hãi hay là đang mất kiểm soát mà khiêu khích Trung Tuấn:- Nếu anh muốn thì tới đây, đè lên những kí ức không đáng có trong đầu em đi. Hãy giúp em xoá nó đi.Tôi chủ động cởi bỏ áo nói với Trung Tuấn- Hạ Dương Dương...••- Trung Tuấn này, chúng ta đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện đúng không? Em thấy hình như ông trời đã cố tình sắp xếp cho chúng ta gặp lại nhau dù chúng ta đã gần như kết thúc. Nghĩ lại những chuyện đã qua nó thật giống như là một giấc mộng vậy nhưng dù vậy em vẫn rất cảm ơn vì đã đưa anh đến cạnh em. Em yêu anh nhiều lắm đó!- Hôm nay sao em sến thế nhưng mà anh cũng nói với em là...anh yêu em.---- END ----Lời cuối cùng: chap này ngắn + cắt H nhưng đừng ném đá tui nha. Dù sao cũng cảm ơn mọi người đã ủng hộ tui trong thời gian qua ( cúi đầu)

Chương 42: Ngoại truyện 2