Cầm trên tay chiếc điện thoại cô không khỏi run rẩy "Mẹ ơi, hôm nay lớp.con có tiết học thêm mẹ đừng chờ cơm khuya con về" bên đầu dây kia là tiếng của người phụ nữ tuổi trung niên ấm áp, dịu dàng "Đừng về khuya quá nha con" Cô thở thật sâu "Dạ" Đây là lần đầu tiên cô nói dối mẹ để được đi làm thêm nên cô hơi buồn "Mẹ à, con cũng không muốn như vậy đâu nhưng con phải đi làm để phụ tiền nhà giúp mẹ " nói xong cô thở phàu nhẹ nhõm hít thật sâu, chạy thẳng vào con đường phía trước Trước mặt nàng là một quán bar khá sang trọng [Quán bar Hoài Niệm] ôi chu choa quán bar gì mà rộng,đẹp thế kia.nơi đây sẽ là chỗ làm đầu tiên của mình! Trầm Nhược Băng cố lên Một chiếc xe benz màu đen sang trọng chạy tới trong xe một người đàn ông cao to dáng người quý phái bước ra, trên người hắn mặc toàn đồ hiệu chiếc áo vest màu đen kiểu cách đôi giày pot thật to khí thế hiên ngang bước vào quán nhỏ Có một người phụ nữ từ quán bước ra cung kính mời hắn, giống như một bậc đế vương. Bà Ta nũng nịu kéo cà…
Chương 27: Chân thành
Ác Ma Tránh Xa Ta RaTác giả: Tiếu DươngTruyện Ngôn TìnhCầm trên tay chiếc điện thoại cô không khỏi run rẩy "Mẹ ơi, hôm nay lớp.con có tiết học thêm mẹ đừng chờ cơm khuya con về" bên đầu dây kia là tiếng của người phụ nữ tuổi trung niên ấm áp, dịu dàng "Đừng về khuya quá nha con" Cô thở thật sâu "Dạ" Đây là lần đầu tiên cô nói dối mẹ để được đi làm thêm nên cô hơi buồn "Mẹ à, con cũng không muốn như vậy đâu nhưng con phải đi làm để phụ tiền nhà giúp mẹ " nói xong cô thở phàu nhẹ nhõm hít thật sâu, chạy thẳng vào con đường phía trước Trước mặt nàng là một quán bar khá sang trọng [Quán bar Hoài Niệm] ôi chu choa quán bar gì mà rộng,đẹp thế kia.nơi đây sẽ là chỗ làm đầu tiên của mình! Trầm Nhược Băng cố lên Một chiếc xe benz màu đen sang trọng chạy tới trong xe một người đàn ông cao to dáng người quý phái bước ra, trên người hắn mặc toàn đồ hiệu chiếc áo vest màu đen kiểu cách đôi giày pot thật to khí thế hiên ngang bước vào quán nhỏ Có một người phụ nữ từ quán bước ra cung kính mời hắn, giống như một bậc đế vương. Bà Ta nũng nịu kéo cà… Những ngày qua hắn luôn ân cần và yêu chìu cô hết mực, còn cô thì vẫn cảm thấy những hành động đó cũng chẳng có gì khác lạ.Cô vẫn chất trĩu lên vai một nỗi buồn riêng, mà nói với hắn...e là sẽ rước thêm hoạ cho Hạo LạcCô không biết mình có đủ dũng khí để đối mặt với anh hay không, Trầm Nhược Băng này đến cả trinh tiết cũng không bảo toàn được thì lấy gì để nói tiếng yêu anhNgồi suy tư bên chiếc ghế sofa trong phòng riêng của mình,cô nhớ về những ngày tháng êm đẹp khi chưa gặp phải Lãnh Thiên HànKí ức ngày xưa lại ùa về trong tâm tríNếu như cô chưa bao giờ gặp hắnNếu như cô chưa bao giờ chọc giận hắnNếu như cô chưa bao giờ đồng ý l*m t*nh nhân của hắnVậy thì có lẽ cô vẫn còn là cô của trước đâyMột Trầm Nhược Băng mê ăn, thích la cà đây đóMột Trầm Nhược Băng ngây thơ bên những mộng mơ thật đẹpCòn bây giờ, cô cảm thấy mình thật nhơ nhuốc và bẩn thỉuTiếng cửa phòng mở ra, Lãnh Thiên Hàn với trang phục đời thường giản dị bước vào bên trong.thu hút nhãn quan của cô với chiếc áo sơ mi màu đen quý phái, tuy đơn giản nhưng độ nam tính của hắn vẫn không mập mờNam nhân này cho dù nhìn ở gốc độ nào cũng thấy hoàn hảo" Em thay đồ đi, tôi sẽ dẫn em đến một nơi "Cô ủ rũ xoay mặt qua hướng cửa sổ mà đáp lại" Tôi không muốn đi đâu cả "Lãnh Thiên Hàn này chưa khi nào phải hạ mình để năn nỉ một nữ nhân, mà hôm nay lại bị một nữ nhân xem nhẹCục tức này quả là nuốt không trôi, hắn sẽ vẫn chinh phục cô. nhưng bằng phương pháp khác và vẫn giữ được phong độ cho mìnhHắn nhấc bổng cô lên một cách nhẹ nhàng không tốn nhiều sức lực, cơ thể cô đúng là quá yếu ớt.phải bồi bổ thường xuyên mới được" b**n th**! anh lại muốn làm gì đây hả? hả? hả "Chữ " hả " được lặp đi lặp lại ba lần biểu hiện rất rõ thái độ không vừa ý của cô, hắn vừa mới chạm vào thôi mà cô đã ghê tởm như thế này rồi sao" Em không tự mình thay quần áo được thì tôi phải giúp em thôi "Còn khuya tôi mới để cho anh lợi dụng, tôi không phải con ngốcCô lấy đà để phóng xuống, tạo một khoản cách nhất với hắn" Tôi tự thay được rồi, không cần làm phiền đến anh "Nói vừa xong một câu là cô đã quay đầu vọt lẹ 360° vào phòng tắm, để hắn đứng ở đó với một tràn cười sản khoái. người phụ nữ hắn yêu càng lúc càng thú vịMột lúc sauCô bước ra từ phòng tắm với một bộ váy màu trắng trang nhã hệt như một người đẹp bước ra từ bức tranh. vẫn phong cách giản điệu đó những vẫn mĩ miều, quyến rũPhụ nữ không phải diện những trang phục hở hang là có thể tự cho mình là quyến rũ, quyến rũ nhất là khi họ không biết mình thực sự quyến rũ. ngây thơ, thuần khiếtNhững đức tính tốt nhất lại hiện hữu trên người của Nhược Băng.ánh mắt say đắm trữ tình đó luôn nghiêng về phía cô và mãi mãi thuộc về côTổng Tài nửa đời kiêu ngạo Lãnh Thiên Hàn, chìm đắm dưới vẻ đẹp mị tình của cô mà làm hắn quên béng đi kế hoạch chinh phục " vợ " của mìnhHắn bước đến sánh vai cùng cô, nắm chặt đôi tay mềm nhỏ đó. đôi tay sạm cả những vết chay nhưng đối với hắn là thiêng liêng báu vật" Anh nắm tay tôi làm chi?"Hắn nở một nụ cười ôn nhu với cô, ánh mắt mơ màng nhìn ngắm người phụ nữ của đời mình" Tôi chỉ muốn dắt tay em, hôm nay em thật sự rất quyến rũ a ~ "Cô giật tay mình lại rồi lạnh lùng bước đi trước hắn, cuộc đời của cô ghét nhất là bọn đàn ông miệng lưỡi ngọt ngào nhưng dâng trào dụng ýVới trí thông minh của hắn nhìn sơ qua là biết cô không hứng thú với lời khen vừa rồiSở dĩ cô ghét loại đàn ông miệng lưỡi vì nó lại làm cô nhớ đến người cha phụ bạc đã ruồng rẫy mẹ con cô.Nhưng....tình yêu của Lãnh Thiên Hàn này là hoàn toàn chân thực và hắn sẽ minh chứng điều đó bằng việc dùng tình cảm chân thành của mình để cảm hoá trái tim cô
Những ngày qua hắn luôn ân cần và yêu chìu cô hết mực, còn cô thì vẫn cảm thấy những hành động đó cũng chẳng có gì khác lạ.
Cô vẫn chất trĩu lên vai một nỗi buồn riêng, mà nói với hắn...e là sẽ rước thêm hoạ cho Hạo Lạc
Cô không biết mình có đủ dũng khí để đối mặt với anh hay không, Trầm Nhược Băng này đến cả trinh tiết cũng không bảo toàn được thì lấy gì để nói tiếng yêu anh
Ngồi suy tư bên chiếc ghế sofa trong phòng riêng của mình,cô nhớ về những ngày tháng êm đẹp khi chưa gặp phải Lãnh Thiên Hàn
Kí ức ngày xưa lại ùa về trong tâm trí
Nếu như cô chưa bao giờ gặp hắn
Nếu như cô chưa bao giờ chọc giận hắn
Nếu như cô chưa bao giờ đồng ý l*m t*nh nhân của hắn
Vậy thì có lẽ cô vẫn còn là cô của trước đây
Một Trầm Nhược Băng mê ăn, thích la cà đây đó
Một Trầm Nhược Băng ngây thơ bên những mộng mơ thật đẹp
Còn bây giờ, cô cảm thấy mình thật nhơ nhuốc và bẩn thỉu
Tiếng cửa phòng mở ra, Lãnh Thiên Hàn với trang phục đời thường giản dị bước vào bên trong.thu hút nhãn quan của cô với chiếc áo sơ mi màu đen quý phái, tuy đơn giản nhưng độ nam tính của hắn vẫn không mập mờ
Nam nhân này cho dù nhìn ở gốc độ nào cũng thấy hoàn hảo
" Em thay đồ đi, tôi sẽ dẫn em đến một nơi "
Cô ủ rũ xoay mặt qua hướng cửa sổ mà đáp lại
" Tôi không muốn đi đâu cả "
Lãnh Thiên Hàn này chưa khi nào phải hạ mình để năn nỉ một nữ nhân, mà hôm nay lại bị một nữ nhân xem nhẹ
Cục tức này quả là nuốt không trôi, hắn sẽ vẫn chinh phục cô. nhưng bằng phương pháp khác và vẫn giữ được phong độ cho mình
Hắn nhấc bổng cô lên một cách nhẹ nhàng không tốn nhiều sức lực, cơ thể cô đúng là quá yếu ớt.phải bồi bổ thường xuyên mới được
" b**n th**! anh lại muốn làm gì đây hả? hả? hả "
Chữ " hả " được lặp đi lặp lại ba lần biểu hiện rất rõ thái độ không vừa ý của cô, hắn vừa mới chạm vào thôi mà cô đã ghê tởm như thế này rồi sao
" Em không tự mình thay quần áo được thì tôi phải giúp em thôi "
Còn khuya tôi mới để cho anh lợi dụng, tôi không phải con ngốc
Cô lấy đà để phóng xuống, tạo một khoản cách nhất với hắn
" Tôi tự thay được rồi, không cần làm phiền đến anh "
Nói vừa xong một câu là cô đã quay đầu vọt lẹ 360° vào phòng tắm, để hắn đứng ở đó với một tràn cười sản khoái. người phụ nữ hắn yêu càng lúc càng thú vị
Một lúc sau
Cô bước ra từ phòng tắm với một bộ váy màu trắng trang nhã hệt như một người đẹp bước ra từ bức tranh. vẫn phong cách giản điệu đó những vẫn mĩ miều, quyến rũ
Phụ nữ không phải diện những trang phục hở hang là có thể tự cho mình là quyến rũ, quyến rũ nhất là khi họ không biết mình thực sự quyến rũ. ngây thơ, thuần khiết
Những đức tính tốt nhất lại hiện hữu trên người của Nhược Băng.ánh mắt say đắm trữ tình đó luôn nghiêng về phía cô và mãi mãi thuộc về cô
Tổng Tài nửa đời kiêu ngạo Lãnh Thiên Hàn, chìm đắm dưới vẻ đẹp mị tình của cô mà làm hắn quên béng đi kế hoạch chinh phục " vợ " của mình
Hắn bước đến sánh vai cùng cô, nắm chặt đôi tay mềm nhỏ đó. đôi tay sạm cả những vết chay nhưng đối với hắn là thiêng liêng báu vật
" Anh nắm tay tôi làm chi?"
Hắn nở một nụ cười ôn nhu với cô, ánh mắt mơ màng nhìn ngắm người phụ nữ của đời mình
" Tôi chỉ muốn dắt tay em, hôm nay em thật sự rất quyến rũ a ~ "
Cô giật tay mình lại rồi lạnh lùng bước đi trước hắn, cuộc đời của cô ghét nhất là bọn đàn ông miệng lưỡi ngọt ngào nhưng dâng trào dụng ý
Với trí thông minh của hắn nhìn sơ qua là biết cô không hứng thú với lời khen vừa rồi
Sở dĩ cô ghét loại đàn ông miệng lưỡi vì nó lại làm cô nhớ đến người cha phụ bạc đã ruồng rẫy mẹ con cô.
Nhưng....tình yêu của Lãnh Thiên Hàn này là hoàn toàn chân thực và hắn sẽ minh chứng điều đó bằng việc dùng tình cảm chân thành của mình để cảm hoá trái tim cô
Ác Ma Tránh Xa Ta RaTác giả: Tiếu DươngTruyện Ngôn TìnhCầm trên tay chiếc điện thoại cô không khỏi run rẩy "Mẹ ơi, hôm nay lớp.con có tiết học thêm mẹ đừng chờ cơm khuya con về" bên đầu dây kia là tiếng của người phụ nữ tuổi trung niên ấm áp, dịu dàng "Đừng về khuya quá nha con" Cô thở thật sâu "Dạ" Đây là lần đầu tiên cô nói dối mẹ để được đi làm thêm nên cô hơi buồn "Mẹ à, con cũng không muốn như vậy đâu nhưng con phải đi làm để phụ tiền nhà giúp mẹ " nói xong cô thở phàu nhẹ nhõm hít thật sâu, chạy thẳng vào con đường phía trước Trước mặt nàng là một quán bar khá sang trọng [Quán bar Hoài Niệm] ôi chu choa quán bar gì mà rộng,đẹp thế kia.nơi đây sẽ là chỗ làm đầu tiên của mình! Trầm Nhược Băng cố lên Một chiếc xe benz màu đen sang trọng chạy tới trong xe một người đàn ông cao to dáng người quý phái bước ra, trên người hắn mặc toàn đồ hiệu chiếc áo vest màu đen kiểu cách đôi giày pot thật to khí thế hiên ngang bước vào quán nhỏ Có một người phụ nữ từ quán bước ra cung kính mời hắn, giống như một bậc đế vương. Bà Ta nũng nịu kéo cà… Những ngày qua hắn luôn ân cần và yêu chìu cô hết mực, còn cô thì vẫn cảm thấy những hành động đó cũng chẳng có gì khác lạ.Cô vẫn chất trĩu lên vai một nỗi buồn riêng, mà nói với hắn...e là sẽ rước thêm hoạ cho Hạo LạcCô không biết mình có đủ dũng khí để đối mặt với anh hay không, Trầm Nhược Băng này đến cả trinh tiết cũng không bảo toàn được thì lấy gì để nói tiếng yêu anhNgồi suy tư bên chiếc ghế sofa trong phòng riêng của mình,cô nhớ về những ngày tháng êm đẹp khi chưa gặp phải Lãnh Thiên HànKí ức ngày xưa lại ùa về trong tâm tríNếu như cô chưa bao giờ gặp hắnNếu như cô chưa bao giờ chọc giận hắnNếu như cô chưa bao giờ đồng ý l*m t*nh nhân của hắnVậy thì có lẽ cô vẫn còn là cô của trước đâyMột Trầm Nhược Băng mê ăn, thích la cà đây đóMột Trầm Nhược Băng ngây thơ bên những mộng mơ thật đẹpCòn bây giờ, cô cảm thấy mình thật nhơ nhuốc và bẩn thỉuTiếng cửa phòng mở ra, Lãnh Thiên Hàn với trang phục đời thường giản dị bước vào bên trong.thu hút nhãn quan của cô với chiếc áo sơ mi màu đen quý phái, tuy đơn giản nhưng độ nam tính của hắn vẫn không mập mờNam nhân này cho dù nhìn ở gốc độ nào cũng thấy hoàn hảo" Em thay đồ đi, tôi sẽ dẫn em đến một nơi "Cô ủ rũ xoay mặt qua hướng cửa sổ mà đáp lại" Tôi không muốn đi đâu cả "Lãnh Thiên Hàn này chưa khi nào phải hạ mình để năn nỉ một nữ nhân, mà hôm nay lại bị một nữ nhân xem nhẹCục tức này quả là nuốt không trôi, hắn sẽ vẫn chinh phục cô. nhưng bằng phương pháp khác và vẫn giữ được phong độ cho mìnhHắn nhấc bổng cô lên một cách nhẹ nhàng không tốn nhiều sức lực, cơ thể cô đúng là quá yếu ớt.phải bồi bổ thường xuyên mới được" b**n th**! anh lại muốn làm gì đây hả? hả? hả "Chữ " hả " được lặp đi lặp lại ba lần biểu hiện rất rõ thái độ không vừa ý của cô, hắn vừa mới chạm vào thôi mà cô đã ghê tởm như thế này rồi sao" Em không tự mình thay quần áo được thì tôi phải giúp em thôi "Còn khuya tôi mới để cho anh lợi dụng, tôi không phải con ngốcCô lấy đà để phóng xuống, tạo một khoản cách nhất với hắn" Tôi tự thay được rồi, không cần làm phiền đến anh "Nói vừa xong một câu là cô đã quay đầu vọt lẹ 360° vào phòng tắm, để hắn đứng ở đó với một tràn cười sản khoái. người phụ nữ hắn yêu càng lúc càng thú vịMột lúc sauCô bước ra từ phòng tắm với một bộ váy màu trắng trang nhã hệt như một người đẹp bước ra từ bức tranh. vẫn phong cách giản điệu đó những vẫn mĩ miều, quyến rũPhụ nữ không phải diện những trang phục hở hang là có thể tự cho mình là quyến rũ, quyến rũ nhất là khi họ không biết mình thực sự quyến rũ. ngây thơ, thuần khiếtNhững đức tính tốt nhất lại hiện hữu trên người của Nhược Băng.ánh mắt say đắm trữ tình đó luôn nghiêng về phía cô và mãi mãi thuộc về côTổng Tài nửa đời kiêu ngạo Lãnh Thiên Hàn, chìm đắm dưới vẻ đẹp mị tình của cô mà làm hắn quên béng đi kế hoạch chinh phục " vợ " của mìnhHắn bước đến sánh vai cùng cô, nắm chặt đôi tay mềm nhỏ đó. đôi tay sạm cả những vết chay nhưng đối với hắn là thiêng liêng báu vật" Anh nắm tay tôi làm chi?"Hắn nở một nụ cười ôn nhu với cô, ánh mắt mơ màng nhìn ngắm người phụ nữ của đời mình" Tôi chỉ muốn dắt tay em, hôm nay em thật sự rất quyến rũ a ~ "Cô giật tay mình lại rồi lạnh lùng bước đi trước hắn, cuộc đời của cô ghét nhất là bọn đàn ông miệng lưỡi ngọt ngào nhưng dâng trào dụng ýVới trí thông minh của hắn nhìn sơ qua là biết cô không hứng thú với lời khen vừa rồiSở dĩ cô ghét loại đàn ông miệng lưỡi vì nó lại làm cô nhớ đến người cha phụ bạc đã ruồng rẫy mẹ con cô.Nhưng....tình yêu của Lãnh Thiên Hàn này là hoàn toàn chân thực và hắn sẽ minh chứng điều đó bằng việc dùng tình cảm chân thành của mình để cảm hoá trái tim cô