Lý Hạo chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị phản bội. Nói đúng ra, thời điểm khi hắn biết mình bị kẻ kia cắm sừng, trạng thái cả người đều là rất lờ mờ không tin. Kéo dài đến sau đó thì cả người hắn đều phẫn nộ, sau đó liền đặt vé máy bay đi bắt gian tình. Chuyện này còn phải nói tới hai ngày trước. Lý Hạo cho là mình là rất may mắn, bởi vì chính mình sinh ra ở cái thời đại tương đối thoải mái này. Tuy rằng đồng tính luyến ái vẫn là một từ khá là khó nghe khi nói ra bên ngoài, nhưng ít ra không bị người ta coi như là một loại bệnh tâm lý. Hơn nữa làm cho Lý Hạo cảm thấy may mắn nhất chính là hắn mới vừa biết xu hướng t*nh d*c của mình không bao lâu, liền tìm đến người mình thích nhất - Trần Quang. Trần Quang có dung mạo rất thanh tú của nam sinh, cũng không nóng tính, thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất gầy yếu. Lý Hạo vĩnh viễn nhớ tới Trần Quang chạy lại thông báo cho mình vào lúc ấy. Vào lúc ấy hắn mới vừa vào trường trung học, thời điểm ở trường trung học cơ sở Lý Hạo c*…
Chương 21
Hào Hoa Phong Nhã!Tác giả: A Ngốc thương yêu (亲爱的阿呆)Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLý Hạo chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị phản bội. Nói đúng ra, thời điểm khi hắn biết mình bị kẻ kia cắm sừng, trạng thái cả người đều là rất lờ mờ không tin. Kéo dài đến sau đó thì cả người hắn đều phẫn nộ, sau đó liền đặt vé máy bay đi bắt gian tình. Chuyện này còn phải nói tới hai ngày trước. Lý Hạo cho là mình là rất may mắn, bởi vì chính mình sinh ra ở cái thời đại tương đối thoải mái này. Tuy rằng đồng tính luyến ái vẫn là một từ khá là khó nghe khi nói ra bên ngoài, nhưng ít ra không bị người ta coi như là một loại bệnh tâm lý. Hơn nữa làm cho Lý Hạo cảm thấy may mắn nhất chính là hắn mới vừa biết xu hướng t*nh d*c của mình không bao lâu, liền tìm đến người mình thích nhất - Trần Quang. Trần Quang có dung mạo rất thanh tú của nam sinh, cũng không nóng tính, thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất gầy yếu. Lý Hạo vĩnh viễn nhớ tới Trần Quang chạy lại thông báo cho mình vào lúc ấy. Vào lúc ấy hắn mới vừa vào trường trung học, thời điểm ở trường trung học cơ sở Lý Hạo c*… Nhìn thấy Lý Hạo, Vương Văn Bân theo bản năng muốn chạy trốn, hắn lập tức xoay người, quay lưng với Lý Hạo nhanh chóng đi trở ra."Vương Văn Bân!" Lý Hạo nhìn thấy Vương Văn Bân kéo chân bị thương còn chạy nhanh như vậy, nhất thời cảm giác thấy hơi sốt ruột."Cậu đừng chạy! Ta không đuổi theo!" Sợ Vương Văn Bân ngã chổng vó, Lý Hạo chỉ có thể dừng bước.Thế nhưng Vương Văn Bân thật là chẳng biết nghe lời, tiếp tục một kéo dài một kéo dài chạy.Lý Hạo thấy Vương Văn Bân không để ý tới hắn, liền cuồng xông tới, kéo Vương Văn Bân lại: "Gọi cậu đừng chạy, cậu còn chạy! Không biết chân mình thụ thương à!?"Vương Văn Bân gạt tay Lý Hạo, xoay người hướng về ký túc xá.Mặc dù biết vào lúc này không nên cười, thật là Lý Hạo vẫn bị tính trẻ con của Vương Văn Bân chọc phát cười.Nghe được tiếng cười của Lý Hạo, Vương Văn Bân dừng bước, xoay người, mạnh mẽ trừng mắt Lý Hạo.Nhưng mà vành mắt hồng hồng, mũi c*̃ng hồng hồng làm Vương Văn Bân xem ra cực kỳ khả ái, Vương Văn Bân tự nhận là trừng rất hung ác, Lý Hạo xem ra lại như hướng về hắn quăng mị nhãn.Liền Lý Hạo lập tức thu hồi khuôn mặt tươi cười, một mặt nghiêm túc đi tới trước mặt Vương Văn Bân.
Nhìn thấy Lý Hạo, Vương Văn Bân theo bản năng muốn chạy trốn, hắn lập tức xoay người, quay lưng với Lý Hạo nhanh chóng đi trở ra.
"Vương Văn Bân!" Lý Hạo nhìn thấy Vương Văn Bân kéo chân bị thương còn chạy nhanh như vậy, nhất thời cảm giác thấy hơi sốt ruột.
"Cậu đừng chạy! Ta không đuổi theo!" Sợ Vương Văn Bân ngã chổng vó, Lý Hạo chỉ có thể dừng bước.
Thế nhưng Vương Văn Bân thật là chẳng biết nghe lời, tiếp tục một kéo dài một kéo dài chạy.
Lý Hạo thấy Vương Văn Bân không để ý tới hắn, liền cuồng xông tới, kéo Vương Văn Bân lại: "Gọi cậu đừng chạy, cậu còn chạy! Không biết chân mình thụ thương à!?"
Vương Văn Bân gạt tay Lý Hạo, xoay người hướng về ký túc xá.
Mặc dù biết vào lúc này không nên cười, thật là Lý Hạo vẫn bị tính trẻ con của Vương Văn Bân chọc phát cười.
Nghe được tiếng cười của Lý Hạo, Vương Văn Bân dừng bước, xoay người, mạnh mẽ trừng mắt Lý Hạo.
Nhưng mà vành mắt hồng hồng, mũi c*̃ng hồng hồng làm Vương Văn Bân xem ra cực kỳ khả ái, Vương Văn Bân tự nhận là trừng rất hung ác, Lý Hạo xem ra lại như hướng về hắn quăng mị nhãn.
Liền Lý Hạo lập tức thu hồi khuôn mặt tươi cười, một mặt nghiêm túc đi tới trước mặt Vương Văn Bân.
Hào Hoa Phong Nhã!Tác giả: A Ngốc thương yêu (亲爱的阿呆)Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcLý Hạo chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ bị phản bội. Nói đúng ra, thời điểm khi hắn biết mình bị kẻ kia cắm sừng, trạng thái cả người đều là rất lờ mờ không tin. Kéo dài đến sau đó thì cả người hắn đều phẫn nộ, sau đó liền đặt vé máy bay đi bắt gian tình. Chuyện này còn phải nói tới hai ngày trước. Lý Hạo cho là mình là rất may mắn, bởi vì chính mình sinh ra ở cái thời đại tương đối thoải mái này. Tuy rằng đồng tính luyến ái vẫn là một từ khá là khó nghe khi nói ra bên ngoài, nhưng ít ra không bị người ta coi như là một loại bệnh tâm lý. Hơn nữa làm cho Lý Hạo cảm thấy may mắn nhất chính là hắn mới vừa biết xu hướng t*nh d*c của mình không bao lâu, liền tìm đến người mình thích nhất - Trần Quang. Trần Quang có dung mạo rất thanh tú của nam sinh, cũng không nóng tính, thế nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất gầy yếu. Lý Hạo vĩnh viễn nhớ tới Trần Quang chạy lại thông báo cho mình vào lúc ấy. Vào lúc ấy hắn mới vừa vào trường trung học, thời điểm ở trường trung học cơ sở Lý Hạo c*… Nhìn thấy Lý Hạo, Vương Văn Bân theo bản năng muốn chạy trốn, hắn lập tức xoay người, quay lưng với Lý Hạo nhanh chóng đi trở ra."Vương Văn Bân!" Lý Hạo nhìn thấy Vương Văn Bân kéo chân bị thương còn chạy nhanh như vậy, nhất thời cảm giác thấy hơi sốt ruột."Cậu đừng chạy! Ta không đuổi theo!" Sợ Vương Văn Bân ngã chổng vó, Lý Hạo chỉ có thể dừng bước.Thế nhưng Vương Văn Bân thật là chẳng biết nghe lời, tiếp tục một kéo dài một kéo dài chạy.Lý Hạo thấy Vương Văn Bân không để ý tới hắn, liền cuồng xông tới, kéo Vương Văn Bân lại: "Gọi cậu đừng chạy, cậu còn chạy! Không biết chân mình thụ thương à!?"Vương Văn Bân gạt tay Lý Hạo, xoay người hướng về ký túc xá.Mặc dù biết vào lúc này không nên cười, thật là Lý Hạo vẫn bị tính trẻ con của Vương Văn Bân chọc phát cười.Nghe được tiếng cười của Lý Hạo, Vương Văn Bân dừng bước, xoay người, mạnh mẽ trừng mắt Lý Hạo.Nhưng mà vành mắt hồng hồng, mũi c*̃ng hồng hồng làm Vương Văn Bân xem ra cực kỳ khả ái, Vương Văn Bân tự nhận là trừng rất hung ác, Lý Hạo xem ra lại như hướng về hắn quăng mị nhãn.Liền Lý Hạo lập tức thu hồi khuôn mặt tươi cười, một mặt nghiêm túc đi tới trước mặt Vương Văn Bân.