Tác giả:

Ai? Ai đang ở đây? Vì cái gì ta không thể mở mắt? “Ngươi tỉnh?” Âm thanh lạnh lẽo từ đỉnh đầu truyền đến, Long Tại Vũ chậm rãi mở to mắt, hắn phát hiện mình đang ở một nơi trắng xoá, trên đỉnh đầu đang đứng hai người. “Các ngươi là ai? Ta đang ở đâu?” Long Tại Vũ hoảng hốt bật dậy, nghi hoặc nhìn hai người.“  Đây là địa ngục. Ngươi đã chết.” Người hơi cao thản nhiên nhìn thoáng qua đồng bạn: “Nha không phải cố ý.” “Ta........ Ta chết? Ta rõ ràng đang cùng Trương Dương cãi nhau a? Ta bị tức chết?” Long Tại Vũ vò vò tóc. Hôm nay Trương Dương giống như nổi điên, nói cái gì gã thích hắn. Sau đó chính mình mắng gã b**n th**, tiếp theo mình chạy đi, sau đó? Sau đó thì sao? “Ngươi là bị Nha hại chết.” Phong đồng tình liếc mắt nhìn Long Tại Vũ. “Đúng rồi, bạch quang, ta bị một khối bạch quang vây quanh, sau đó cái gì cũng không biết.” Long Tại Vũ đột nhiên hoảng sợ nhìn hai người: “Các ngươi không phải là người.” Uy, tiểu quỷ, Ngươi nói chuyện không thể lễ phép một chút sao? Tuy rằng chúng ta…

Chương 17

Long Vũ Phi ThiênTác giả: Kì Thỉ NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Đam Mỹ, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngAi? Ai đang ở đây? Vì cái gì ta không thể mở mắt? “Ngươi tỉnh?” Âm thanh lạnh lẽo từ đỉnh đầu truyền đến, Long Tại Vũ chậm rãi mở to mắt, hắn phát hiện mình đang ở một nơi trắng xoá, trên đỉnh đầu đang đứng hai người. “Các ngươi là ai? Ta đang ở đâu?” Long Tại Vũ hoảng hốt bật dậy, nghi hoặc nhìn hai người.“  Đây là địa ngục. Ngươi đã chết.” Người hơi cao thản nhiên nhìn thoáng qua đồng bạn: “Nha không phải cố ý.” “Ta........ Ta chết? Ta rõ ràng đang cùng Trương Dương cãi nhau a? Ta bị tức chết?” Long Tại Vũ vò vò tóc. Hôm nay Trương Dương giống như nổi điên, nói cái gì gã thích hắn. Sau đó chính mình mắng gã b**n th**, tiếp theo mình chạy đi, sau đó? Sau đó thì sao? “Ngươi là bị Nha hại chết.” Phong đồng tình liếc mắt nhìn Long Tại Vũ. “Đúng rồi, bạch quang, ta bị một khối bạch quang vây quanh, sau đó cái gì cũng không biết.” Long Tại Vũ đột nhiên hoảng sợ nhìn hai người: “Các ngươi không phải là người.” Uy, tiểu quỷ, Ngươi nói chuyện không thể lễ phép một chút sao? Tuy rằng chúng ta… “Tiểu Vãn nhi. Ta thật rất nhàm chán nga.” Long Tại Vũ bò ở trên giường “khóc thét”.“Vậy ngài muốn đi đâu?” Tiểu Vãn bất đắc dĩ mở miệng. Những lời này nàng đã muốn nghe hơn ba mươi lần!“Hoàng cung ngươi so với ta quen thuộc a. Có chỗ nào hảo ngoạn không? Long Tại Vũ ỉu xìu nằm bò trên giường, rất giống một loài động vật nào đó.“Đã không có a. Ngài không phải đều đi qua rồi sao!” Nói đến đây Tiểu Vãn càng thêm bất đắc dĩ. Ba ngày! Bọn họ dùng ba ngày đi khắp các góc trong hoàng cung. Ngay cả lãnh cung cũng đã đi qua. Hiện tại đến các vị phi tử trong lãnh cung cũng biết hoàng cung có một vị “thất hoàng tử”.“Không có sao. Vậy ngươi đi tìm đàn tranh đến cho ta đi.” Long Tại Vũ đột nhiên nhớ ra đã lâu rồi mình không ca hát. Trước kia khi ở “Hoa tẫn cốc”, mỗi lần mình xướng ca bên cạnh sẽ vây quanh không ít người a. “Đàn tranh? Ngài muốn đàn sao?.” Tiểu Vãn không tin, liếc mắt nhìn Long Tại Vũ “ngài biết đàn sao?”“Ta ta đương nhiên biết.” Nhìn thấy Tiểu Vãn biểu tình không tin, Long Tại Vũ không khỏi khí kiệt. Chẳng lẽ mình lại là người không đáng tin như vậy sao?” Điện hạ, nếu không chúng ta đi “Hà hoa đình” đi.” Tiểu Vãn suy tư sau đó mở miệng.“Nơi đó có cái gì hảo ngoạn?” Long Tại Vũ không yên lòng hỏi. style="display:inline-block;width:300px;height:250px" data-ad-slot="7309093013"> (adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({});“Hôm nay thiên hạ đệ nhất mỹ nhân sẽ đến hoàng cung bái kiến.” Tiểu Vãn vừa nói vừa ở một bên xem sắc mặt Long Tại Vũ. Sợ hắn trách cứ mình không sớm nói ra.“Thật sao? Vậy còn chờ cái gì? Mau a.” Long Tại Vũ lập tức nhảy xuống giường, ba chân bốn cẳng mang hài, giống như sợ mỹ nhân kia trốn mất.“Ngài chậm một chút. Thời gian còn sớm mà.”“Vạn nhất bọn họ chờ không kịp bắt đầu rồi thì sao?”Long Tại Vũ mang hài xong vội đi ra.“Điện hạ chờ nô tỳ a.” Tiểu Vãn nhìn thấy Long Tại Vũ chạy như bay, vội vàng đuổi theo “thất điện hạ, ngài biết đường sao?”.Chờ khi hai người tới nơi thì bốn phía đã vây quanh không ít người. Vị mỹ nhân kia an vị ở trong đình, trước mặt đặt một cây đàn tranh“Ngươi xem đều tại ngươi. Chúng ta chậm rồi. Vị trí tốt đều bị người khác chiếm mất!” Long Tại Vũ nhẹ giọng oán giận.“Nếu không phải điện hạ ngài chạy quá nhanh lạc đường, nô tỳ làm sao phải tìm ngài lâu như vậy.”Long Tại Vũ thè lưỡi, chuyên tâm nhìn về phía vị mỹ nhân trong đình.Hiên Viên Thiên Hành đã nhìn thấy Long Tại Vũ trong đám đông. Từ khi hắn vừa tới đây một khắc, mình đã chú ý đến hắn. Nhưng vật nhỏ kia chẳng những không liếc mắt nhìn mình một cái, còn cùng nha hoàn của hắn “liếc mắt đưa tình”. Này còn chưa tính, hiện tại còn tượng như mèo nhìn Tô Liên Tâm, thật sự là quá mức a.“Hoàng Thượng, thiếp xin vì Hoàng Thượng dâng lên một khúc nhạc.” thanh âm mềm mại đáng yêu vang lên bên cạnh Hiên Viên Thiên Hành. Lúc này mới gọi “hồn” hắn “bay” trở về.“Mời tự nhiên.” Hiên Viên Thiên Hành liếc mắt lạnh lùng nhìn Tô Liên Tâm, lại tiếp tục nhìn về phía Long Tại Vũ.“Khúc danh “Thiên nhai ”. thiếp xin dâng khúc.” Tô liên tâm đối với Hiên Viên Thiên Hành khẽ gật đầu. Thủ đặt trên đàn tranh, tay vẫn chưa đàn ca từ đã xuất khẩu.Phong đến nơi đây liền ngừng lạiHạt mưa nào rơi không tiếng động âm thànhChúng phải chăng cười ta quá đa tìnhBóng hình người vẫn ngày đêm ôm ấpNhững vỡ tan cũng theo dĩ vãng trôi điBao nhiêu năm khoái nhạc với ưu thươngAi đã đem trăng khuyết hoá trăng trònTa dùng tương lai đổi cùng người duyên phậnCho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thườngTa không thể chỉ mỉm cười liền quên hếtPhong đến nơi đây liền dừng lạiHạt mưa nào rơi không tiếng động âm thanhChúng vẫn đang cười ta quá đa tìnhMãi bi thương đứng trong mưa chờ đợiPhiêu bạc kiếm tìm thượng nguồn con suốiLời ca nào vẫn xướng mãi không vơiAi đã đem trăng khuyết hoá trăng trònTa dùng tương lai đổi cùng người duyên phậnCho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thườngTa không thể chỉ mỉm cười liền quên hếtĐón thái dương nhìn mãi tận phương xaTa chỉ mong ở người một lời hẹn ướcVô luận lời người thật giả ra saoĐối với ta, đấy là chân trời hoàn mỹĐón thái dương nhìn mãi tận phương xaTa chỉ mong ở người một lời hẹn ướcVô luận lời người thật giả ra saoTa nguyện cùng ai đi đến tận chân trời.Đón thái dương, nhìn mãi tận phương xaTa chỉ mong ở người một lời hẹn ướcVô luận lời người thật giả ra saoĐối với ta, đấy là chân trời hoàn mỹĐón thái dương nhìn mãi tận phương xaTa chỉ mong ở người một lời hẹn ướcVô luận lời người thật giả ra saoTa nguyện cùng ai đi đến tận chân trời.Ai đã đem trăng khuyết hoá trăng trònTa dùng tương lai đổi cùng người duyên phậnCho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thườngTa không thể chỉ mỉm cười liền quên hết.Phong đến nơi đây liền dừng lạiHạt mưa nào rơi không tiếng động âm thanhChúng phải chăng cười ta quá đa tìnhBóng hình người vẫn ngày đêm ôm ấpNhững vỡ tan cũng theo dĩ vãng trôi điBao nhiêu năm khoái nhạc với ưu thươngAi đã đem trăng khuyết hoá trăng trònTa dùng tương lai đổi cùng người duyên phậnCho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thườngTa không thể chỉ mỉm cười liền quên hếtPhong đến nơi đây liền dừng lạiHạt mưa nào rơi không tiếng động âm thanhChúng vẫn đang cười ta quá đa tìnhMãi bi thương đứng trong mưa chờ đợiPhiêu bạc kiếm tìm thượng nguồn con suốiLời ca nào vẫn xướng mãi không vơiAi đã đem trăng khuyết hoá trăng trònTa dùng tương lai đổi cùng người duyên phậnCho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thườngTa không thể chỉ mỉm cười liền quên hếtĐón thái dương nhìn mãi tận phương xaTa chỉ mong ở người một lời hẹn ướcVô luận lời người thật giả ra saoĐối với ta, đấy là chân trời hoàn mỹĐón thái dương nhìn mãi tận phương xaTa chỉ mong ở người một lời hẹn ướcVô luận lời người thật giả ra saoTa nguyện cùng ai đi đến tận chân trời.Ai đã đem trăng khuyết hoá trăng trònTa dùng tương lai đổi cùng người duyên phậnCho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thườngTa không thể chỉ mỉm cười liền quên tất cả.Ca từ quen thuộc từ miệng của Tô Liên Tâm truyền ra, Long Tại Vũ ngốc lăng nhìn nàng. Sau lại phục hồi tinh thần, vẻ mặt kích động nhìn nữ tử nhu mì trước mặt. Nàng có phải hay không cũng giống như mình, đều là từ thế giới kia đến đây.() thiên nhai: phía chân trời.

“Tiểu Vãn nhi. Ta thật rất nhàm chán nga.” Long Tại Vũ bò ở trên giường “khóc thét”.

“Vậy ngài muốn đi đâu?” Tiểu Vãn bất đắc dĩ mở miệng. Những lời này nàng đã muốn nghe hơn ba mươi lần!

“Hoàng cung ngươi so với ta quen thuộc a. Có chỗ nào hảo ngoạn không? Long Tại Vũ ỉu xìu nằm bò trên giường, rất giống một loài động vật nào đó.

“Đã không có a. Ngài không phải đều đi qua rồi sao!” Nói đến đây Tiểu Vãn càng thêm bất đắc dĩ. Ba ngày! Bọn họ dùng ba ngày đi khắp các góc trong hoàng cung. Ngay cả lãnh cung cũng đã đi qua. Hiện tại đến các vị phi tử trong lãnh cung cũng biết hoàng cung có một vị “thất hoàng tử”.

“Không có sao. Vậy ngươi đi tìm đàn tranh đến cho ta đi.” Long Tại Vũ đột nhiên nhớ ra đã lâu rồi mình không ca hát. Trước kia khi ở “Hoa tẫn cốc”, mỗi lần mình xướng ca bên cạnh sẽ vây quanh không ít người a. “Đàn tranh? Ngài muốn đàn sao?.” Tiểu Vãn không tin, liếc mắt nhìn Long Tại Vũ “ngài biết đàn sao?”

“Ta ta đương nhiên biết.” Nhìn thấy Tiểu Vãn biểu tình không tin, Long Tại Vũ không khỏi khí kiệt. Chẳng lẽ mình lại là người không đáng tin như vậy sao?

” Điện hạ, nếu không chúng ta đi “Hà hoa đình” đi.” Tiểu Vãn suy tư sau đó mở miệng.

“Nơi đó có cái gì hảo ngoạn?” Long Tại Vũ không yên lòng hỏi. style="display:inline-block;width:300px;height:250px" data-ad-slot="7309093013"> (adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({});“Hôm nay thiên hạ đệ nhất mỹ nhân sẽ đến hoàng cung bái kiến.” Tiểu Vãn vừa nói vừa ở một bên xem sắc mặt Long Tại Vũ. Sợ hắn trách cứ mình không sớm nói ra.

“Thật sao? Vậy còn chờ cái gì? Mau a.” Long Tại Vũ lập tức nhảy xuống giường, ba chân bốn cẳng mang hài, giống như sợ mỹ nhân kia trốn mất.

“Ngài chậm một chút. Thời gian còn sớm mà.”

“Vạn nhất bọn họ chờ không kịp bắt đầu rồi thì sao?”Long Tại Vũ mang hài xong vội đi ra.

“Điện hạ chờ nô tỳ a.” Tiểu Vãn nhìn thấy Long Tại Vũ chạy như bay, vội vàng đuổi theo “thất điện hạ, ngài biết đường sao?”.

Chờ khi hai người tới nơi thì bốn phía đã vây quanh không ít người. Vị mỹ nhân kia an vị ở trong đình, trước mặt đặt một cây đàn tranh

“Ngươi xem đều tại ngươi. Chúng ta chậm rồi. Vị trí tốt đều bị người khác chiếm mất!” Long Tại Vũ nhẹ giọng oán giận.

“Nếu không phải điện hạ ngài chạy quá nhanh lạc đường, nô tỳ làm sao phải tìm ngài lâu như vậy.”

Long Tại Vũ thè lưỡi, chuyên tâm nhìn về phía vị mỹ nhân trong đình.

Hiên Viên Thiên Hành đã nhìn thấy Long Tại Vũ trong đám đông. Từ khi hắn vừa tới đây một khắc, mình đã chú ý đến hắn. Nhưng vật nhỏ kia chẳng những không liếc mắt nhìn mình một cái, còn cùng nha hoàn của hắn “liếc mắt đưa tình”. Này còn chưa tính, hiện tại còn tượng như mèo nhìn Tô Liên Tâm, thật sự là quá mức a.

“Hoàng Thượng, thiếp xin vì Hoàng Thượng dâng lên một khúc nhạc.” thanh âm mềm mại đáng yêu vang lên bên cạnh Hiên Viên Thiên Hành. Lúc này mới gọi “hồn” hắn “bay” trở về.

“Mời tự nhiên.” Hiên Viên Thiên Hành liếc mắt lạnh lùng nhìn Tô Liên Tâm, lại tiếp tục nhìn về phía Long Tại Vũ.

“Khúc danh “Thiên nhai ”. thiếp xin dâng khúc.” Tô liên tâm đối với Hiên Viên Thiên Hành khẽ gật đầu. Thủ đặt trên đàn tranh, tay vẫn chưa đàn ca từ đã xuất khẩu.

Phong đến nơi đây liền ngừng lại

Hạt mưa nào rơi không tiếng động âm thành

Chúng phải chăng cười ta quá đa tình

Bóng hình người vẫn ngày đêm ôm ấp

Những vỡ tan cũng theo dĩ vãng trôi đi

Bao nhiêu năm khoái nhạc với ưu thương

Ai đã đem trăng khuyết hoá trăng tròn

Ta dùng tương lai đổi cùng người duyên phận

Cho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thường

Ta không thể chỉ mỉm cười liền quên hết

Phong đến nơi đây liền dừng lại

Hạt mưa nào rơi không tiếng động âm thanh

Chúng vẫn đang cười ta quá đa tình

Mãi bi thương đứng trong mưa chờ đợi

Phiêu bạc kiếm tìm thượng nguồn con suối

Lời ca nào vẫn xướng mãi không vơi

Ai đã đem trăng khuyết hoá trăng tròn

Ta dùng tương lai đổi cùng người duyên phận

Cho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thường

Ta không thể chỉ mỉm cười liền quên hết

Đón thái dương nhìn mãi tận phương xa

Ta chỉ mong ở người một lời hẹn ước

Vô luận lời người thật giả ra sao

Đối với ta, đấy là chân trời hoàn mỹ

Đón thái dương nhìn mãi tận phương xa

Ta chỉ mong ở người một lời hẹn ước

Vô luận lời người thật giả ra sao

Ta nguyện cùng ai đi đến tận chân trời.

Đón thái dương, nhìn mãi tận phương xa

Ta chỉ mong ở người một lời hẹn ước

Vô luận lời người thật giả ra sao

Đối với ta, đấy là chân trời hoàn mỹ

Đón thái dương nhìn mãi tận phương xa

Ta chỉ mong ở người một lời hẹn ước

Vô luận lời người thật giả ra sao

Ta nguyện cùng ai đi đến tận chân trời.

Ai đã đem trăng khuyết hoá trăng tròn

Ta dùng tương lai đổi cùng người duyên phận

Cho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thường

Ta không thể chỉ mỉm cười liền quên hết.

Phong đến nơi đây liền dừng lại

Hạt mưa nào rơi không tiếng động âm thanh

Chúng phải chăng cười ta quá đa tình

Bóng hình người vẫn ngày đêm ôm ấp

Những vỡ tan cũng theo dĩ vãng trôi đi

Bao nhiêu năm khoái nhạc với ưu thương

Ai đã đem trăng khuyết hoá trăng tròn

Ta dùng tương lai đổi cùng người duyên phận

Cho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thường

Ta không thể chỉ mỉm cười liền quên hết

Phong đến nơi đây liền dừng lại

Hạt mưa nào rơi không tiếng động âm thanh

Chúng vẫn đang cười ta quá đa tình

Mãi bi thương đứng trong mưa chờ đợi

Phiêu bạc kiếm tìm thượng nguồn con suối

Lời ca nào vẫn xướng mãi không vơi

Ai đã đem trăng khuyết hoá trăng tròn

Ta dùng tương lai đổi cùng người duyên phận

Cho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thường

Ta không thể chỉ mỉm cười liền quên hết

Đón thái dương nhìn mãi tận phương xa

Ta chỉ mong ở người một lời hẹn ước

Vô luận lời người thật giả ra sao

Đối với ta, đấy là chân trời hoàn mỹ

Đón thái dương nhìn mãi tận phương xa

Ta chỉ mong ở người một lời hẹn ước

Vô luận lời người thật giả ra sao

Ta nguyện cùng ai đi đến tận chân trời.

Ai đã đem trăng khuyết hoá trăng tròn

Ta dùng tương lai đổi cùng người duyên phận

Cho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thường

Ta không thể chỉ mỉm cười liền quên tất cả.

Ca từ quen thuộc từ miệng của Tô Liên Tâm truyền ra, Long Tại Vũ ngốc lăng nhìn nàng. Sau lại phục hồi tinh thần, vẻ mặt kích động nhìn nữ tử nhu mì trước mặt. Nàng có phải hay không cũng giống như mình, đều là từ thế giới kia đến đây.

() thiên nhai: phía chân trời.

Long Vũ Phi ThiênTác giả: Kì Thỉ NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Đam Mỹ, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên KhôngAi? Ai đang ở đây? Vì cái gì ta không thể mở mắt? “Ngươi tỉnh?” Âm thanh lạnh lẽo từ đỉnh đầu truyền đến, Long Tại Vũ chậm rãi mở to mắt, hắn phát hiện mình đang ở một nơi trắng xoá, trên đỉnh đầu đang đứng hai người. “Các ngươi là ai? Ta đang ở đâu?” Long Tại Vũ hoảng hốt bật dậy, nghi hoặc nhìn hai người.“  Đây là địa ngục. Ngươi đã chết.” Người hơi cao thản nhiên nhìn thoáng qua đồng bạn: “Nha không phải cố ý.” “Ta........ Ta chết? Ta rõ ràng đang cùng Trương Dương cãi nhau a? Ta bị tức chết?” Long Tại Vũ vò vò tóc. Hôm nay Trương Dương giống như nổi điên, nói cái gì gã thích hắn. Sau đó chính mình mắng gã b**n th**, tiếp theo mình chạy đi, sau đó? Sau đó thì sao? “Ngươi là bị Nha hại chết.” Phong đồng tình liếc mắt nhìn Long Tại Vũ. “Đúng rồi, bạch quang, ta bị một khối bạch quang vây quanh, sau đó cái gì cũng không biết.” Long Tại Vũ đột nhiên hoảng sợ nhìn hai người: “Các ngươi không phải là người.” Uy, tiểu quỷ, Ngươi nói chuyện không thể lễ phép một chút sao? Tuy rằng chúng ta… “Tiểu Vãn nhi. Ta thật rất nhàm chán nga.” Long Tại Vũ bò ở trên giường “khóc thét”.“Vậy ngài muốn đi đâu?” Tiểu Vãn bất đắc dĩ mở miệng. Những lời này nàng đã muốn nghe hơn ba mươi lần!“Hoàng cung ngươi so với ta quen thuộc a. Có chỗ nào hảo ngoạn không? Long Tại Vũ ỉu xìu nằm bò trên giường, rất giống một loài động vật nào đó.“Đã không có a. Ngài không phải đều đi qua rồi sao!” Nói đến đây Tiểu Vãn càng thêm bất đắc dĩ. Ba ngày! Bọn họ dùng ba ngày đi khắp các góc trong hoàng cung. Ngay cả lãnh cung cũng đã đi qua. Hiện tại đến các vị phi tử trong lãnh cung cũng biết hoàng cung có một vị “thất hoàng tử”.“Không có sao. Vậy ngươi đi tìm đàn tranh đến cho ta đi.” Long Tại Vũ đột nhiên nhớ ra đã lâu rồi mình không ca hát. Trước kia khi ở “Hoa tẫn cốc”, mỗi lần mình xướng ca bên cạnh sẽ vây quanh không ít người a. “Đàn tranh? Ngài muốn đàn sao?.” Tiểu Vãn không tin, liếc mắt nhìn Long Tại Vũ “ngài biết đàn sao?”“Ta ta đương nhiên biết.” Nhìn thấy Tiểu Vãn biểu tình không tin, Long Tại Vũ không khỏi khí kiệt. Chẳng lẽ mình lại là người không đáng tin như vậy sao?” Điện hạ, nếu không chúng ta đi “Hà hoa đình” đi.” Tiểu Vãn suy tư sau đó mở miệng.“Nơi đó có cái gì hảo ngoạn?” Long Tại Vũ không yên lòng hỏi. style="display:inline-block;width:300px;height:250px" data-ad-slot="7309093013"> (adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({});“Hôm nay thiên hạ đệ nhất mỹ nhân sẽ đến hoàng cung bái kiến.” Tiểu Vãn vừa nói vừa ở một bên xem sắc mặt Long Tại Vũ. Sợ hắn trách cứ mình không sớm nói ra.“Thật sao? Vậy còn chờ cái gì? Mau a.” Long Tại Vũ lập tức nhảy xuống giường, ba chân bốn cẳng mang hài, giống như sợ mỹ nhân kia trốn mất.“Ngài chậm một chút. Thời gian còn sớm mà.”“Vạn nhất bọn họ chờ không kịp bắt đầu rồi thì sao?”Long Tại Vũ mang hài xong vội đi ra.“Điện hạ chờ nô tỳ a.” Tiểu Vãn nhìn thấy Long Tại Vũ chạy như bay, vội vàng đuổi theo “thất điện hạ, ngài biết đường sao?”.Chờ khi hai người tới nơi thì bốn phía đã vây quanh không ít người. Vị mỹ nhân kia an vị ở trong đình, trước mặt đặt một cây đàn tranh“Ngươi xem đều tại ngươi. Chúng ta chậm rồi. Vị trí tốt đều bị người khác chiếm mất!” Long Tại Vũ nhẹ giọng oán giận.“Nếu không phải điện hạ ngài chạy quá nhanh lạc đường, nô tỳ làm sao phải tìm ngài lâu như vậy.”Long Tại Vũ thè lưỡi, chuyên tâm nhìn về phía vị mỹ nhân trong đình.Hiên Viên Thiên Hành đã nhìn thấy Long Tại Vũ trong đám đông. Từ khi hắn vừa tới đây một khắc, mình đã chú ý đến hắn. Nhưng vật nhỏ kia chẳng những không liếc mắt nhìn mình một cái, còn cùng nha hoàn của hắn “liếc mắt đưa tình”. Này còn chưa tính, hiện tại còn tượng như mèo nhìn Tô Liên Tâm, thật sự là quá mức a.“Hoàng Thượng, thiếp xin vì Hoàng Thượng dâng lên một khúc nhạc.” thanh âm mềm mại đáng yêu vang lên bên cạnh Hiên Viên Thiên Hành. Lúc này mới gọi “hồn” hắn “bay” trở về.“Mời tự nhiên.” Hiên Viên Thiên Hành liếc mắt lạnh lùng nhìn Tô Liên Tâm, lại tiếp tục nhìn về phía Long Tại Vũ.“Khúc danh “Thiên nhai ”. thiếp xin dâng khúc.” Tô liên tâm đối với Hiên Viên Thiên Hành khẽ gật đầu. Thủ đặt trên đàn tranh, tay vẫn chưa đàn ca từ đã xuất khẩu.Phong đến nơi đây liền ngừng lạiHạt mưa nào rơi không tiếng động âm thànhChúng phải chăng cười ta quá đa tìnhBóng hình người vẫn ngày đêm ôm ấpNhững vỡ tan cũng theo dĩ vãng trôi điBao nhiêu năm khoái nhạc với ưu thươngAi đã đem trăng khuyết hoá trăng trònTa dùng tương lai đổi cùng người duyên phậnCho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thườngTa không thể chỉ mỉm cười liền quên hếtPhong đến nơi đây liền dừng lạiHạt mưa nào rơi không tiếng động âm thanhChúng vẫn đang cười ta quá đa tìnhMãi bi thương đứng trong mưa chờ đợiPhiêu bạc kiếm tìm thượng nguồn con suốiLời ca nào vẫn xướng mãi không vơiAi đã đem trăng khuyết hoá trăng trònTa dùng tương lai đổi cùng người duyên phậnCho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thườngTa không thể chỉ mỉm cười liền quên hếtĐón thái dương nhìn mãi tận phương xaTa chỉ mong ở người một lời hẹn ướcVô luận lời người thật giả ra saoĐối với ta, đấy là chân trời hoàn mỹĐón thái dương nhìn mãi tận phương xaTa chỉ mong ở người một lời hẹn ướcVô luận lời người thật giả ra saoTa nguyện cùng ai đi đến tận chân trời.Đón thái dương, nhìn mãi tận phương xaTa chỉ mong ở người một lời hẹn ướcVô luận lời người thật giả ra saoĐối với ta, đấy là chân trời hoàn mỹĐón thái dương nhìn mãi tận phương xaTa chỉ mong ở người một lời hẹn ướcVô luận lời người thật giả ra saoTa nguyện cùng ai đi đến tận chân trời.Ai đã đem trăng khuyết hoá trăng trònTa dùng tương lai đổi cùng người duyên phậnCho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thườngTa không thể chỉ mỉm cười liền quên hết.Phong đến nơi đây liền dừng lạiHạt mưa nào rơi không tiếng động âm thanhChúng phải chăng cười ta quá đa tìnhBóng hình người vẫn ngày đêm ôm ấpNhững vỡ tan cũng theo dĩ vãng trôi điBao nhiêu năm khoái nhạc với ưu thươngAi đã đem trăng khuyết hoá trăng trònTa dùng tương lai đổi cùng người duyên phậnCho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thườngTa không thể chỉ mỉm cười liền quên hếtPhong đến nơi đây liền dừng lạiHạt mưa nào rơi không tiếng động âm thanhChúng vẫn đang cười ta quá đa tìnhMãi bi thương đứng trong mưa chờ đợiPhiêu bạc kiếm tìm thượng nguồn con suốiLời ca nào vẫn xướng mãi không vơiAi đã đem trăng khuyết hoá trăng trònTa dùng tương lai đổi cùng người duyên phậnCho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thườngTa không thể chỉ mỉm cười liền quên hếtĐón thái dương nhìn mãi tận phương xaTa chỉ mong ở người một lời hẹn ướcVô luận lời người thật giả ra saoĐối với ta, đấy là chân trời hoàn mỹĐón thái dương nhìn mãi tận phương xaTa chỉ mong ở người một lời hẹn ướcVô luận lời người thật giả ra saoTa nguyện cùng ai đi đến tận chân trời.Ai đã đem trăng khuyết hoá trăng trònTa dùng tương lai đổi cùng người duyên phậnCho tới nay phong hoa tuyết nguyệt vô thườngTa không thể chỉ mỉm cười liền quên tất cả.Ca từ quen thuộc từ miệng của Tô Liên Tâm truyền ra, Long Tại Vũ ngốc lăng nhìn nàng. Sau lại phục hồi tinh thần, vẻ mặt kích động nhìn nữ tử nhu mì trước mặt. Nàng có phải hay không cũng giống như mình, đều là từ thế giới kia đến đây.() thiên nhai: phía chân trời.

Chương 17