Tác giả:

Trong căn phòng rộng lớn được thiết kế theo phong cách Nhật Bản. Nhạc Tử Linh nằm dài trên chiếc giường màu xanh dương, gấp cuốn tiểu thuyết mới mua lại ôm vào trong ngực thở dài một cái và... " Rầm " Cuốn tiểu thuyết vừa mới đc cô ôm trong ngực giống như bảo bối bây giờ đã bị ném đi một cách không thương tiếc. Lôi điện thoại ra cô lập tức gọi ngay cho con bạn mình _ cũng chính là tác giả của cuốn tiểu thuyết cô vừa đọc. " Con kia! Cuốn tiểu thuyết mày vừa viết cẩu huyết vl. Đọc mà ức chế bỏ mẹ. Tau đọc mà tau muốn đến chỗ mày tát cho vài cái thẳng mặt cho tỉnh người ra. Tình tiết truyện cẩu huyết chết đi được. Cái gì mà ngây thơ trong sáng, nụ cười tỏa sáng như ánh mặt trời... con nữ chính tau thấy giả tạo thì đúng hơn. Chỉ tội cho con nữ phụ... Mày ngược con nữ phụ gì mà thảm thế hả, đã chết xác còn không được toàn thây... Tội nghiệp cho con nữ phụ vcl " " Ơ hay! Cái con nhỏ này. Mày phải hiểu rằng nữ phụ chỉ là bàn đạp cho nữ chính, là bậc thang để cho nữ chính đi lên bục vinh…

Chương 37: Vô đề

Này, Nam Chính Tránh Xa Tôi RaTác giả: Trang monTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong căn phòng rộng lớn được thiết kế theo phong cách Nhật Bản. Nhạc Tử Linh nằm dài trên chiếc giường màu xanh dương, gấp cuốn tiểu thuyết mới mua lại ôm vào trong ngực thở dài một cái và... " Rầm " Cuốn tiểu thuyết vừa mới đc cô ôm trong ngực giống như bảo bối bây giờ đã bị ném đi một cách không thương tiếc. Lôi điện thoại ra cô lập tức gọi ngay cho con bạn mình _ cũng chính là tác giả của cuốn tiểu thuyết cô vừa đọc. " Con kia! Cuốn tiểu thuyết mày vừa viết cẩu huyết vl. Đọc mà ức chế bỏ mẹ. Tau đọc mà tau muốn đến chỗ mày tát cho vài cái thẳng mặt cho tỉnh người ra. Tình tiết truyện cẩu huyết chết đi được. Cái gì mà ngây thơ trong sáng, nụ cười tỏa sáng như ánh mặt trời... con nữ chính tau thấy giả tạo thì đúng hơn. Chỉ tội cho con nữ phụ... Mày ngược con nữ phụ gì mà thảm thế hả, đã chết xác còn không được toàn thây... Tội nghiệp cho con nữ phụ vcl " " Ơ hay! Cái con nhỏ này. Mày phải hiểu rằng nữ phụ chỉ là bàn đạp cho nữ chính, là bậc thang để cho nữ chính đi lên bục vinh… Đặt chân xuống sân bay YY. Băng Tuyết Linh không khỏi thở dài. Hôm qua Mai Thiên Tịch gọi cô về gấp vì vụ của Song Anh. Hai cái đứa này không ngày nào là không gây chuyện cô mới đi được vài ngày đã gây truyện làm cô bỏ lỡ mất kì nghỉ.Từ đằng xa một người áo đen luôn quan sát Băng Tuyết Linh. Thấy cô đi lên xe về mới lấy điện thoại ra gọi" Chủ nhân! Băng tiểu thư đã về nước mới xuống sân bay xong ""... "" Vâng! Tôi sẽ quan sát kĩ " Cúp máy người áo đen xoay người bước đi.******* Ở dinh thự Âu gia.Âu Dương Hàn Phong nhìn chằm chằm người con trai trước mặt. Dạng khẽ nuốt nước miếng cười gượng gạo một cái lên tiếng" Hề hề! Hàn Phong à! Tôi biết tôi đẹp nên cậu không cần nhìn như thế tôi... ngượng lắm "" Ồ ~ Trốn đi đâu bây giờ mới về " Hừ! Từ lúc tên này đưa cho hắn lọ xuân dược xong trốn biệt tăm biệt tích bây giờ mới lòi cái mặt về." À.... Tôi đi du lịch hề hề " Dạng cười ngốc nhưng cả người thì không ngừng đổ mồ hôi lạnh. Thiệt là biết thế không đụng đến cái tên này rồi... Cái tên này bề ngoài nhìn lạnh lùng thế thôi nhưng tiếp xúc với hắn nhiều mới biết tên này là tên b**n th**, nham hiểm, chuyên bao che khuyết điểm, cực kì vô sỉ và siêu cấp thù dai. Híc ~ Tiền lương của ta. Em tuyệt đối đừng bị trừ nếu không không có em anh biết sống thế nào. Đừng trừ lương nhé ~ Lạy trời lạy đất lạy tam tổ thánh thần đừng bị trừ lương" Ồ ~ Đi du lịch.... Đi du lịch lâu thế thì bỏ nhiều công việc lắm nên.... " Danny nghe không dám thở mạnh. Giờ phút này hắn giống như tội phạm đang bị tuyên án vậy"... Trừ 6 tháng lương. Tăng công việc lên gấp 3 lần. Đi đến trụ sở huấn luyện 3 tuần sau khi huấn luyện xong lập tức sang Nhật đảm nhiệm các vụ mối làm ăn bên đóĐOÀNGSét đánh ngang tai bây giờ Danny đứng như trời trồng. Tiền của mình, ngày nghỉ của mình, tự do của mình... Huhu ~ Mất hết rồi. Âu Dương Hàn Phong, ngươi là đồ vô sỉ, lưu manh, giết người không cần dao... Huhuhu ~ Tiền của ta, em yêu! Không có em sao anh sống được cơ chứ... Và tất nhiên những lời này chỉ âm thầm trong bụng Danny, anh đâu dám nói ra.Âu Dương Hàn Phong chẳng thèm liếc Danny nữa vùi đầu vào giấy tờ trên bàn làm việc. Đùa ~ Hắn là một kẻ thù dai lắm đấy. Dám trêu hắn! Hừ tìm đường chết...Đắng cay bước ra khỏi phòng làm việc. Danny khóc không ra nước mắt. David ở ngoài chỉ biết thở dài an ủi Danny.Ánh mắt David nhìn Danny đồng cảm như muốn nói rằng: " Đất nước vinh danh cho sự ra đi cao cả của chú "Khóc không ra nước mắt. Danny chỉ muốn giúp tên Vô sỉ đó thoát kiếp Xử nam thôi mà!? Sao lại thế này!??? Ôi tiền của ngộ...Em đi xa quá... Em đi xa anh quá... Nếu thiếu em anh biết phải làm sao... Tiền ơi!....David nhìn chỉ biết thở dài. Ai chẳng biết tên Danny này yêu tiền như mạng bây giờ bị trừ 6 tháng lương bảo tên này sống sao!??? Thôi! Cho chừa cái tật chơi ngu vậy

Đặt chân xuống sân bay YY. Băng Tuyết Linh không khỏi thở dài. Hôm qua Mai Thiên Tịch gọi cô về gấp vì vụ của Song Anh. Hai cái đứa này không ngày nào là không gây chuyện cô mới đi được vài ngày đã gây truyện làm cô bỏ lỡ mất kì nghỉ.

Từ đằng xa một người áo đen luôn quan sát Băng Tuyết Linh. Thấy cô đi lên xe về mới lấy điện thoại ra gọi

" Chủ nhân! Băng tiểu thư đã về nước mới xuống sân bay xong "

"... "

" Vâng! Tôi sẽ quan sát kĩ " Cúp máy người áo đen xoay người bước đi.

******* Ở dinh thự Âu gia.

Âu Dương Hàn Phong nhìn chằm chằm người con trai trước mặt. Dạng khẽ nuốt nước miếng cười gượng gạo một cái lên tiếng

" Hề hề! Hàn Phong à! Tôi biết tôi đẹp nên cậu không cần nhìn như thế tôi... ngượng lắm "

" Ồ ~ Trốn đi đâu bây giờ mới về " Hừ! Từ lúc tên này đưa cho hắn lọ xuân dược xong trốn biệt tăm biệt tích bây giờ mới lòi cái mặt về.

" À.... Tôi đi du lịch hề hề " Dạng cười ngốc nhưng cả người thì không ngừng đổ mồ hôi lạnh. Thiệt là biết thế không đụng đến cái tên này rồi... Cái tên này bề ngoài nhìn lạnh lùng thế thôi nhưng tiếp xúc với hắn nhiều mới biết tên này là tên b**n th**, nham hiểm, chuyên bao che khuyết điểm, cực kì vô sỉ và siêu cấp thù dai. Híc ~ Tiền lương của ta. Em tuyệt đối đừng bị trừ nếu không không có em anh biết sống thế nào. Đừng trừ lương nhé ~ Lạy trời lạy đất lạy tam tổ thánh thần đừng bị trừ lương

" Ồ ~ Đi du lịch.... Đi du lịch lâu thế thì bỏ nhiều công việc lắm nên.... " Danny nghe không dám thở mạnh. Giờ phút này hắn giống như tội phạm đang bị tuyên án vậy

"... Trừ 6 tháng lương. Tăng công việc lên gấp 3 lần. Đi đến trụ sở huấn luyện 3 tuần sau khi huấn luyện xong lập tức sang Nhật đảm nhiệm các vụ mối làm ăn bên đó

ĐOÀNG

Sét đánh ngang tai bây giờ Danny đứng như trời trồng. Tiền của mình, ngày nghỉ của mình, tự do của mình... Huhu ~ Mất hết rồi. Âu Dương Hàn Phong, ngươi là đồ vô sỉ, lưu manh, giết người không cần dao... Huhuhu ~ Tiền của ta, em yêu! Không có em sao anh sống được cơ chứ... Và tất nhiên những lời này chỉ âm thầm trong bụng Danny, anh đâu dám nói ra.

Âu Dương Hàn Phong chẳng thèm liếc Danny nữa vùi đầu vào giấy tờ trên bàn làm việc. Đùa ~ Hắn là một kẻ thù dai lắm đấy. Dám trêu hắn! Hừ tìm đường chết...

Đắng cay bước ra khỏi phòng làm việc. Danny khóc không ra nước mắt. David ở ngoài chỉ biết thở dài an ủi Danny.

Ánh mắt David nhìn Danny đồng cảm như muốn nói rằng: " Đất nước vinh danh cho sự ra đi cao cả của chú "

Khóc không ra nước mắt. Danny chỉ muốn giúp tên Vô sỉ đó thoát kiếp Xử nam thôi mà!? Sao lại thế này!??? Ôi tiền của ngộ...

Em đi xa quá... Em đi xa anh quá... Nếu thiếu em anh biết phải làm sao... Tiền ơi!....

David nhìn chỉ biết thở dài. Ai chẳng biết tên Danny này yêu tiền như mạng bây giờ bị trừ 6 tháng lương bảo tên này sống sao!??? Thôi! Cho chừa cái tật chơi ngu vậy

Này, Nam Chính Tránh Xa Tôi RaTác giả: Trang monTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong căn phòng rộng lớn được thiết kế theo phong cách Nhật Bản. Nhạc Tử Linh nằm dài trên chiếc giường màu xanh dương, gấp cuốn tiểu thuyết mới mua lại ôm vào trong ngực thở dài một cái và... " Rầm " Cuốn tiểu thuyết vừa mới đc cô ôm trong ngực giống như bảo bối bây giờ đã bị ném đi một cách không thương tiếc. Lôi điện thoại ra cô lập tức gọi ngay cho con bạn mình _ cũng chính là tác giả của cuốn tiểu thuyết cô vừa đọc. " Con kia! Cuốn tiểu thuyết mày vừa viết cẩu huyết vl. Đọc mà ức chế bỏ mẹ. Tau đọc mà tau muốn đến chỗ mày tát cho vài cái thẳng mặt cho tỉnh người ra. Tình tiết truyện cẩu huyết chết đi được. Cái gì mà ngây thơ trong sáng, nụ cười tỏa sáng như ánh mặt trời... con nữ chính tau thấy giả tạo thì đúng hơn. Chỉ tội cho con nữ phụ... Mày ngược con nữ phụ gì mà thảm thế hả, đã chết xác còn không được toàn thây... Tội nghiệp cho con nữ phụ vcl " " Ơ hay! Cái con nhỏ này. Mày phải hiểu rằng nữ phụ chỉ là bàn đạp cho nữ chính, là bậc thang để cho nữ chính đi lên bục vinh… Đặt chân xuống sân bay YY. Băng Tuyết Linh không khỏi thở dài. Hôm qua Mai Thiên Tịch gọi cô về gấp vì vụ của Song Anh. Hai cái đứa này không ngày nào là không gây chuyện cô mới đi được vài ngày đã gây truyện làm cô bỏ lỡ mất kì nghỉ.Từ đằng xa một người áo đen luôn quan sát Băng Tuyết Linh. Thấy cô đi lên xe về mới lấy điện thoại ra gọi" Chủ nhân! Băng tiểu thư đã về nước mới xuống sân bay xong ""... "" Vâng! Tôi sẽ quan sát kĩ " Cúp máy người áo đen xoay người bước đi.******* Ở dinh thự Âu gia.Âu Dương Hàn Phong nhìn chằm chằm người con trai trước mặt. Dạng khẽ nuốt nước miếng cười gượng gạo một cái lên tiếng" Hề hề! Hàn Phong à! Tôi biết tôi đẹp nên cậu không cần nhìn như thế tôi... ngượng lắm "" Ồ ~ Trốn đi đâu bây giờ mới về " Hừ! Từ lúc tên này đưa cho hắn lọ xuân dược xong trốn biệt tăm biệt tích bây giờ mới lòi cái mặt về." À.... Tôi đi du lịch hề hề " Dạng cười ngốc nhưng cả người thì không ngừng đổ mồ hôi lạnh. Thiệt là biết thế không đụng đến cái tên này rồi... Cái tên này bề ngoài nhìn lạnh lùng thế thôi nhưng tiếp xúc với hắn nhiều mới biết tên này là tên b**n th**, nham hiểm, chuyên bao che khuyết điểm, cực kì vô sỉ và siêu cấp thù dai. Híc ~ Tiền lương của ta. Em tuyệt đối đừng bị trừ nếu không không có em anh biết sống thế nào. Đừng trừ lương nhé ~ Lạy trời lạy đất lạy tam tổ thánh thần đừng bị trừ lương" Ồ ~ Đi du lịch.... Đi du lịch lâu thế thì bỏ nhiều công việc lắm nên.... " Danny nghe không dám thở mạnh. Giờ phút này hắn giống như tội phạm đang bị tuyên án vậy"... Trừ 6 tháng lương. Tăng công việc lên gấp 3 lần. Đi đến trụ sở huấn luyện 3 tuần sau khi huấn luyện xong lập tức sang Nhật đảm nhiệm các vụ mối làm ăn bên đóĐOÀNGSét đánh ngang tai bây giờ Danny đứng như trời trồng. Tiền của mình, ngày nghỉ của mình, tự do của mình... Huhu ~ Mất hết rồi. Âu Dương Hàn Phong, ngươi là đồ vô sỉ, lưu manh, giết người không cần dao... Huhuhu ~ Tiền của ta, em yêu! Không có em sao anh sống được cơ chứ... Và tất nhiên những lời này chỉ âm thầm trong bụng Danny, anh đâu dám nói ra.Âu Dương Hàn Phong chẳng thèm liếc Danny nữa vùi đầu vào giấy tờ trên bàn làm việc. Đùa ~ Hắn là một kẻ thù dai lắm đấy. Dám trêu hắn! Hừ tìm đường chết...Đắng cay bước ra khỏi phòng làm việc. Danny khóc không ra nước mắt. David ở ngoài chỉ biết thở dài an ủi Danny.Ánh mắt David nhìn Danny đồng cảm như muốn nói rằng: " Đất nước vinh danh cho sự ra đi cao cả của chú "Khóc không ra nước mắt. Danny chỉ muốn giúp tên Vô sỉ đó thoát kiếp Xử nam thôi mà!? Sao lại thế này!??? Ôi tiền của ngộ...Em đi xa quá... Em đi xa anh quá... Nếu thiếu em anh biết phải làm sao... Tiền ơi!....David nhìn chỉ biết thở dài. Ai chẳng biết tên Danny này yêu tiền như mạng bây giờ bị trừ 6 tháng lương bảo tên này sống sao!??? Thôi! Cho chừa cái tật chơi ngu vậy

Chương 37: Vô đề