Người ta luôn nói “Mệnh ta là do ta không phải do trời” Nhưng có được mấy người có thể tránh được sự sắp đặt của vận mệnh? Gông cùm đó từ ngay lúc vận mệnh sơ khai đã tồn tại rồi, mãi cho đến khi tử vong….. cũng không thể giải thoát….. Ngón tay….. cứng ngắc, xương cốt toàn bộ dường như đã bị bánh xe cán qua, đau đến khiến cho y vô pháp tập trung tinh lực. Nhưng hoàn cảnh xung quanh bức bách điều khiển tinh thần khiến y không thể không nhanh chóng làm ra phản ứng. Sát khí hủy diệt trời đất đó, k*ch th*ch tất cả lý tính không còn sót lại bao nhiêu của y, y cố thật nhanh tránh khỏi, hiện tại y đối với địch nhân hoàn toàn là cá nằm trên thớt, tùy người chém gọt. Nhưng mà, cho dù lý trí có thể đưa ra phản ứng, thân thể vẫn như cũ tựa như cỗ máy rách nát, không làm nổi một chút cử động. Cuối cùng, y vẫn mở mắt ra nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh. Bóng đêm, trăng sáng trời sao, chiếu rọi uốn lượn, chim thú bị sát khí kinh động bỏ chạy tán loạn…… Trong không trung, một cỗ vị huyết tanh, nồng đậm…

Truyện chữ