Tác giả:

" Choang " Hàn Duật hất đổ mọi thứ trên bàn ăn . Hai mắt anh đỏ ngầu , trên trán nổi gân xanh , anh gào lên - " Tô Nhược . Tôi nói cô cút , cô nghe có hiểu không ? Không cần cô phải giả nhân giả nghĩa . Cút ! " Tô Nhược khóc nức nở , nghẹn ngào nói - " Duật , em không phải giả nhân giả nghĩa . Em là muốn nấu cơm cho anh , muốn chăm sóc anh " Hàn Duật không đáp lại , anh lặng thinh nhìn cô , lúc sau cười lớn . Cái giọng cười ấy khiến trái tim của Tô Nhược không khỏi xót xa . Tô Nhược đem lòng yêu thầm Hàn Duật . Rõ ràng lúc đầu chỉ muốn âm thầm theo dõi anh nhưng là khi Hàn Duật có bạn gái con người cô lại trở nên vô cùng ác độc . Cô nhẫn tâm hãm hại người yêu của Hàn Duật . Khiến anh xảy ra tai nạn xe cô rồi lại làm như mình thành ân nhân cứu mạng khiến cho Hàn Phu Nhân vô cùng cảm kích , bà tổ chức hôn lễ cho hai người , coi cô như con gái mình duy chỉ có Hàn Duật là chán chét , khinh thường sự giả tạo của cô . Nhưng Tô Nhược một mực cố chấp điên cuồng vì thứ tình yêu xa xỉ mà quên…

Chương 4: Rời đi

Hôn Nhân Tàn Khốc: Tổng Tài Lãnh Khốc Cầu Xin Buông ThaTác giả: Nguyễn Hà MyTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược" Choang " Hàn Duật hất đổ mọi thứ trên bàn ăn . Hai mắt anh đỏ ngầu , trên trán nổi gân xanh , anh gào lên - " Tô Nhược . Tôi nói cô cút , cô nghe có hiểu không ? Không cần cô phải giả nhân giả nghĩa . Cút ! " Tô Nhược khóc nức nở , nghẹn ngào nói - " Duật , em không phải giả nhân giả nghĩa . Em là muốn nấu cơm cho anh , muốn chăm sóc anh " Hàn Duật không đáp lại , anh lặng thinh nhìn cô , lúc sau cười lớn . Cái giọng cười ấy khiến trái tim của Tô Nhược không khỏi xót xa . Tô Nhược đem lòng yêu thầm Hàn Duật . Rõ ràng lúc đầu chỉ muốn âm thầm theo dõi anh nhưng là khi Hàn Duật có bạn gái con người cô lại trở nên vô cùng ác độc . Cô nhẫn tâm hãm hại người yêu của Hàn Duật . Khiến anh xảy ra tai nạn xe cô rồi lại làm như mình thành ân nhân cứu mạng khiến cho Hàn Phu Nhân vô cùng cảm kích , bà tổ chức hôn lễ cho hai người , coi cô như con gái mình duy chỉ có Hàn Duật là chán chét , khinh thường sự giả tạo của cô . Nhưng Tô Nhược một mực cố chấp điên cuồng vì thứ tình yêu xa xỉ mà quên… Tô Nhược kí tên mình lên đơn li hôn . Lúc này cô vô cùng dứt khoát vì cô đã hạ quyết tâm . Nhưng khi thu tay lại , nước mắt cô lại rơi xuống . Tô Nhược ngồi thụp xuống , trước mắt người mình yêu , cô tháo gỡ tất cả sự mãnh mẹ mà khóc . Tô Nhược khóc như một đứa trẻ , khóc cho vơi đi , khóc cho nhẹ lòng , khóc cho tình yêu đơn phương của mình , khóc cho tất cả những gì cô đã làm .Hàn Duật nhìn người con gái mình mang hận thù đang khóc không hiểu sao nảy sinh ra sự thương cảm . Vì dù gì cô cũng là con gái , vì dù gì cô cũng yêu anh . Nhưng giữa Tô Nhược và Hàn Duật lại có vô vàn khoảng cách ngăn cản khiến mãi mãi hai người như thêt đường thẳng song song , không có cách nào đến được với nhau .Đêm hôm đó , hai con người mang hai nỗi muộn phiền mà thẫn thờ , mà mệt mỏi .———————Sáng hôm sau , bình minh lên từ rất sớm .Hàn Duật cầm cốc cafe bước xuống sảnh đã nhìn thấy Tô Nhược kéo vali rời đi .- " Tô Nhược "Hàn Duật vội vàng gọi . Lúc này anh vô cùng sợ , một nỗi sợ vô hình bỗng nhiên bao chùm anh .Tô Nhược quay đầu lại , khó hiểu nhìn anh . Khuôn mặt Tô Nhược hiện rõ sự mệt mỏi , tiều tuỵ sau một đêm dài .- " Dạ ? Có chuyện gì sao ? "Hàn Duật hơi bối rối . Anh tiến lại gần phía cô , ngắm nhìn cô thật kỹ nhưng lại không nói gì .Tô Nhược ngại ngùng trốn tránh , vội vàng cúi mặt đi . Cô không muốn một lần nữa rơi vào lưới tình này , cũng không muốn không có cách nào thoát ra , rơi vào vạn kiếp bất phục .- " Nếu không có gì , em xin phép "Hàn Duật nhang chóng ngăn cô lại , nắm lấy cổ tay cô- " Hay là em cứ ở đây đi , căn biệt thự này dành cho em , li hôn rồi tôi cũng sẽ chia nửa tài sản cho em "Em cứ ở đây đi Tô Nhược , ở trong tầm mắt của tôi là được .Tô Nhược gạt tay anh ra , cô mỉm cười nói- " Cảm ơn anh nhưng em thật sự không cần "- " Vậy em sẽ ở đâu ? "Hàn Duật biết ba mẹ cô đều đã mất , nhà cũng bị ngân hàng thu lại .- " Em tự lo được cho bản thân "- " Em ở lại đây đi "Giọng của Hàn Duật lúc này cớ sao lại ấm áp lại lo lắng cho cô đến thế ?Hai vai Tô Nhược khẽ run rẩy , khoé mắt cô nóng lên , Tô Nhược ngẩng đầu nhìn vào mắt Hàn Duật nói- " Tại sao hả Hàn Duật ? "Hàn Duật khó hiểu nhìn cô .- " Anh không hiểu , anh chỉ muốn tốt cho em ... "Hàn Duật chưa nói hết câu , Tô Nhược đã nhanh chóng cắt đứt lời anh- " Tại sao còn lo lắng cho em ? Tại sao muốn tốt cho em ? Chẳng phải anh chán ghét em lắm sao ? Anh muốn đuổi em cút khỏi mắt anh cơ mà ? Muốn kết cục của ngày hôm nay , muốn em rời đi , anh rất muốn thế đúng không ? "Tô Nhược vừa nói vừa khóc . Giọng nói thê lương , tội nghiệp đến nỗi Hàn Duật nhận ra mình thật độc ác . Anh ép cô đến tận ngày hôm nay cơ mà ? Chính anh đuổi cô đi tại sao bây giờ lại giữ lại ?- " Tại sao hả Hàn Duật ? Đến lúc em đã hạ quyết tâm buông tay anh còn cho em hy vọng ? "———————Hàn Duật đưa chai nước cho Tô Nhược , anh nhẹ nhàng hỏi- " Em bình tĩnh được chưa ? "Tô Nhược gật đầu , lấy chai nước từ anh rồi nói- " Hàn Duật , đến đây được rồi . Sau này anh phải sống tốt . Xin lỗi anh trong suốt thời gian qua "Nói rồi cô nhanh chóng kéo vali đi , không để Hàn Duật có cơ hội , không để lại tất cả vương vấn .Hàn Duật nhìn theo bóng dáng nhỏ của Tô Nhược , bỗng nhiên cảm thấy sự mất mát to lớn , sự cô đơn lạ thường .Hết Chương IV

Tô Nhược kí tên mình lên đơn li hôn . Lúc này cô vô cùng dứt khoát vì cô đã hạ quyết tâm . Nhưng khi thu tay lại , nước mắt cô lại rơi xuống . Tô Nhược ngồi thụp xuống , trước mắt người mình yêu , cô tháo gỡ tất cả sự mãnh mẹ mà khóc . Tô Nhược khóc như một đứa trẻ , khóc cho vơi đi , khóc cho nhẹ lòng , khóc cho tình yêu đơn phương của mình , khóc cho tất cả những gì cô đã làm .

Hàn Duật nhìn người con gái mình mang hận thù đang khóc không hiểu sao nảy sinh ra sự thương cảm . Vì dù gì cô cũng là con gái , vì dù gì cô cũng yêu anh . Nhưng giữa Tô Nhược và Hàn Duật lại có vô vàn khoảng cách ngăn cản khiến mãi mãi hai người như thêt đường thẳng song song , không có cách nào đến được với nhau .

Đêm hôm đó , hai con người mang hai nỗi muộn phiền mà thẫn thờ , mà mệt mỏi .

———————

Sáng hôm sau , bình minh lên từ rất sớm .

Hàn Duật cầm cốc cafe bước xuống sảnh đã nhìn thấy Tô Nhược kéo vali rời đi .

- " Tô Nhược "

Hàn Duật vội vàng gọi . Lúc này anh vô cùng sợ , một nỗi sợ vô hình bỗng nhiên bao chùm anh .

Tô Nhược quay đầu lại , khó hiểu nhìn anh . Khuôn mặt Tô Nhược hiện rõ sự mệt mỏi , tiều tuỵ sau một đêm dài .

- " Dạ ? Có chuyện gì sao ? "

Hàn Duật hơi bối rối . Anh tiến lại gần phía cô , ngắm nhìn cô thật kỹ nhưng lại không nói gì .

Tô Nhược ngại ngùng trốn tránh , vội vàng cúi mặt đi . Cô không muốn một lần nữa rơi vào lưới tình này , cũng không muốn không có cách nào thoát ra , rơi vào vạn kiếp bất phục .

- " Nếu không có gì , em xin phép "

Hàn Duật nhang chóng ngăn cô lại , nắm lấy cổ tay cô

- " Hay là em cứ ở đây đi , căn biệt thự này dành cho em , li hôn rồi tôi cũng sẽ chia nửa tài sản cho em "

Em cứ ở đây đi Tô Nhược , ở trong tầm mắt của tôi là được .

Tô Nhược gạt tay anh ra , cô mỉm cười nói

- " Cảm ơn anh nhưng em thật sự không cần "

- " Vậy em sẽ ở đâu ? "

Hàn Duật biết ba mẹ cô đều đã mất , nhà cũng bị ngân hàng thu lại .

- " Em tự lo được cho bản thân "

- " Em ở lại đây đi "

Giọng của Hàn Duật lúc này cớ sao lại ấm áp lại lo lắng cho cô đến thế ?

Hai vai Tô Nhược khẽ run rẩy , khoé mắt cô nóng lên , Tô Nhược ngẩng đầu nhìn vào mắt Hàn Duật nói

- " Tại sao hả Hàn Duật ? "

Hàn Duật khó hiểu nhìn cô .

- " Anh không hiểu , anh chỉ muốn tốt cho em ... "

Hàn Duật chưa nói hết câu , Tô Nhược đã nhanh chóng cắt đứt lời anh

- " Tại sao còn lo lắng cho em ? Tại sao muốn tốt cho em ? Chẳng phải anh chán ghét em lắm sao ? Anh muốn đuổi em cút khỏi mắt anh cơ mà ? Muốn kết cục của ngày hôm nay , muốn em rời đi , anh rất muốn thế đúng không ? "

Tô Nhược vừa nói vừa khóc . Giọng nói thê lương , tội nghiệp đến nỗi Hàn Duật nhận ra mình thật độc ác . Anh ép cô đến tận ngày hôm nay cơ mà ? Chính anh đuổi cô đi tại sao bây giờ lại giữ lại ?

- " Tại sao hả Hàn Duật ? Đến lúc em đã hạ quyết tâm buông tay anh còn cho em hy vọng ? "

———————

Hàn Duật đưa chai nước cho Tô Nhược , anh nhẹ nhàng hỏi

- " Em bình tĩnh được chưa ? "

Tô Nhược gật đầu , lấy chai nước từ anh rồi nói

- " Hàn Duật , đến đây được rồi . Sau này anh phải sống tốt . Xin lỗi anh trong suốt thời gian qua "

Nói rồi cô nhanh chóng kéo vali đi , không để Hàn Duật có cơ hội , không để lại tất cả vương vấn .

Hàn Duật nhìn theo bóng dáng nhỏ của Tô Nhược , bỗng nhiên cảm thấy sự mất mát to lớn , sự cô đơn lạ thường .

Hết Chương IV

Hôn Nhân Tàn Khốc: Tổng Tài Lãnh Khốc Cầu Xin Buông ThaTác giả: Nguyễn Hà MyTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược" Choang " Hàn Duật hất đổ mọi thứ trên bàn ăn . Hai mắt anh đỏ ngầu , trên trán nổi gân xanh , anh gào lên - " Tô Nhược . Tôi nói cô cút , cô nghe có hiểu không ? Không cần cô phải giả nhân giả nghĩa . Cút ! " Tô Nhược khóc nức nở , nghẹn ngào nói - " Duật , em không phải giả nhân giả nghĩa . Em là muốn nấu cơm cho anh , muốn chăm sóc anh " Hàn Duật không đáp lại , anh lặng thinh nhìn cô , lúc sau cười lớn . Cái giọng cười ấy khiến trái tim của Tô Nhược không khỏi xót xa . Tô Nhược đem lòng yêu thầm Hàn Duật . Rõ ràng lúc đầu chỉ muốn âm thầm theo dõi anh nhưng là khi Hàn Duật có bạn gái con người cô lại trở nên vô cùng ác độc . Cô nhẫn tâm hãm hại người yêu của Hàn Duật . Khiến anh xảy ra tai nạn xe cô rồi lại làm như mình thành ân nhân cứu mạng khiến cho Hàn Phu Nhân vô cùng cảm kích , bà tổ chức hôn lễ cho hai người , coi cô như con gái mình duy chỉ có Hàn Duật là chán chét , khinh thường sự giả tạo của cô . Nhưng Tô Nhược một mực cố chấp điên cuồng vì thứ tình yêu xa xỉ mà quên… Tô Nhược kí tên mình lên đơn li hôn . Lúc này cô vô cùng dứt khoát vì cô đã hạ quyết tâm . Nhưng khi thu tay lại , nước mắt cô lại rơi xuống . Tô Nhược ngồi thụp xuống , trước mắt người mình yêu , cô tháo gỡ tất cả sự mãnh mẹ mà khóc . Tô Nhược khóc như một đứa trẻ , khóc cho vơi đi , khóc cho nhẹ lòng , khóc cho tình yêu đơn phương của mình , khóc cho tất cả những gì cô đã làm .Hàn Duật nhìn người con gái mình mang hận thù đang khóc không hiểu sao nảy sinh ra sự thương cảm . Vì dù gì cô cũng là con gái , vì dù gì cô cũng yêu anh . Nhưng giữa Tô Nhược và Hàn Duật lại có vô vàn khoảng cách ngăn cản khiến mãi mãi hai người như thêt đường thẳng song song , không có cách nào đến được với nhau .Đêm hôm đó , hai con người mang hai nỗi muộn phiền mà thẫn thờ , mà mệt mỏi .———————Sáng hôm sau , bình minh lên từ rất sớm .Hàn Duật cầm cốc cafe bước xuống sảnh đã nhìn thấy Tô Nhược kéo vali rời đi .- " Tô Nhược "Hàn Duật vội vàng gọi . Lúc này anh vô cùng sợ , một nỗi sợ vô hình bỗng nhiên bao chùm anh .Tô Nhược quay đầu lại , khó hiểu nhìn anh . Khuôn mặt Tô Nhược hiện rõ sự mệt mỏi , tiều tuỵ sau một đêm dài .- " Dạ ? Có chuyện gì sao ? "Hàn Duật hơi bối rối . Anh tiến lại gần phía cô , ngắm nhìn cô thật kỹ nhưng lại không nói gì .Tô Nhược ngại ngùng trốn tránh , vội vàng cúi mặt đi . Cô không muốn một lần nữa rơi vào lưới tình này , cũng không muốn không có cách nào thoát ra , rơi vào vạn kiếp bất phục .- " Nếu không có gì , em xin phép "Hàn Duật nhang chóng ngăn cô lại , nắm lấy cổ tay cô- " Hay là em cứ ở đây đi , căn biệt thự này dành cho em , li hôn rồi tôi cũng sẽ chia nửa tài sản cho em "Em cứ ở đây đi Tô Nhược , ở trong tầm mắt của tôi là được .Tô Nhược gạt tay anh ra , cô mỉm cười nói- " Cảm ơn anh nhưng em thật sự không cần "- " Vậy em sẽ ở đâu ? "Hàn Duật biết ba mẹ cô đều đã mất , nhà cũng bị ngân hàng thu lại .- " Em tự lo được cho bản thân "- " Em ở lại đây đi "Giọng của Hàn Duật lúc này cớ sao lại ấm áp lại lo lắng cho cô đến thế ?Hai vai Tô Nhược khẽ run rẩy , khoé mắt cô nóng lên , Tô Nhược ngẩng đầu nhìn vào mắt Hàn Duật nói- " Tại sao hả Hàn Duật ? "Hàn Duật khó hiểu nhìn cô .- " Anh không hiểu , anh chỉ muốn tốt cho em ... "Hàn Duật chưa nói hết câu , Tô Nhược đã nhanh chóng cắt đứt lời anh- " Tại sao còn lo lắng cho em ? Tại sao muốn tốt cho em ? Chẳng phải anh chán ghét em lắm sao ? Anh muốn đuổi em cút khỏi mắt anh cơ mà ? Muốn kết cục của ngày hôm nay , muốn em rời đi , anh rất muốn thế đúng không ? "Tô Nhược vừa nói vừa khóc . Giọng nói thê lương , tội nghiệp đến nỗi Hàn Duật nhận ra mình thật độc ác . Anh ép cô đến tận ngày hôm nay cơ mà ? Chính anh đuổi cô đi tại sao bây giờ lại giữ lại ?- " Tại sao hả Hàn Duật ? Đến lúc em đã hạ quyết tâm buông tay anh còn cho em hy vọng ? "———————Hàn Duật đưa chai nước cho Tô Nhược , anh nhẹ nhàng hỏi- " Em bình tĩnh được chưa ? "Tô Nhược gật đầu , lấy chai nước từ anh rồi nói- " Hàn Duật , đến đây được rồi . Sau này anh phải sống tốt . Xin lỗi anh trong suốt thời gian qua "Nói rồi cô nhanh chóng kéo vali đi , không để Hàn Duật có cơ hội , không để lại tất cả vương vấn .Hàn Duật nhìn theo bóng dáng nhỏ của Tô Nhược , bỗng nhiên cảm thấy sự mất mát to lớn , sự cô đơn lạ thường .Hết Chương IV

Chương 4: Rời đi