Tác giả:

Cầm trên tay chiếc điện thoại cô  không khỏi run rẩy "Mẹ ơi, hôm nay lớp.con có tiết học thêm mẹ đừng chờ cơm khuya con về" bên đầu dây kia là tiếng của người phụ nữ tuổi trung niên ấm áp, dịu dàng "Đừng về khuya quá nha con" Cô thở thật sâu "Dạ"  Đây là lần đầu tiên cô nói dối mẹ để được đi làm thêm nên cô hơi buồn "Mẹ à, con cũng không muốn như vậy đâu nhưng con phải đi làm để phụ tiền nhà giúp mẹ " nói xong cô thở phàu nhẹ nhõm hít thật sâu, chạy thẳng vào con đường phía trước Trước mặt nàng là một quán bar khá sang trọng [Quán bar Hoài Niệm] ôi chu choa quán bar gì mà rộng,đẹp thế kia.nơi đây sẽ là chỗ làm đầu tiên của mình! Trầm Nhược Băng cố lên  Một chiếc xe benz màu đen sang trọng chạy tới trong xe một người đàn ông cao to dáng người quý phái bước ra, trên người hắn mặc toàn đồ hiệu chiếc áo vest màu đen kiểu cách đôi giày pot thật to khí thế hiên ngang bước vào quán nhỏ Có một người phụ nữ từ quán bước ra cung kính mời hắn, giống như một bậc đế vương. Bà Ta nũng nịu kéo cà…

Chương 30: Lãnh thiên hàn! tỉnh lại đi

Ác Ma Tránh Xa Ta RaTác giả: Tiếu DươngTruyện Ngôn TìnhCầm trên tay chiếc điện thoại cô  không khỏi run rẩy "Mẹ ơi, hôm nay lớp.con có tiết học thêm mẹ đừng chờ cơm khuya con về" bên đầu dây kia là tiếng của người phụ nữ tuổi trung niên ấm áp, dịu dàng "Đừng về khuya quá nha con" Cô thở thật sâu "Dạ"  Đây là lần đầu tiên cô nói dối mẹ để được đi làm thêm nên cô hơi buồn "Mẹ à, con cũng không muốn như vậy đâu nhưng con phải đi làm để phụ tiền nhà giúp mẹ " nói xong cô thở phàu nhẹ nhõm hít thật sâu, chạy thẳng vào con đường phía trước Trước mặt nàng là một quán bar khá sang trọng [Quán bar Hoài Niệm] ôi chu choa quán bar gì mà rộng,đẹp thế kia.nơi đây sẽ là chỗ làm đầu tiên của mình! Trầm Nhược Băng cố lên  Một chiếc xe benz màu đen sang trọng chạy tới trong xe một người đàn ông cao to dáng người quý phái bước ra, trên người hắn mặc toàn đồ hiệu chiếc áo vest màu đen kiểu cách đôi giày pot thật to khí thế hiên ngang bước vào quán nhỏ Có một người phụ nữ từ quán bước ra cung kính mời hắn, giống như một bậc đế vương. Bà Ta nũng nịu kéo cà… Một lúc sau, hai tên đàn em của hắn đã nhanh chóng chở hắn và cô đến bệnh viện. may mắn một điều là bệnh viện cách trung tâm thành phố không xeNgồi trên xe ôm lấy thân thể nhướm đậm máu tươi của Lãnh Thiên Hàn cô gái nhỏ tuôn ra không biết bao nhiêu là nước mắt, lòng cô cứ canh cánh một nỗi buồn khó tảNếu người bị bắn là cô thì có lẽ bản thân của mình đã bớt áy náy, cô cảm thấy mình chính mình đã nợ Lãnh Thiên Hàn rất nhiều chứ không phải là hắn. Ông trời ơi! hãy lắng nghe lời khẩn cầu của conCô chỉ cầu mong những điều tốt đẹp nhất cho hắn, mà trong lòng mình đang rối như tơ vò. chẳng lẽ mình đã trót yêu Lãnh Thiên Hàn?Vào đến bệnh viện các bác sĩ mau chóng đưa hắn lên bàn mổ, để mổ lấy viên đạn. ca mổ chắc sẽ kéo dài hơn 2 tiếngĐến cửa phòng. cô ngồi trước hàng ghế của thân nhân suy tư rất nhiều, không biết bây giờ nên trách hắn hay trách mình đây? tại sao lại sa vào lưới tình của tên đó. Tình đầu ngây dại như loài hoa anh túc, dẫu biết nó là kịch độc nhưng vẫn tò mò muốn hái thửTình yêu ngây thơ trong sáng của cô khi ở bên hắn lại nẩy nở mạnh hơn, vững hơn.phong ba bão táp chẳng hề gì. Lãnh Thiên Hàn! bây giờ anh chịu tỉnh lại em sẽ không ngại mà nói yêu anh2 tiếng 15 phút sau bác sĩ từ phòng mổ bước ra, trên tay cầm một cái bịt nhỏ đựng vừa mẫu đạn đem ra đưa hai tên đàn em. cô thật sự rất nhẹ lòng khi nghe tin ca mổ để gấp lấy viên đạn ra đã thành côngBác sĩ còn nhấn mạnh" Cũng may là bệnh nhân đã được đưa đến kịp thời nên không có chuyện gì xảy ra, nhưng bệnh nhân còn rất yếu phải đưa vào phòng hồi sức đặc biệt để dưỡng sức "Nụ cười sung sướng sau 2 tiếng đồng hồ lã lơi với nước mắt cuối cùng đã hiện hữu trên đôi môi của cô, cô níu lấy tay áo của bác sĩ" Bác sĩ, hiện giờ tôi có thể vào thăm anh ấy không "- " vâng, nhưng cô phải mặc trang phục cách ly của bệnh viện "Cô với bác sĩ cùng hai tên đàn em mặc y phục cách ly xong liền bước vào bên trong phòng hồi sức để thăm hắn, không khí bên trong khá ngột ngạt nên chỉ cho phép một người vào thôi và tất nhiên hai tên đàn em ở ngoàiNgắm nhìn một người đàn ông anh tuấn ngay lúc họ không hay biết gì phụ nữ sẽ cảm thấy được sự quyến rũ mộc mạc của họ, và ngay bây giờ đây cô mới cảm thấy hắn thật đáng yêuThiên Hàn, em mong anh sẽ sớm tỉnh lạiMột ngày, hai ngày rồi lại ba ngày hắn không có dấu hiệu tỉnh lại. cô lo lắng bất an luôn tìm cách hối thúc bác sĩ, bác sĩ cũng chỉ việc bó tay thôi vì việc tỉnh lại này còn phải phụ thuộc vào bệnh nhân, có muốn tỉnh lại hay khôngBa ngày nay cô luôn túc trực chăm sóc cho hắn. Ngay cả việc điều tiết cơ thể hắn vẫn không thể hay biết, vệ sinh cá nhân cũng thế. mỗi mình cô loTên nam nhân này như muốn trêu đùa cô, khi bị cô làm ngơ thì luôn kiếm cách chọc cho cô chú ý, khi được cô chú ý rồi hiển nhiên không muốn tỉnh lạiLãnh Thiên Hàn à! làm thế nào để anh mở mắt ra đâyHết chap 30

Một lúc sau, hai tên đàn em của hắn đã nhanh chóng chở hắn và cô đến bệnh viện. may mắn một điều là bệnh viện cách trung tâm thành phố không xe

Ngồi trên xe ôm lấy thân thể nhướm đậm máu tươi của Lãnh Thiên Hàn cô gái nhỏ tuôn ra không biết bao nhiêu là nước mắt, lòng cô cứ canh cánh một nỗi buồn khó tả

Nếu người bị bắn là cô thì có lẽ bản thân của mình đã bớt áy náy, cô cảm thấy mình chính mình đã nợ Lãnh Thiên Hàn rất nhiều chứ không phải là hắn. Ông trời ơi! hãy lắng nghe lời khẩn cầu của con

Cô chỉ cầu mong những điều tốt đẹp nhất cho hắn, mà trong lòng mình đang rối như tơ vò. chẳng lẽ mình đã trót yêu Lãnh Thiên Hàn?

Vào đến bệnh viện các bác sĩ mau chóng đưa hắn lên bàn mổ, để mổ lấy viên đạn. ca mổ chắc sẽ kéo dài hơn 2 tiếng

Đến cửa phòng. cô ngồi trước hàng ghế của thân nhân suy tư rất nhiều, không biết bây giờ nên trách hắn hay trách mình đây? tại sao lại sa vào lưới tình của tên đó. Tình đầu ngây dại như loài hoa anh túc, dẫu biết nó là kịch độc nhưng vẫn tò mò muốn hái thử

Tình yêu ngây thơ trong sáng của cô khi ở bên hắn lại nẩy nở mạnh hơn, vững hơn.phong ba bão táp chẳng hề gì. Lãnh Thiên Hàn! bây giờ anh chịu tỉnh lại em sẽ không ngại mà nói yêu anh

2 tiếng 15 phút sau bác sĩ từ phòng mổ bước ra, trên tay cầm một cái bịt nhỏ đựng vừa mẫu đạn đem ra đưa hai tên đàn em. cô thật sự rất nhẹ lòng khi nghe tin ca mổ để gấp lấy viên đạn ra đã thành công

Bác sĩ còn nhấn mạnh

" Cũng may là bệnh nhân đã được đưa đến kịp thời nên không có chuyện gì xảy ra, nhưng bệnh nhân còn rất yếu phải đưa vào phòng hồi sức đặc biệt để dưỡng sức "

Nụ cười sung sướng sau 2 tiếng đồng hồ lã lơi với nước mắt cuối cùng đã hiện hữu trên đôi môi của cô, cô níu lấy tay áo của bác sĩ

" Bác sĩ, hiện giờ tôi có thể vào thăm anh ấy không "

- " vâng, nhưng cô phải mặc trang phục cách ly của bệnh viện "

Cô với bác sĩ cùng hai tên đàn em mặc y phục cách ly xong liền bước vào bên trong phòng hồi sức để thăm hắn, không khí bên trong khá ngột ngạt nên chỉ cho phép một người vào thôi và tất nhiên hai tên đàn em ở ngoài

Ngắm nhìn một người đàn ông anh tuấn ngay lúc họ không hay biết gì phụ nữ sẽ cảm thấy được sự quyến rũ mộc mạc của họ, và ngay bây giờ đây cô mới cảm thấy hắn thật đáng yêu

Thiên Hàn, em mong anh sẽ sớm tỉnh lại

Một ngày, hai ngày rồi lại ba ngày hắn không có dấu hiệu tỉnh lại. cô lo lắng bất an luôn tìm cách hối thúc bác sĩ, bác sĩ cũng chỉ việc bó tay thôi vì việc tỉnh lại này còn phải phụ thuộc vào bệnh nhân, có muốn tỉnh lại hay không

Ba ngày nay cô luôn túc trực chăm sóc cho hắn. Ngay cả việc điều tiết cơ thể hắn vẫn không thể hay biết, vệ sinh cá nhân cũng thế. mỗi mình cô lo

Tên nam nhân này như muốn trêu đùa cô, khi bị cô làm ngơ thì luôn kiếm cách chọc cho cô chú ý, khi được cô chú ý rồi hiển nhiên không muốn tỉnh lại

Lãnh Thiên Hàn à! làm thế nào để anh mở mắt ra đây

Hết chap 30

Ác Ma Tránh Xa Ta RaTác giả: Tiếu DươngTruyện Ngôn TìnhCầm trên tay chiếc điện thoại cô  không khỏi run rẩy "Mẹ ơi, hôm nay lớp.con có tiết học thêm mẹ đừng chờ cơm khuya con về" bên đầu dây kia là tiếng của người phụ nữ tuổi trung niên ấm áp, dịu dàng "Đừng về khuya quá nha con" Cô thở thật sâu "Dạ"  Đây là lần đầu tiên cô nói dối mẹ để được đi làm thêm nên cô hơi buồn "Mẹ à, con cũng không muốn như vậy đâu nhưng con phải đi làm để phụ tiền nhà giúp mẹ " nói xong cô thở phàu nhẹ nhõm hít thật sâu, chạy thẳng vào con đường phía trước Trước mặt nàng là một quán bar khá sang trọng [Quán bar Hoài Niệm] ôi chu choa quán bar gì mà rộng,đẹp thế kia.nơi đây sẽ là chỗ làm đầu tiên của mình! Trầm Nhược Băng cố lên  Một chiếc xe benz màu đen sang trọng chạy tới trong xe một người đàn ông cao to dáng người quý phái bước ra, trên người hắn mặc toàn đồ hiệu chiếc áo vest màu đen kiểu cách đôi giày pot thật to khí thế hiên ngang bước vào quán nhỏ Có một người phụ nữ từ quán bước ra cung kính mời hắn, giống như một bậc đế vương. Bà Ta nũng nịu kéo cà… Một lúc sau, hai tên đàn em của hắn đã nhanh chóng chở hắn và cô đến bệnh viện. may mắn một điều là bệnh viện cách trung tâm thành phố không xeNgồi trên xe ôm lấy thân thể nhướm đậm máu tươi của Lãnh Thiên Hàn cô gái nhỏ tuôn ra không biết bao nhiêu là nước mắt, lòng cô cứ canh cánh một nỗi buồn khó tảNếu người bị bắn là cô thì có lẽ bản thân của mình đã bớt áy náy, cô cảm thấy mình chính mình đã nợ Lãnh Thiên Hàn rất nhiều chứ không phải là hắn. Ông trời ơi! hãy lắng nghe lời khẩn cầu của conCô chỉ cầu mong những điều tốt đẹp nhất cho hắn, mà trong lòng mình đang rối như tơ vò. chẳng lẽ mình đã trót yêu Lãnh Thiên Hàn?Vào đến bệnh viện các bác sĩ mau chóng đưa hắn lên bàn mổ, để mổ lấy viên đạn. ca mổ chắc sẽ kéo dài hơn 2 tiếngĐến cửa phòng. cô ngồi trước hàng ghế của thân nhân suy tư rất nhiều, không biết bây giờ nên trách hắn hay trách mình đây? tại sao lại sa vào lưới tình của tên đó. Tình đầu ngây dại như loài hoa anh túc, dẫu biết nó là kịch độc nhưng vẫn tò mò muốn hái thửTình yêu ngây thơ trong sáng của cô khi ở bên hắn lại nẩy nở mạnh hơn, vững hơn.phong ba bão táp chẳng hề gì. Lãnh Thiên Hàn! bây giờ anh chịu tỉnh lại em sẽ không ngại mà nói yêu anh2 tiếng 15 phút sau bác sĩ từ phòng mổ bước ra, trên tay cầm một cái bịt nhỏ đựng vừa mẫu đạn đem ra đưa hai tên đàn em. cô thật sự rất nhẹ lòng khi nghe tin ca mổ để gấp lấy viên đạn ra đã thành côngBác sĩ còn nhấn mạnh" Cũng may là bệnh nhân đã được đưa đến kịp thời nên không có chuyện gì xảy ra, nhưng bệnh nhân còn rất yếu phải đưa vào phòng hồi sức đặc biệt để dưỡng sức "Nụ cười sung sướng sau 2 tiếng đồng hồ lã lơi với nước mắt cuối cùng đã hiện hữu trên đôi môi của cô, cô níu lấy tay áo của bác sĩ" Bác sĩ, hiện giờ tôi có thể vào thăm anh ấy không "- " vâng, nhưng cô phải mặc trang phục cách ly của bệnh viện "Cô với bác sĩ cùng hai tên đàn em mặc y phục cách ly xong liền bước vào bên trong phòng hồi sức để thăm hắn, không khí bên trong khá ngột ngạt nên chỉ cho phép một người vào thôi và tất nhiên hai tên đàn em ở ngoàiNgắm nhìn một người đàn ông anh tuấn ngay lúc họ không hay biết gì phụ nữ sẽ cảm thấy được sự quyến rũ mộc mạc của họ, và ngay bây giờ đây cô mới cảm thấy hắn thật đáng yêuThiên Hàn, em mong anh sẽ sớm tỉnh lạiMột ngày, hai ngày rồi lại ba ngày hắn không có dấu hiệu tỉnh lại. cô lo lắng bất an luôn tìm cách hối thúc bác sĩ, bác sĩ cũng chỉ việc bó tay thôi vì việc tỉnh lại này còn phải phụ thuộc vào bệnh nhân, có muốn tỉnh lại hay khôngBa ngày nay cô luôn túc trực chăm sóc cho hắn. Ngay cả việc điều tiết cơ thể hắn vẫn không thể hay biết, vệ sinh cá nhân cũng thế. mỗi mình cô loTên nam nhân này như muốn trêu đùa cô, khi bị cô làm ngơ thì luôn kiếm cách chọc cho cô chú ý, khi được cô chú ý rồi hiển nhiên không muốn tỉnh lạiLãnh Thiên Hàn à! làm thế nào để anh mở mắt ra đâyHết chap 30

Chương 30: Lãnh thiên hàn! tỉnh lại đi