Tác giả:

" Choang " Hàn Duật hất đổ mọi thứ trên bàn ăn . Hai mắt anh đỏ ngầu , trên trán nổi gân xanh , anh gào lên - " Tô Nhược . Tôi nói cô cút , cô nghe có hiểu không ? Không cần cô phải giả nhân giả nghĩa . Cút ! " Tô Nhược khóc nức nở , nghẹn ngào nói - " Duật , em không phải giả nhân giả nghĩa . Em là muốn nấu cơm cho anh , muốn chăm sóc anh " Hàn Duật không đáp lại , anh lặng thinh nhìn cô , lúc sau cười lớn . Cái giọng cười ấy khiến trái tim của Tô Nhược không khỏi xót xa . Tô Nhược đem lòng yêu thầm Hàn Duật . Rõ ràng lúc đầu chỉ muốn âm thầm theo dõi anh nhưng là khi Hàn Duật có bạn gái con người cô lại trở nên vô cùng ác độc . Cô nhẫn tâm hãm hại người yêu của Hàn Duật . Khiến anh xảy ra tai nạn xe cô rồi lại làm như mình thành ân nhân cứu mạng khiến cho Hàn Phu Nhân vô cùng cảm kích , bà tổ chức hôn lễ cho hai người , coi cô như con gái mình duy chỉ có Hàn Duật là chán chét , khinh thường sự giả tạo của cô . Nhưng Tô Nhược một mực cố chấp điên cuồng vì thứ tình yêu xa xỉ mà quên…

Chương 6

Hôn Nhân Tàn Khốc: Tổng Tài Lãnh Khốc Cầu Xin Buông ThaTác giả: Nguyễn Hà MyTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược" Choang " Hàn Duật hất đổ mọi thứ trên bàn ăn . Hai mắt anh đỏ ngầu , trên trán nổi gân xanh , anh gào lên - " Tô Nhược . Tôi nói cô cút , cô nghe có hiểu không ? Không cần cô phải giả nhân giả nghĩa . Cút ! " Tô Nhược khóc nức nở , nghẹn ngào nói - " Duật , em không phải giả nhân giả nghĩa . Em là muốn nấu cơm cho anh , muốn chăm sóc anh " Hàn Duật không đáp lại , anh lặng thinh nhìn cô , lúc sau cười lớn . Cái giọng cười ấy khiến trái tim của Tô Nhược không khỏi xót xa . Tô Nhược đem lòng yêu thầm Hàn Duật . Rõ ràng lúc đầu chỉ muốn âm thầm theo dõi anh nhưng là khi Hàn Duật có bạn gái con người cô lại trở nên vô cùng ác độc . Cô nhẫn tâm hãm hại người yêu của Hàn Duật . Khiến anh xảy ra tai nạn xe cô rồi lại làm như mình thành ân nhân cứu mạng khiến cho Hàn Phu Nhân vô cùng cảm kích , bà tổ chức hôn lễ cho hai người , coi cô như con gái mình duy chỉ có Hàn Duật là chán chét , khinh thường sự giả tạo của cô . Nhưng Tô Nhược một mực cố chấp điên cuồng vì thứ tình yêu xa xỉ mà quên… Tô Nhược nhàm chán xem phim , tuy rằng thế này là không đúng nhưng thật sự cô không thích những nơi đông đúc và đi cùng người không thân thiết . Đáng ra Tô Nhược nên từ chối Lăng Nghị , đánh ra cô cũng không nên gieo hy vọng cho anh.Kết thúc bộ phim , Lăng Nghị có mời Tô Nhược đi ăn tối nhưng cô lịch sự từ chối rồi sau đó đi bộ về . Lăng Nghị đứng nhìn Tô Nhược cứ thế từng bước xa dần mà giống như cô bước ra cả thế giới của anh vậy .Tô Nhược vừa đến cổng chung cư thì đèn xe oto đỗ đối diện cô bật sáng , kèm theo là tiếng còi xe , cô khó hiểu , chậm rãi đi tới .Người trong xe hạ cửa kính xuống , cười mỉm nhìn cô    - " Lâu rồi không gặp em , Nhược "    - " Dĩ Khâm? "——————-Cô và Lăng Dĩ Khâm chọn một quán cafe gần nhà cô để hàn huyên . Lăng Dĩ Khâm là bạn cấp ba của Tô Nhược , hồi còn đi học Tô Nhược rất thích anh , lúc nào cũng lẽo đẽo theo anh , nhưng mà Lăng Dĩ Khâm lúc đó coi cô là bạn thân thôi . Có lẽ Tô Nhược thích ai thì người đó cũng không thích lại cho dù cô có cố gắng đi chăng nữa ?    - " Haha , mỗi lần nhớ lại mình để không thể nhịn cười được dáng vẻ của cậu lúc lí nhí tỏ tình với tớ , ôi Nhược của tôi thật đáng yêu "Lăng Dĩ Khâm đưa tay bẹo má Tô Nhược , đây là thói quen rồi , cả hai người đều thấy hành động này quá đỗi bình thường chỉ duy nhất rơi vào mắt người thứ ba nó lại vô cùng khó chịu .     - " Dĩ Khâm , đấy là kỉ niệm tớ đang muốn quên đi đấy , đừng có khui nó ra nữa đi "     - " Thôi được không trêu nữa . Dạo này cậu thế nào ? Với Hàn Duật như nào rồi ? "Vì Lăng Dĩ Khâm vô cùng thân thiết với Tô Nhược nên đương nhiên chuyện cô yêu sâu đậm Hàn Duật anh phải biết , chuyện cô hại bạn gái Hàn Duật anh cũng biết . Chỉ là Lăng Dĩ Khâm không nỡ trách cô.Tô Nhược đặt cốc cafe xuống , thở dài một tiếng    - " Bọn tớ li hôn rồi. Tớ cũng chuyển đến đây sống , cố gắng như thế nào anh ấy cũng không đáp lại tình cảm của tớ , tốt nhất vẫn là nên buông bỏ "    - " Haiz , tình yêu đúng là rượu , biết uống vào sẽ say nhưng không nhịn được đắm chìm trong đó. "Hai người im lặng , mỗi lần nhắc đến Hàn Duật , trái tim Tô Nhược đều trùng xuống . Lăng Dĩ Khâm tặc lưỡi , anh đứng dậy nói    - " Thôi , trời lạnh rồi để tớ đưa cậu về nhà "——————-     - " Nhược này . "Tô Nhược vừa quay lưng định bước vào sảnh chung cư thì Lăng Dĩ Khâm gấp gáp gọi cô     - " Dạ ? "      - " Mà thôi , không có gì , chỉ là muốn nghe cậu dạ "Tô Nhược cười nhìn anh , từ dạ này từ hồi cấp ba đã thành thói quen của cô khi đáp anh vì Lăng Dĩ Khâm thích nghe cô dạ. Dĩ Khâm nói cô đáng yêu nhất là nói dạ .     - " Thôi mình về đây , bye "     - " Ừm.  Bye bye "Lăng Dĩ Khâm nhìn bóng cô khuất hẳn mới bước đi ra về . Nhược ngốc nghếch, cậu chẳng bao giờ biết mình đã thích cậu nhiều như nào , thích cho đến tận bây giờ .Tô Nhược vừa dừng trước cửa căn hộ của mình thì một giọng nói tức giận pha chút lạnh lùnh vang lên    - " Tô Nhược , cô đi đâu giờ mới về hả ? "Tô Nhược giật mình đánh rơi chìa khoá , giọng nói quen thuộc này phải chăng là , là Hàn Duật?Hết Chương VI

Tô Nhược nhàm chán xem phim , tuy rằng thế này là không đúng nhưng thật sự cô không thích những nơi đông đúc và đi cùng người không thân thiết . Đáng ra Tô Nhược nên từ chối Lăng Nghị , đánh ra cô cũng không nên gieo hy vọng cho anh.

Kết thúc bộ phim , Lăng Nghị có mời Tô Nhược đi ăn tối nhưng cô lịch sự từ chối rồi sau đó đi bộ về . Lăng Nghị đứng nhìn Tô Nhược cứ thế từng bước xa dần mà giống như cô bước ra cả thế giới của anh vậy .

Tô Nhược vừa đến cổng chung cư thì đèn xe oto đỗ đối diện cô bật sáng , kèm theo là tiếng còi xe , cô khó hiểu , chậm rãi đi tới .

Người trong xe hạ cửa kính xuống , cười mỉm nhìn cô

    - " Lâu rồi không gặp em , Nhược "

    - " Dĩ Khâm? "

——————-

Cô và Lăng Dĩ Khâm chọn một quán cafe gần nhà cô để hàn huyên . Lăng Dĩ Khâm là bạn cấp ba của Tô Nhược , hồi còn đi học Tô Nhược rất thích anh , lúc nào cũng lẽo đẽo theo anh , nhưng mà Lăng Dĩ Khâm lúc đó coi cô là bạn thân thôi . Có lẽ Tô Nhược thích ai thì người đó cũng không thích lại cho dù cô có cố gắng đi chăng nữa ?

    - " Haha , mỗi lần nhớ lại mình để không thể nhịn cười được dáng vẻ của cậu lúc lí nhí tỏ tình với tớ , ôi Nhược của tôi thật đáng yêu "

Lăng Dĩ Khâm đưa tay bẹo má Tô Nhược , đây là thói quen rồi , cả hai người đều thấy hành động này quá đỗi bình thường chỉ duy nhất rơi vào mắt người thứ ba nó lại vô cùng khó chịu .

     - " Dĩ Khâm , đấy là kỉ niệm tớ đang muốn quên đi đấy , đừng có khui nó ra nữa đi "

     - " Thôi được không trêu nữa . Dạo này cậu thế nào ? Với Hàn Duật như nào rồi ? "

Vì Lăng Dĩ Khâm vô cùng thân thiết với Tô Nhược nên đương nhiên chuyện cô yêu sâu đậm Hàn Duật anh phải biết , chuyện cô hại bạn gái Hàn Duật anh cũng biết . Chỉ là Lăng Dĩ Khâm không nỡ trách cô.

Tô Nhược đặt cốc cafe xuống , thở dài một tiếng

    - " Bọn tớ li hôn rồi. Tớ cũng chuyển đến đây sống , cố gắng như thế nào anh ấy cũng không đáp lại tình cảm của tớ , tốt nhất vẫn là nên buông bỏ "

    - " Haiz , tình yêu đúng là rượu , biết uống vào sẽ say nhưng không nhịn được đắm chìm trong đó. "

Hai người im lặng , mỗi lần nhắc đến Hàn Duật , trái tim Tô Nhược đều trùng xuống . Lăng Dĩ Khâm tặc lưỡi , anh đứng dậy nói

    - " Thôi , trời lạnh rồi để tớ đưa cậu về nhà "

——————-

     - " Nhược này . "

Tô Nhược vừa quay lưng định bước vào sảnh chung cư thì Lăng Dĩ Khâm gấp gáp gọi cô

     - " Dạ ? "

      - " Mà thôi , không có gì , chỉ là muốn nghe cậu dạ "

Tô Nhược cười nhìn anh , từ dạ này từ hồi cấp ba đã thành thói quen của cô khi đáp anh vì Lăng Dĩ Khâm thích nghe cô dạ. Dĩ Khâm nói cô đáng yêu nhất là nói dạ .

     - " Thôi mình về đây , bye "

     - " Ừm.  Bye bye "

Lăng Dĩ Khâm nhìn bóng cô khuất hẳn mới bước đi ra về . Nhược ngốc nghếch, cậu chẳng bao giờ biết mình đã thích cậu nhiều như nào , thích cho đến tận bây giờ .

Tô Nhược vừa dừng trước cửa căn hộ của mình thì một giọng nói tức giận pha chút lạnh lùnh vang lên

    - " Tô Nhược , cô đi đâu giờ mới về hả ? "

Tô Nhược giật mình đánh rơi chìa khoá , giọng nói quen thuộc này phải chăng là , là Hàn Duật?

Hết Chương VI

Hôn Nhân Tàn Khốc: Tổng Tài Lãnh Khốc Cầu Xin Buông ThaTác giả: Nguyễn Hà MyTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược" Choang " Hàn Duật hất đổ mọi thứ trên bàn ăn . Hai mắt anh đỏ ngầu , trên trán nổi gân xanh , anh gào lên - " Tô Nhược . Tôi nói cô cút , cô nghe có hiểu không ? Không cần cô phải giả nhân giả nghĩa . Cút ! " Tô Nhược khóc nức nở , nghẹn ngào nói - " Duật , em không phải giả nhân giả nghĩa . Em là muốn nấu cơm cho anh , muốn chăm sóc anh " Hàn Duật không đáp lại , anh lặng thinh nhìn cô , lúc sau cười lớn . Cái giọng cười ấy khiến trái tim của Tô Nhược không khỏi xót xa . Tô Nhược đem lòng yêu thầm Hàn Duật . Rõ ràng lúc đầu chỉ muốn âm thầm theo dõi anh nhưng là khi Hàn Duật có bạn gái con người cô lại trở nên vô cùng ác độc . Cô nhẫn tâm hãm hại người yêu của Hàn Duật . Khiến anh xảy ra tai nạn xe cô rồi lại làm như mình thành ân nhân cứu mạng khiến cho Hàn Phu Nhân vô cùng cảm kích , bà tổ chức hôn lễ cho hai người , coi cô như con gái mình duy chỉ có Hàn Duật là chán chét , khinh thường sự giả tạo của cô . Nhưng Tô Nhược một mực cố chấp điên cuồng vì thứ tình yêu xa xỉ mà quên… Tô Nhược nhàm chán xem phim , tuy rằng thế này là không đúng nhưng thật sự cô không thích những nơi đông đúc và đi cùng người không thân thiết . Đáng ra Tô Nhược nên từ chối Lăng Nghị , đánh ra cô cũng không nên gieo hy vọng cho anh.Kết thúc bộ phim , Lăng Nghị có mời Tô Nhược đi ăn tối nhưng cô lịch sự từ chối rồi sau đó đi bộ về . Lăng Nghị đứng nhìn Tô Nhược cứ thế từng bước xa dần mà giống như cô bước ra cả thế giới của anh vậy .Tô Nhược vừa đến cổng chung cư thì đèn xe oto đỗ đối diện cô bật sáng , kèm theo là tiếng còi xe , cô khó hiểu , chậm rãi đi tới .Người trong xe hạ cửa kính xuống , cười mỉm nhìn cô    - " Lâu rồi không gặp em , Nhược "    - " Dĩ Khâm? "——————-Cô và Lăng Dĩ Khâm chọn một quán cafe gần nhà cô để hàn huyên . Lăng Dĩ Khâm là bạn cấp ba của Tô Nhược , hồi còn đi học Tô Nhược rất thích anh , lúc nào cũng lẽo đẽo theo anh , nhưng mà Lăng Dĩ Khâm lúc đó coi cô là bạn thân thôi . Có lẽ Tô Nhược thích ai thì người đó cũng không thích lại cho dù cô có cố gắng đi chăng nữa ?    - " Haha , mỗi lần nhớ lại mình để không thể nhịn cười được dáng vẻ của cậu lúc lí nhí tỏ tình với tớ , ôi Nhược của tôi thật đáng yêu "Lăng Dĩ Khâm đưa tay bẹo má Tô Nhược , đây là thói quen rồi , cả hai người đều thấy hành động này quá đỗi bình thường chỉ duy nhất rơi vào mắt người thứ ba nó lại vô cùng khó chịu .     - " Dĩ Khâm , đấy là kỉ niệm tớ đang muốn quên đi đấy , đừng có khui nó ra nữa đi "     - " Thôi được không trêu nữa . Dạo này cậu thế nào ? Với Hàn Duật như nào rồi ? "Vì Lăng Dĩ Khâm vô cùng thân thiết với Tô Nhược nên đương nhiên chuyện cô yêu sâu đậm Hàn Duật anh phải biết , chuyện cô hại bạn gái Hàn Duật anh cũng biết . Chỉ là Lăng Dĩ Khâm không nỡ trách cô.Tô Nhược đặt cốc cafe xuống , thở dài một tiếng    - " Bọn tớ li hôn rồi. Tớ cũng chuyển đến đây sống , cố gắng như thế nào anh ấy cũng không đáp lại tình cảm của tớ , tốt nhất vẫn là nên buông bỏ "    - " Haiz , tình yêu đúng là rượu , biết uống vào sẽ say nhưng không nhịn được đắm chìm trong đó. "Hai người im lặng , mỗi lần nhắc đến Hàn Duật , trái tim Tô Nhược đều trùng xuống . Lăng Dĩ Khâm tặc lưỡi , anh đứng dậy nói    - " Thôi , trời lạnh rồi để tớ đưa cậu về nhà "——————-     - " Nhược này . "Tô Nhược vừa quay lưng định bước vào sảnh chung cư thì Lăng Dĩ Khâm gấp gáp gọi cô     - " Dạ ? "      - " Mà thôi , không có gì , chỉ là muốn nghe cậu dạ "Tô Nhược cười nhìn anh , từ dạ này từ hồi cấp ba đã thành thói quen của cô khi đáp anh vì Lăng Dĩ Khâm thích nghe cô dạ. Dĩ Khâm nói cô đáng yêu nhất là nói dạ .     - " Thôi mình về đây , bye "     - " Ừm.  Bye bye "Lăng Dĩ Khâm nhìn bóng cô khuất hẳn mới bước đi ra về . Nhược ngốc nghếch, cậu chẳng bao giờ biết mình đã thích cậu nhiều như nào , thích cho đến tận bây giờ .Tô Nhược vừa dừng trước cửa căn hộ của mình thì một giọng nói tức giận pha chút lạnh lùnh vang lên    - " Tô Nhược , cô đi đâu giờ mới về hả ? "Tô Nhược giật mình đánh rơi chìa khoá , giọng nói quen thuộc này phải chăng là , là Hàn Duật?Hết Chương VI

Chương 6